Thời niên thiếu [TNT]

[TNT] Chương 6

Trái tim Văn Tắc trống rỗng, anh càng ôm Thanh Thanh chặt hơn, bất tri bất giác, cô đã là ý nghĩa cuối cùng của anh.
Trái tim Văn Tắc trống rỗng, anh càng ôm Thanh Thanh chặt hơn, bất tri bất giác, cô đã là ý nghĩa cuối cùng của anh.

Chương 6: Không còn thành phố rồng

Mục Xuân Nhất ngang nhiên đánh bạc một đêm, hắn ta khá hài lòng với sự phô trương của Hạo Phong. Sáng sớm hôm sau, hắn ta đã gọi Hạo Phong cùng nhau đi câu cá ở Cố Dương. Ở chân núi tại Cố Dương có hồ nhân tạo, nuôi dưỡng đủ loại cá cua khác nhau. Mục Xuân Nhất và Hạo Phong ngồi trên chỗ câu cá, theo phía sau là đội ngũ đàn em của riêng họ, đương nhiên họ sẽ chọn những người có tài năng và được tín nhiệm nhất. Văn Tắc nhìn thoáng qua, anh kinh ngạc phát hiện đi theo bên cạnh Mục Xuân Nhất lại là người bị cảnh sát truy nã từ bảy năm trước Từ Phóng, vai trò của hắn ta là một tay súng, vả lại hắn ta vô cùng cố chấp hay bắn vào con mắt của người khác. Văn Tắc nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: xem ra cuộc giao dịch này tuyệt đối không bình thường, Hạo Phong đặc biệt cẩn thận không nói, đối phương thì dẫn theo người như Từ Phóng, một khi gặp chuyện không may, mục tiêu đầu tiên của Từ Phóng sẽ là Hạo Phong!

Văn Tắc vừa nghĩ đến điều này thì Từ Phóng ở phía bên kia cũng liếc mắt nhìn anh, khuôn mặt Văn Tắc không khỏi lộ ra vẻ châm biếm, anh cố tình đưa tay tìm đồ trong ngực. Đôi mắt của Từ Phóng híp lại, hắn ta tưởng rằng anh muốn lấy súng, ai ngờ thứ Văn Tắc lấy ra chỉ là một hộp thuốc lá, anh châm lửa sau đó Lôi Tử xuất hiện chào hỏi, anh đứng ở một bên hút thuốc, hoàn toàn không để mắt đến Từ Phóng. Hắn ta nhếch hàng lông mày, ngược lại nhìn về phía Lôi Tử, Lôi Tử cười nói, “Này, anh Văn không để ý tới anh, tôi để ý. Người anh em, hút thuốc không?” Nhưng Từ Phóng buồn bực hừ một tiếng.

Văn Tắc đối với nicotine có một loại đam mê đặc biệt, mùi vị càng cay anh càng thích, điều này có phần như là tra tấn bản thân, nhưng tra tấn lâu ngày dần dần cũng trở thành thói quen, ngược lại anh cảm thấy kích thích và thoải mái. Văn Tắc vừa hút thuốc vừa nhìn bóng lưng của Hạo Phong, có lẽ sau khi dập tắt điếu thuốc này, anh thật sự nên làm chuyện mình phải làm. Nhưng mà dù thế nào, anh tuyệt đối không cho phép loại người như Từ Phóng cầm súng bắn vào trong mắt của Hạo Phong.

Lúc đó Mục Xuân Nhất và Hạo Phong đều câu được cá lớn, hai bên so sánh với nhau, cá của Hạo Phong lớn hơn một chút. Mục Xuân Nhất nói, anh là chủ tôi là khách, sao không nhường cho tôi chứ. Hạo Phong cười to.

Mục Xuân Nhất đứng lên, hắn ta ngoảnh đầu lại nhìn sắc mặt bình tĩnh của Từ Phóng, Văn Tắc đang ngồi xổm ở một chỗ hơi xa hút thuốc, thế là hắn ta nói với Hạo Phong, “Đã nghe nói từ lâu, ở Cửu Long có người có kỹ thuật bắn súng không tầm thường, phải vậy không, hôm nay tôi cố ý dẫn theo A Phóng đến. Thế nào, hay gọi bọn họ ra học hỏi lẫn nhau?”

Hạo Phong không vui, hắn thầm nghĩ, giao dịch còn chưa xong, Văn Tắc không cần phải hiển sơn lộ thủy* dẫn đến kiêng kị, vì thế hắn cười hai tiếng ha ha, nói, “Anh là nói A Tắc sao? Đi thôi, nếu Mục tiên sinh thực sự hứng thú, chờ xong việc chính của hôm nay rồi gọi hai người bọn họ cùng chơi đùa, thế nào?”

(*) ý là lộ rõ tài năng, biểu hiện chính mình

Mục Xuân Nhất liếc nhìn Văn Tắc một cái, không nói thêm gì nữa, hắn ta nghĩ thầm, làm xong thì chơi, chơi đến chết luôn.

Lôi Tử thấy đại ca của hai bên không còn hứng thú với câu cá, hắn ta gọi người thu cần câu rồi chạy đến trước mặt Văn Tắc, cười nói giống như kẻ trộm, “Anh Văn, em nghe nói thằng này chuyên bắn vào con mắt, lát nữa anh đừng khiêm tốn, hãy bắn một phát vào tròng mắt của nó, cho nó biết mùi, phá hỏng đôi mắt của nó còn hữu hiệu hơn cả áo chống đạn!”

Văn Tắc ném đầu mẩu thuốc lá, nhìn Lôi Tử nói, “Thằng nhóc cậu chuyên thích móc lỗ đít người khác.”

Lôi Tử cười toe toét.

Khoảng chừng qua một giờ chiều, Hạo Phong mời Mục Xuân Nhất ăn cơm, khi bữa tiệc bày ra Hạo Phong gọi điện thoại cho Sáp Thất, bảo cô ta nhớ rõ thời gian đến bệnh viện kiểm tra. Lúc ban đầu khi Mục Xuân Nhất giao thiệp với Cửu Long, hắn ta chỉ biết ở bên cạnh Hạo Phong có một người phụ nữ đã từng oai phong hừng hực tại thành phố rồng. Dù sao Mục Xuân Nhất vẫn muốn gặp mặt cô ta một lần, nhưng Hạo Phong cố tình không dẫn theo bà xã cùng đi ra ngoài giao dịch. Mục Xuân Nhất đành phải từ bỏ ý định, chờ Hạo Phong cúp máy, hắn ta mới cười như mèo hỏi, “Thế nào, vợ anh không khoẻ sao?”

Hạo Phong lắc đầu, kẹp đôi đũa trong tay rồi gắp thức ăn vào chén, vừa ăn vừa nói, “Không có gì, phụ nữ thôi, suốt ngày ầm ĩ muốn có đứa nhỏ, tôi có thể không đồng ý với cô ấy sao?”

Mục Xuân Nhất bỗng nhiên tỉnh ngộ, à một tiếng, hắn ta liền nâng ly tỏ vẻ chúc mừng.

Toàn thân Văn Tắc chợt toát ra mồ hôi lạnh, đúng lúc này thì điện thoại vang lên trong túi áo của anh, ring ring ring ring. Hạo Phong thấy Văn Tắc vẫn không tiếp điện thoại, hắn liền cười nói, “A Tắc làm sao vậy, có điện thoại cũng không nhận, cho dù là vợ gọi đến, bàn này đều là đại lão gia, cậu sợ cái gì?”

Văn Tắc kéo khoé miệng nở nụ cười, anh tìm kiếm điếu thuốc rồi nói, “Em đi qua nhận điện thoại, tiện thể hút điếu thuốc.”

Hạo Phong phất tay, “Đi đi.”

Hiện giờ Hạo Phong không có chút nghi ngờ đến tâm tư của Văn Tắc, trái lại Mục Xuân Nhất lập tức nháy mắt bảo Từ Phóng đi theo, Hạo Phong nhìn thấy nhưng không nổi giận, hắn còn đoán rằng lúc này Mục Xuân Nhất sẽ không làm chuyện dư thừa nên tuỳ hắn ta.

Văn Tắc nhìn thấy dãy số đặc biệt biểu hiện trên màn hình điện thoại, anh dự liệu mình đang đứng ở vị trí mà Hạo Phong và Mục Xuân Nhất đều thấy được nhưng không thể nghe được, anh liền nhanh chóng nhận điện thoại.

“Vợ anh rất thông minh, mọi thứ đều đưa đến tay tôi, phần còn lại chính là then chốt. Nhân viên ở mọi phía đã được sắp xếp thoả đáng, hiện tại sẽ đợi tin tức của anh.”

Thanh âm lạnh nhạt này gần như không có cảm xúc, Văn Tắc nặng nề hừ một tiếng, không nói ra lời nào.

Trầm mặc thường thường là một loại tin tức, ám chỉ nguy hiểm, vì thế bên kia lập tức cúp điện thoại, sau đó Văn Tắc liền gọi cho Thanh Thanh. Lần này anh châm điếu thuốc nhưng không hút, chỉ kẹp ở giữa hai ngón tay, khi nối máy anh nghe được thanh âm dịu dàng của Thanh Thanh, cô nói, “Một đêm anh không trở về, em lo lắng cả đêm, may mà không có chuyện gì.”

Văn Tắc lắc đầu tuy rằng anh biết cô không thể thấy, Văn Tắc dựa vào điện thoại nói, “Thanh Thanh, anh cảm thấy ngày hôm nay trôi qua chậm quá, là một ngày chậm nhất trong cuộc đời anh.”

Thanh Thanh không khỏi ngừng một lát, rồi hỏi, “Anh mệt mỏi lắm sao? Có phải hút thuốc nhiều lắm không?”

Văn Tắc buồn phiền không dứt, anh cúi đầu cười nói, “Anh nên cai thuốc.” Nói xong, anh nghiêng người dựa trên tường, khoé mắt anh nhìn thấy Từ Phóng ở cách đó không xa đang theo dõi mình, đôi mắt mờ ám hung tàn kia càng không kiêng nể gì. Sắc mặt Văn Tắc không khỏi trầm xuống, thấy điếu thuốc trên tay đã cháy sạch chỉ còn đầu thuốc lá, anh liền mạnh mẽ dùng sức bắn ra, may mà Từ Phóng phản ứng nhanh quay đầu né tránh, sau khi bình tĩnh hắn ta lại nhìn về phía anh, hắn ta phát hiện một tay của Văn Tắc cầm di động gọi điện cho vợ, tay kia thì ngoéo ngón trỏ hướng về Từ Phóng, sắc mặt của anh muốn khiêu khích hắn ta.

Từ Phóng tức giận không được, vì thế hắn ta đột nhiên nhổ nước bọt trên mặt đất, rồi xoay người trở lại bên cạnh Mục Xuân Nhất, Mục Xuân Nhất hỏi, “Thế nào?” Từ Phóng nói, “Thư giãn đi!” Hạo Phong và Lôi Tử nghe xong thì cười to, Lôi Tử nói, “Anh tôi không sợ nhất chính là loại người bám theo, ai có thể sánh với anh ấy chứ.” Mục Xuân Nhất cười lạnh nói, “Nghe nói trước đây hắn là người của Long gia, tâm tư dễ dàng thay đổi, anh lại có thể để hắn làm việc bên cạnh.”

Hạo Phong nghe vậy, gương mặt hắn bỗng nhiên lộ vẻ lạnh băng, rắc một tiếng hắn vơ lấy ly rượu ở trên bàn, “Mục tiên sinh có ý gì? Hãy nói thẳng đừng vòng vo.” Mục Xuân Nhất tự thấy mình lỡ lời, hắn ta lúng túng, rồi cười gượng nói, “Người anh em, đừng nghiêm túc, tôi chỉ nói đùa thôi.”

Hạo Phong cũng cười cười, “Tôi nói, Mục tiên sinh làm sao không biết Hạo Phong tôi cũng là người đi ra từ Long gia?”

Mục Xuân Nhất bèn nâng ly nói, “Tôi tự phạt một ly.”

Hạo Phong lại nhướng mày, bàn tay to lớn ngăn cản ly rượu của hắn ta, “Mục tiên sinh đừng vội vàng muốn say, chờ xong chuyện hôm nay muốn uống bao nhiêu tôi cũng hầu anh đến cùng.”

Mục Xuân Nhất cuối cùng nắm lấy cơ hội, lập tức nói, “Vậy được, chờ anh say đến mức đứng không nổi, gọi em Thất tự mình tới đón.” Mục Xuân Nhất nghĩ thầm, người phụ nữ Sáp Thất này, nghe đồn trước kia cô ta là gái điếm, tất cả đàn ông trên đường phố đều qua đêm với cô ta, về sau quỷ còn không muốn cô ta thế nhưng lại gả cho Hạo Phong, ngày kết hôn, xe Hạo Phong tới đón cô dâu, tất cả đàn ông đều trốn trong nhà không dám đi ra.

Từ khi Sáp Thất mang thai, tâm tình của Hạo Phong rất tốt, mấy bữa cơm gần đây đều ăn no đủ. Sau khi cơm rượu no say, hắn lấy một cây tăm xỉa răng kẽo kẹt trong miệng, hắn thấy Mục Xuân Nhất đang súc miệng, nhân tiện nói, “Mục tiên sinh, tuy nói sinh hoạt của chúng ta chỉ là sống phóng túng, không có ý nghĩa gì, nhưng mà nếu ngay cả sống phóng túng cũng không được, thì cuộc sống của chúng ta coi như là cái gì!”

Mục Xuân Nhất gật đầu, Hạo Phong nói, “Nói đến cùng chúng ta chẳng qua là con chó cắn người đi đường, còn phải sống qua ngày, cưới phụ nữ phải lo chăm sóc, sinh ra đứa nhỏ còn phải nuôi dưỡng. Tôi cũng nên làm chút việc nghiêm túc, ngộ nhỡ quay trở về mà không có lợi ích, vậy đêm nay tôi không phải bị bắt ngủ trên sàn nhà sao?”

Mục Xuân Nhất cười ha ha, “Ai cũng nói hai tay anh chia đều, có thể làm mười người đàn bà, xem ra đều là khoác lác.”

Hạo Phong cũng cười to, “Miệng của thằng nhãi con nào mà thối như vậy.” Cười xong, hắn hướng về Văn Tắc vẫy tay, anh liền cúp điện thoại trở lại bên cạnh hắn. Thấy trên bàn vẫn còn mắt cá, Văn Tắc cầm đũa gắp lên, sau đó anh khều trong bụng cá, ăn xong rồi lại nhíu mày nói với Lôi Tử, “Mẹ nó thực khó ăn!” Lôi Tử ừ một tiếng, trả lời, “Em ăn mười mấy miếng, trong bụng đầy mắt cá, trở về bảo đảm thải ra từng miếng cho coi!”

Mục Xuân Nhất không hề thưởng thức loại hài hước dơ bẩn kiểu này của Lôi Tử, vì thế hắn ta đứng lên, phất tay, Từ Phóng liền đưa chiếc khăn lụa sang đây, hắn ta khịt mũi, liền nói, “Người anh em, đi thôi. Đây là số hàng lớn nhất của tôi trong mười mấy năm qua, đã sẵn sàng rồi thì chúng ta đi nào.”

Hạo Phong chỉ cười không đáp, cùng hắn ta đi ra ngoài.

Địa điểm giao dịch chính xác chỉ có Mục Xuân Nhất và Hạo Phong biết, lúc này Mục Xuân Nhất đưa ra số lượng hàng hoá khổng lồ, tất nhiên hắn ta phải sắp đặt ở nơi bí mật. Nhưng đối với Văn Tắc mà nói, bây giờ chắc chắn là thời cơ tốt nhất. Sau lần này, hai bên sẽ không mua bán với số lượng lớn trong thời gian dài để được an toàn, đương nhiên lão đại của hai bên cũng sẽ không dễ dàng ra mặt.

Để cho hắn chết, chính là nhiệm vụ duy nhất của Văn Tắc, anh đi theo bên cạnh Hạo Phong, thấy hắn nói chuyện mây gió, buông thả không biết chừng mực, trong lòng anh chợt sinh ra một nỗi kích thích vô cùng nhỏ bé, rất mãnh liệt, mang theo một chút không thể khống chế được, điều này khiến cho anh có loại thúc đẩy muốn tiêu diệt tất cả.

Hai xe của Mục Xuân Nhất và Hạo Phong đi ở phía trước, đằng sau là Văn Tắc và Lôi Tử, còn có Từ Phóng. Làn gió mạnh trên đường quất vào mặt, thổi vào áo của Văn Tắc vang lên tiếng lạch cạch lạch cạch, Văn Tắc không muốn đóng cửa sổ, vì thế anh kéo phẹc mơ tuya, cổ áo kia dựng thẳng lên quấn quanh chiếc cổ. Lôi Tử ngồi ở một bên kiểm tra súng ống, thỉnh thoảng nhằm vào đầu súng, Từ Phóng ở xe bên phải cạnh xe bọn họ cũng làm thế. Trong chốc lát, họ đến con đường giao nhau, mấy chiếc xe chạy tách ra, Hạo Phong và Mục Xuân Nhất không đi cùng một đường với nhau. Văn Tắc vừa lái xe vừa suy nghĩ, anh để máy theo dõi vào trong túi áo, thời cơ rất quan trọng, nếu thời gian cảnh sát bao vây kéo dài, Hạo Phong và Mục Xuân Nhất đều có thể chạy trốn. Suy nghĩ thế, anh liền bực bội, đạp chân ga gần như đuổi theo xe của Hạo Phong, khiến Lôi Tử ngã nhào về phía trước, hắn ta nói, “Anh Văn, anh điên rồi, thằng nhãi Từ Phóng kia đang theo dõi chúng ta đấy.”

Miệng Văn Tắc mắng một câu, từ kính chiếu hậu anh nhìn thấy Từ Phóng đang cầm súng nhắm ngay anh, họng súng giống như con ngươi, Văn Tắc tỉnh táo lại một chút, anh lần mò tìm khẩu súng ở trong ngực, lại nói với Lôi Tử, “Người đó sẽ không có kết cục tốt.”

Lôi Tử thờ ơ như không, “Đừng nói đùa, lúc này ai có thể có kết cục tốt.”

Văn Tắc bỗng nhiên quay đầu, anh nhìn Lôi Tử trong khoảnh khắc rồi quay đầu trở lại, Lôi Tử nói, “Anh Văn làm sao thế? Thật kỳ lạ không giống anh chút nào.”

Văn Tắc nói, “Không có gì, đột nhiên nhớ tới lời nói của anh Phong trước kia.”

Lôi Tử lên tiếng à, “Nói cái gì?”

Văn Tắc cười cười, “Đừng nói đến những việc đó nữa, nhìn có vẻ cũng sắp tới rồi, cậu giữ mình cho tốt, tôi thấy Mục Xuân Nhất thế nào cũng không yên tâm.”

Lôi Tử hướng ngoài cửa sổ nhổ nước bọt, ngoảnh đầu lại thì lau chùi khẩu súng nằm ở trong ngực thật tốt.

Xe của Hạo Phong đi qua mấy con đường lớn, lại chạy xung quanh đường vòng tròn nhiều lần, đi được nửa đường thì thay đổi bảng số xe vài lần, Văn Tắc cùng đi theo, không ngờ địa điểm giao dịch cuối cùng là ngư trường (chỉ những nơi có nhiều cá sinh sống), đi ra đón tiếp là một ông già, đầu tóc bạc trắng, lưng còng nhỏ gầy, quần áo cũng rách nát. Hạo Phong đợi Mục Xuân Nhất xuống xe trước thì hắn mới xuống xe, hai người đứng trên sân nhìn xung quanh, những người mà bọn họ mang theo cũng đã lặng lẽ đứng tại đó.

Mục Xuân Nhất tâm tình vui vẻ, búng ngón tay ra hiệu cho thủ hạ mở ra cửa chính của kho chứa hàng hoá, cửa vừa được mở ra thì mùi cá nồng nặc xông vào mũi, lúc này Lôi Tử đã không còn dáng vẻ thấp hèn ngang bướng, sắc mặt của hắn ta lạnh băng, lập tức đi trước Hạo Phong để thăm dò con đường. Mục Xuân Nhất làm tư thế mời Hạo Phong, hai người giống như ngẫu nhiên đi bộ vào trong.

Văn Tắc và Từ Phóng trước sau vẫn đi cùng nhau, việc này có lẽ là Mục Xuân Nhất đề phòng Hạo Phong đen ăn đen, vì thế hắn ta để Từ Phóng theo Văn Tắc. Anh nhìn đồng hồ, vừa lúc bốn giờ chiều, khi xuống xe anh đã đặt máy theo dõi ở mép chỗ ngồi trong xe. Lần này trước khi ra ngoài anh đã bảo Thanh Thanh đến két sắt ngân hàng lấy ra tài liệu, sau đó anh dặn dò cô đích thân đưa đến tay cảnh ti, đó là chứng cớ phạm pháp lớn nhỏ của Cửu Long trong mười năm nay, có mấy thứ này, Tống Viễn và Dư Chiếu Thiên có thể được phê chuẩn đề xuất hành động, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng một giờ cảnh sát sẽ bao vây nơi này. Bắt Lôi Tử, bắt Từ Phóng, bắt Mục Xuân Nhất, bắt Hạo Phong!

Hạo Phong và Mục Xuân Nhất đi qua những con đường cong lòng vòng có mùi tanh thì mới đến nơi, đó là một căn phòng bí mật, cửa phòng mở rộng ra, trên mặt đất là những cái thùng có chi chít vũ khí đen tối lạnh lẽo. Cục diện ở trước mặt thật to lớn khiến Văn Tắc tưởng chừng như không thể tin được lá gan của Mục Xuân Nhất lại lớn như thế. Hạo Phong vừa nhìn xung quanh thì đôi mắt sáng lên, hắn đi đến một thùng ở trước mắt, đẩy cỏ khô sang một bên rồi lấy một cây súng ra ngắm nghía, hắn nói với Mục Xuân Nhất, “Tôi thích những thứ lạnh lẽo này, rất đơn giản, ai cầm nó thì nó sẽ nghe theo người đó!”

Mục Xuân Nhất phấn chấn tinh thần, hắn ta sải bước qua, Hạo Phong liền vỗ bả vai của hắn ta, “Cùng với Mục tiên sinh làm cuộc giao dịch này thật là thoả nguyện.”

Mục Xuân Nhất nói, “Ý tứ của tôi tới rồi, của anh đâu?”

Hạo Phong hướng về Lôi Tử gật đầu, Lôi Tử tức thì mở ra mấy cái va li, bên trong đều là tiền mặt.

“Đây là một nửa, chờ đến lúc những thứ này chuyển vào kho hàng của tôi, lập tức sẽ giao nửa còn lại.”

Mục Xuân Nhất cũng rất vừa lòng, “Sảng khoái!”

Hai người bắt tay rồi đến một bên nói chuyện, họ để cho thủ hạ kiểm tra hàng hoá và tiền bạc. Văn Tắc đến bên cạnh vài cái thùng, anh cũng lấy một thùng ra, người biết phân biệt hàng hoá chỉ cần có tài thì sẽ ước chừng được thứ này tốt hay xấu, là mới hay cũ. Văn Tắc nhắm vào đầu súng, nhưng anh ngửi thấy mùi xăng như có như không, anh kinh ngạc, xoay người đi đến những cái thùng khác, anh phát hiện những thùng vũ khí này đều bị đổ xăng vào.

“Anh Phong.” Anh đi đến bên cạnh Hạo Phong, “Có xăng.”

Sắc mặt Hạo Phong thay đổi, hắn nhìn Mục Xuân Nhất, “Anh đây là có ý gì?”

Mục Xuân Nhất lại cười cười, “Người anh em không cần khẩn trương, chỉ có lớp phía trên mà thôi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện, một ngọn lửa đốt cháy tất cả!”

Mặc dù Hạo Phong không hài lòng, nhưng ngẫm lại thấy không sao, hắn liền bảo Lôi Tử nhanh chóng chuyển hàng đi, cũng không cho phép hút thuốc bật lửa.

Văn Tắc vô tình nhìn đồng hồ, bốn giờ bốn mươi, bên ngoài vẫn không có động tĩnh, xem ra Tống Viễn không ngu ngốc, anh ta biết án binh bất động, ôm cây đợi thỏ (chờ thời cơ hành động).

Hạo Phong nhìn thấy các anh em di chuyển hàng hoá từng thùng ra bên ngoài, nhưng trong lòng hắn dường như luôn có một vướng mắc, đây là cuộc giao dịch lớn nhất từ lúc hắn ra đời cho đến giờ, vận chuyển trong ánh sáng so với trước kia còn nguy hiểm hơn. Hắn tìm kiếm điếu xì gà trong ngực, muốn hút thuốc, nhưng phát hiện nếu châm lửa thì sẽ bất tiện, hắn buồn bực một chút, từ trong túi áo lấy ra điện thoại, hắn bấm một dãy số để tìm Sáp Thất.

Điện thoại không phát ra âm thanh.

Trên trán Hạo Phong toát ra mồ hôi lạnh, hắn nghi ngờ chính mình bấm nhầm số điện thoại, thế là hắn lại bấm một lần nữa.

Vẫn không có âm thanh.

Văn Tắc đứng ở một bên, thấy sắc mặt Hạo Phong không tốt, anh bèn hạ giọng hỏi, “Sao thế?”

“Không liên lạc được với điện thoại của A Thất.” Hạo Phong cau mày, hắn đút điện thoại vào trong túi áo, ngẩng đầu nhìn xung quanh, “Mục tiên sinh chúng ta ra ngoài nói sau.”

Ánh mắt của Mục Xuân Nhất khẽ động, ra hiệu cho Từ Phóng cùng đi ra ngoài, Từ Phóng không kiêng kị chút nào, ngay tại trước mặt Hạo Phong hắn ta lên đạn răng rắc. Hạo Phong cười lạnh lùng, bọn họ đi theo con đường lúc đầu có mùi cá tanh kia mà ra ngoài.

Vừa ra khỏi, Hạo Phong lại bấm điện thoại gọi Sáp Thất, lúc này hắn đã có chút hoang mang, nhưng chờ đợi một chút thời gian, trong điện thoại vẫn không có âm thanh, Hạo Phong nhíu mắt lại, nhìn Mục Xuân Nhất nói, “Đã xảy ra chuyện.”

Mục Xuân Nhất trừng mắt, hắn ta chưa kịp trả lời thì xung quanh vang lên tiếng còi xe cảnh sát, trong rừng cây chui ra những cảnh sát đã chuẩn bị súng sẵn sàng, một loạt xe cảnh sát ở trên cái đê, còi xe kêu lảnh lót, Tống Viễn đứng ở 200 mét phía ngoài mép bờ đê bị bỏ hoang, vừa thấy mục tiêu, anh ta liền cầm loa hô lên, “Hạo Phong, Mục Xuân Nhất, mau buông vũ khí, lập tức đầu hàng. Các người buôn lậu vũ khí, buôn bán thuốc phiện, làm hại lợi ích quốc gia, bằng chứng phạm tội vô cùng xác thực, các người đã bị cảnh sát bao vây.”

Lúc này trong đầu Văn Tắc kêu gào không tốt, Mục Xuân Nhất lại hướng về Từ Phóng ra ám hiệu, Từ Phóng không nói hai lời, từ trong ngực lấy ra điều khiển từ xa muốn làm nổ, Văn Tắc đưa súng lên, bắn trúng bàn tay của Từ Phóng, hắn ta không ấn nút được, điều khiển từ xa rơi xuống mặt đất, hắn ta không đi lấy, lại nghiêng người nổ súng về phía Hạo Phong, Văn Tắc chưa kịp đoạt lấy chiếc điều khiển từ xa, anh đành phải đẩy Hạo Phong xuống rồi kêu to vào bên trong kho hàng, “Lôi Tử, ra đây!”

Vừa dứt lời, gương mặt Từ Phóng không chút thay đổi, hắn ta giẫm lên chiếc điều khiển một cước để phát nổ, bọn họ chỉ nhìn thấy một ánh sáng đỏ loé lên, Văn Tắc và Hạo Phong tưởng chừng như không thể tin được, là loại yên tĩnh trước khi hủy diệt —— chỉ là một dòng nhiệt từ trong kho hàng phun ra, tầm mắt của con người cũng theo luồng không khí có phần bóp méo, tiếp theo là một trận nổ mạnh vang trời, ngọn lửa ở bên trong cuồn cuộn, không cần chờ lâu thì nơi đó đã nổ tung về phía không trung.

Hạo Phong tức giận đến gân xanh nổi lên, hắn hướng về khuôn mặt của Mục Xuân Nhất đột nhiên đánh một quả đấm, Lôi Tử đã theo hắn nhiều năm, không ngờ lại rơi vào kết cục này, Lôi Tử hay nói giỡn, hắn ta là một người thích nói đùa nhất trong đám bọn họ. Mục Xuân Nhất không do dự, ngay cả vũ khí cũng dám phá nổ tất cả.

Mục Xuân Nhất đánh không lại Hạo Phong, hắn đánh Mục Xuân Nhất đến hộc máu. Lúc này Văn Tắc đang giằng co với Từ Phóng, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ súng.

Tống Viễn thấy bọn họ nổi lên tranh chấp nội bộ, đuôi lông mày của anh ta hiện ra vẻ vui mừng, anh ta ra hiệu với Dư Chiếu Thiên dẫn vài người có kinh nghiệm đánh bọc sườn vây quét. Khi cảnh sát đến gần mục tiêu chừng mười mét, Từ Phóng cầm súng lên bắn trúng vào đôi mắt của một người cảnh sát, những người cảnh sát còn lại đều kinh ngạc, Văn Tắc thừa dịp lộn xộn mà bắn súng, viên đạn sượt qua gương mặt của một người cảnh sát khác, anh ta sợ tới mức ngồi trên mặt đất.

Hạo Phong ném Mục Xuân Nhất sang một bên, hắn lấy súng ra bắn, Mục Xuân Nhất đứng dậy, mặt đầy máu, hắn ta cũng lấy súng tựa vào Hạo Phong cùng nhau bắn, hai người chạy trốn, không ngờ bọn họ bỏ lại không ít cảnh sát.

Hạo Phong nói, “Nợ anh em của tao khi ra ngoài sẽ tính sau.”

Mục Xuân Nhất nói, “Có mạng ra ngoài, tao sẽ tặng mày một bộ quan tài tốt nhất.”

Bọn họ không nói nhiều, cảnh sát đã thu hẹp vòng vây, trong kho hàng còn có tiếng nổ nhỏ liên tục khiến cho không ít người sợ hãi, cả hai phía hắc bạch đều đề phòng, trong lúc nhất thời tình cảnh có chút kỳ lạ. Dư Chiếu Thiên luôn hận Hạo Phong đến thấu xương, anh ta mang theo súng dựa vào nơi gần nhất. Lúc này Mục Xuân Nhất nhân cơ hội bắn một phát súng vào chân anh ta, Dư Chiếu Thiên ngã xuống, Mục Xuân Nhất và Từ Phóng nắm lấy thời cơ bỏ chạy. Khi vượt qua hai mét vòng vây, Từ Phóng lại ngoảnh đầu bắn về phía Hạo Phong, Văn Tắc đứng bên phải Dư Chiếu Thiên, thấy Từ Phóng quay đầu anh liền bắn một phát súng. Mi tâm của Từ Phóng bị trúng đạn, hắn ta đứng tại chỗ giống như không thể tin. Văn Tắc nheo mắt lại, thêm một phát súng pằng, não của Từ Phóng vỡ ra, hắn ta ngã trên mặt đất. Dư Chiếu Thiên chợt nghe hai tiếng vang trên đầu, anh ta nhìn vẻ mặt của Văn Tắc, chợt thấy một cảm giác lạnh lẽo đi vào trong tim giống như là khó chịu.

Văn Tắc cúi đầu liếc nhìn Dư Chiếu Thiên, anh ném khẩu súng cho anh ta rồi xoay người lùi lại đi tìm Hạo Phong.

Hạo Phong và Mục Xuân Nhất rốt cuộc không đếm xỉa gì, hai người kéo theo một cảnh sát đã bị thương vì vụ nổ để làm con tin, toàn thân người cảnh sát kia đều là máu, bị kéo đến mức chỉ còn một chút sức lực. Văn Tắc nhìn thấy hai bên thương vong cũng không ít, một khi cuộc chiến này trở nên liều mạng, là chiến sĩ hay tội phạm cũng đều giết người giống như giẫm lên con kiến. Văn Tắc ngoảnh đầu lại liếc nhìn Tống Viễn, chỉ huy hành động lần này là anh ta, trước khi hành động cảnh ti đã đem thân phận của Văn Tắc nói cho một mình anh ta biết. Lúc ấy Tống Viễn hết sức kinh ngạc, cảm giác đối với Văn Tắc rất là phức tạp, thực ra trước kia anh ta đã từng cảm động bởi nghĩa khí giang hồ của Hạo Phong và Văn Tắc, tuy rằng bọn họ hắc bạch không cùng một đường, nhưng dù sao không phải mỗi một người đàn ông đều có loại tâm huyết này à.

Thế nhưng Văn Tắc này đi theo bên cạnh Hạo Phong đã gần mười năm, cho dù Tống Viễn tự mình chứng kiến những người đã từng nằm vùng mà nói, không có một ai có thể sống mười năm mà không thay đổi chủ ý, tồn tại cho đến giờ. Cuối cùng là Văn Tắc may mắn? Hay là đủ thông minh? Không biết tại sao Tống Viễn hy vọng phần lớn nguyên nhân là do anh may mắn, mà không phải anh rất thông minh, bởi vì loại thông minh này bất cứ người nào cũng sẽ không đánh giá cao. Đây là bi ai của nằm vùng, thành công là bất nghĩa, thất bại cũng là bất nghĩa.

Tống Viễn nhìn theo ánh mắt của Văn Tắc về phía mấy chiếc xe của Hạo Phong, Tống Viễn lập tức vung tay lên, ám chỉ nhóm nhỏ hành động ở bên ngoài cố ý mở một lỗ hổng. Mục Xuân Nhất thấy vòng vây lỏng lẻo một chút, hắn ta tưởng rằng uy hiếp của mình có hiệu quả, hắn nhìn thấy Hạo Phong cũng nghĩ vậy, Hạo Phong quăng đi người cảnh sát đã tắt thở ở trong tay rồi lập tức xông lên xe, hắn khởi động máy, Mục Xuân Nhất cũng thừa dịp nhảy vào trong xe, Hạo Phong lùi xe lại, tiếng động cơ gào thét chạy xuống con đê dưới rừng cây.

Dư Chiếu Thiên đột nhiên nổ súng vào chiếc xe, cuối cùng chẳng ăn thua gì, lúc này Văn Tắc cũng lên xe, chiếc xe bay qua một cống rãnh nhỏ của bờ đê, trong chớp mắt đi theo phía sau xe của Hạo Phong.

Tống Viễn truy kích bám theo sau đó không đến trăm mét. Xe Hạo Phong chạy nhanh như gió bão, Mục Xuân Nhất ngồi một bên cũng không đeo dây an toàn, từ kính chiếu hậu hắn ta nhìn thấy Văn Tắc theo sát phía sau. Mục Xuân Nhất nhổ nước bọt, “Mẹ nó thằng nhãi này mạng lớn.”

Hạo Phong xanh mặt, từ trong kính nhìn thấy Văn Tắc, trên đầu Văn Tắc vẫn còn máu, nhưng ánh mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm vào hắn. Bọn họ một trước một sau, trong khi đang mau chóng chạy trốn, hai người dường như đều từ trong chiếc kính nhỏ này thấy được ham muốn chân thật nhất của đối phương.

Mục Xuân Nhất đưa tay tìm tòi, từ chỗ ngồi hắn ta lấy ra máy theo dõi, lúc cầm lấy, Hạo Phong đột nhiên quẹo một cái khiến cho máy theo dõi rớt xuống thảm, Hạo Phong cũng không thèm liếc mắt tới.

Nhịp tim Văn Tắc đập như sấm, anh nhìn chằm chằm về phía trước, còn 400 mét nữa là đến một đoạn đường uốn khúc, anh phải chặn lại Hạo Phong, đây là thời cơ tốt nhất.

Hạo Phong để xe ở tốc độ cao nhất, Mục Xuân Nhất ngồi một bên cũng hết hồn, trong lòng hắn ta biết nếu bất cẩn thì xe sẽ bay ra ngoài. Nhưng lúc này Hạo Phong xanh mặt lạnh lẽo, ánh mắt vô hồn, Mục Xuân Nhất liền lau vết thương trên ót của mình, hắn ta không rên tiếng nào.

Xe của Văn Tắc chạy nhanh như tên bắn, anh nắm vững tay lái, trong mắt chỉ có Hạo Phong, khi gần đến đường uốn khúc, không hiểu sao trong lòng anh lại nói với Hạo Phong, anh nói: anh Phong, anh nhất định không nghĩ tới, em nhớ rõ từng câu mà anh đã từng nói qua, người bắt anh phải độc ác hơn anh.

Hạo Phong mắt thấy đầu con đường uốn khúc, hắn lập tức chuyển tốc độ chậm lại, nhưng chiếc xe hoàn toàn đã đến cực hạn, theo quán tính thân xe trượt ngang rất xa, Văn Tắc thấy thân xe của Hạo Phong nửa ngang, anh cắn răng lái xe vọt qua kề sát chỗ rẽ vách đá, cửa xe cọ sát bốc cháy vỡ ra, tiếng loảng xoảng vang lên, trong chớp mắt dừng lại phía sau, Văn Tắc đạp chân ga thật mạnh, ầm một tiếng xe anh đâm vào xe Hạo Phong, hai xe va vào nhau thành hình chữ T, trược xa mấy chục mét.

Văn Tắc bị đụng phải khiến đầu vỡ máu chảy, anh thở hổn hển bất định, rất lâu sau đó, anh từ trong xe bước xuống, lúc này nhóm hành động của Tống Viễn đã tới phía sau, toàn bộ đường rút lui đều bị chặn lại.

Văn Tắc nghiêng ngả từng bước đi đến chỗ Hạo Phong, xe của Hạo Phong đã không còn hình dạng, Văn Tắc vừa chảy máu vừa dùng sức phá cửa mở ra, nhưng có một họng súng đen vươn ra từ bên trong, kiên quyết đặt trên đầu Văn Tắc, Hạo Phong cầm súng, toàn thân đẫm máu, Mục Xuân Nhất ngồi ở ghế phụ sớm đã hôn mê, chưa biết sống chết. Văn Tắc giơ hai tay lên, Hạo Phong tiến lên từng bước dồn ép Văn Tắc, hắn nhìn quanh bốn phía, từ lâu cảnh sát đã vì hắn bày ra thiên la địa võng. Hắn cười lạnh lùng, cảnh tượng này giống như đã từng quen biết.

“Tại sao bán đứng tôi?” Hạo Phong nói.

Văn Tắc không lên tiếng, Tống Viễn sợ Hạo Phong nổ súng, toàn thân anh ta đổ đầy mồ hôi, mà Hạo Phong đang phẫn nộ, cao giọng hỏi, “Tại sao là cậu? Tại sao lại là cậu? Bởi vì cậu là cảnh sát? Cậu thay tôi ngồi tù, cậu đỡ đạn cho tôi, bởi vì cậu là cảnh sát? Tôi là tội phạm, cậu muốn bắt tôi? À, cậu muốn bắt tôi, nhiều năm như vậy, thế nhưng cậu vẫn muốn bắt tôi?”

Những lời của Hạo Phong đều như đánh vào lòng của Văn Tắc, nhưng chuyện đã đến ngày hôm nay, ai cũng không còn đường lui. Văn Tắc nhắm mắt lại, điều này làm cho Hạo Phong càng thêm tuyệt vọng, hắn bỗng nhiên đánh mất lý trí trở nên điên cuồng, “Đồ hèn hạ, tao đánh chết mày, tao nhất định phải đánh chết mày!”

Văn Tắc mở mắt ra, anh muốn hút thuốc, lại nghĩ tới mình đã cai rồi, anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, bầu trời hiện ra ánh sáng nhè nhẹ, mịt mù dần dần tan đi, Văn Tắc chợt cảm thấy trước giờ anh chưa từng thoải mái.

Ranh giới kiếp người, mười năm tuổi trẻ, không thể không thừa nhận, sống hay chết, là một quẻ bài ngoan cố, nên sống nhất định phải sống, nên chết chắc chắn phải chết.

Văn Tắc nói với Hạo Phong, “Anh nổ súng đi, cảnh sát là cảnh sát, tội phạm là tội phạm, anh em là anh em, cho nên, tôi không trách anh, anh cũng đừng trách tôi!”

Đôi mắt Hạo Phong ứ máu, hắn điên cuồng hét lên, bóp cò súng. Tống Viễn hoảng hồn bất định, anh ta kêu to dừng tay, nhưng mà chỉ trả lời lại là một tiếng đinh, sau đó không có máu văng khắp nơi, Tống Viễn thở phào nhẹ nhõm, anh ta đè lại ngực mình ngẫm nghĩ, “Thằng nhóc này thật sự mạng lớn, Hạo Phong vậy mà không có đạn vào lúc này.”

Hạo Phong lại cười rống lên, dưới chân núi vô cùng buồn đau, hắn nói, “Lăn lộn đã nhiều năm, nhưng lại quên mất thói quen trước kia, trước đây bất cứ lúc nào tao cũng sẽ giữ lại một viên đạn cuối cùng. Đúng, là tao đã quên thứ không nên quên, cho nên hôm nay, tao chỉ đáng sống đến đây.”

Văn Tắc nắm chặt bàn tay, anh hít vào một hơi thật sâu rồi xoay người lùi về, Tống Viễn liền lập tức gọi người đến còng Hạo Phong, hắn không phát ra một lời nào nữa, việc đã đến nước này, không còn gì để nói.

Văn Tắc nhìn Hạo Phong bị áp giải lên xe cảnh sát, còi cảnh sát kêu lảnh lót, Văn Tắc bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, Tống Viễn nhanh mắt nhìn thấy đỡ lấy anh, “Anh không sao chứ?” Văn Tắc mất máu quá nhiều, tầm mắt mơ hồ, anh hốt hoảng nói với Tống Viễn, “Tôi muốn về nhà.”

Thanh Thanh nhận được thông báo thì chạy đến bệnh viện, Văn Tắc đã ngủ rồi. Bức màn màu trắng khẽ lay động, cửa sổ khép hờ, trong phòng có mùi thuốc sát trùng, anh ngủ rất sâu, chỉ cần để tâm một chút, có thể nghe được hô hấp của anh.

Đôi mắt Thanh Thanh đỏ lên, cô đi đến bên cạnh anh, cúi người dán sát trên ngực anh, cô cảm nhận được nhịp tim vững vàng của anh, Thanh Thanh thậm chí không nỡ đứng lên. Bàn tay Văn Tắc lại động đậy, anh vuốt tóc cô, cũng không mở miệng nói chuyện.

Thanh Thanh nhìn anh thật lâu, tuy rằng anh thương tích đầy mình, cực kỳ mệt mỏi, nhưng cuối cùng anh đã trở lại, Thanh Thanh muốn hôn anh nhưng ngay cả trên môi cũng có vết máu, cô không dám hôn anh, sợ anh sẽ càng đau hơn bây giờ.

Văn Tắc nói, “Trong một khoảnh khắc, thiếu chút nữa anh đã quên em.”

Thanh Thanh nói, “Em biết.”

Văn Tắc nói, “Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy cái chết không quan trọng.”

Thanh Thanh nói, “Em biết.”

Văn Tắc khóc to, anh nhớ tới trước kia mình đã từng hỏi Hạo Phong, anh cảm thấy sống như vậy được không? Cả ngày đâm chém, nói chuyện vô ích với một con gái điếm vô tình.

Hạo Phong nói, đi ra lăn lộn, nếu không nói đến kiến thức chung, thì phải nói đến gan dạ sáng suốt, bàn về một chút khí phách. Cậu hỏi tôi được không? Tôi cho rằng, nửa này nửa kia đi.

Lúc ấy Văn Tắc còn mỉm cười, nói, anh nói đúng, nửa này nửa kia.

Văn Tắc nhớ tới rất nhiều lời Hạo Phong đã từng nói khi họ ở cùng nhau, làm việc cùng nhau, Văn Tắc càng nghĩ càng thấy khó chịu, anh ôm Thanh Thanh khóc suốt, Thanh Thanh nói, “Sau này chúng ta sẽ sống tốt, anh đừng chịu đựng như vậy nữa. Em sẽ vĩnh viễn ở cùng anh.”

Trái tim Văn Tắc trống rỗng, anh càng ôm Thanh Thanh chặt hơn, bất tri bất giác, cô đã là ý nghĩa cuối cùng của anh.

Bảy ngày sau, sóng gió dần dần kết thúc, sở cảnh sát Tuyệt Long phá được một vụ án lớn, nhận được lời khen từ khắp nơi. Văn Tắc ở lại bệnh viện quan sát, Thanh Thanh liền xin nghỉ phép để theo bên cạnh anh, Tống Viễn và Dư Chiếu Thiên cũng từng đến đây thăm anh, Văn Tắc biết được Hạo Phong và Mục Xuân Nhất bị kết án xử bắn, Sáp Thất bị phán tù mười năm.

Thanh Thanh có cảm tình đặc biệt đối với Sáp Thất, bởi vậy cô luôn muốn đến nhà giam thăm cô ta. Nhưng Văn Tắc không đồng ý, anh chỉ nói, anh làm hại cả nhà của chị ấy, em đi gặp chị ấy cũng vô dụng, trừ phi em có thể thả Hạo Phong, nếu không làm được thì đừng đi.

Thanh Thanh hiểu ý của Văn Tắc, cô biết bản thân mình đi cũng chẳng giải quyết được vấn đề, nhưng cô vẫn giấu Văn Tắc đến nhà giam nữ lén nhìn Sáp Thất, không để Sáp Thất phát hiện.

Ngay hôm đó Thanh Thanh trở về nói với Văn Tắc, Sáp Thất tuyệt thực ở trong nhà giam.

Khi đó Văn Tắc đang thay đổi băng vải ở toilet, anh nhìn trong gương thấy trên mu bàn tay của mình là hình xăm con rồng bay lên màu xanh đen, hình xăm này giống như hình ở trên người Lôi Tử, là đích thân Hạo Phong lựa chọn hình vẽ cho anh.

Văn Tắc rửa mặt, nói với Thanh Thanh, em nói với Sáp Thất, Hạo Phong chưa bao giờ sợ sống, sống một giây là một giây, sống một ngày là một ngày.

Thanh Thanh thấy vết thương trên lưng Văn Tắc bị toác ra, cô vội vàng quấn lại lần nữa cho anh. Cô biết quan toà đã từng cho phép Hạo Phong trước khi hành hình được gặp mặt người mình muốn gặp nhất, nhưng hắn lại bỏ đi cơ hội này, không nói muốn gặp Sáp Thất, cũng không đề cập đến việc gặp Văn Tắc.

Ba ngày trước khi Hạo Phong xử bắn, Thanh Thanh lại đến gặp Sáp Thất, cô ta đã vào phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, bởi vì đang mang thai, thân thể của cô ta càng thêm suy yếu. Thanh Thanh còn chưa mở miệng, Sáp Thất đã nói, “Cô tới làm gì?”

Thanh Thanh nói, “Đến thăm chị.”

Sáp Thất cười lạnh, “Nếu là trường hợp ngược lại, tôi cũng đến gặp cô.”

Thanh Thanh lấy thức ăn mà bác sĩ đưa tới đặt ở một bên, “Chị thực sự định bỏ đói mình sao?”

Sáp Thất quay đầu, không nói lời nào.

Thanh Thanh nói, “Chị ăn một chút đi.”

Sáp Thất nhìn trần nhà, không biết bây giờ là lúc nào, cô ta chỉ hỏi, “Tôi muốn biết khi nào anh Phong hành hình?”

Nghe vậy, Thanh Thanh lắc đầu, “Tôi cũng không rõ.”

Sáp Thất nói, “Tôi cầu xin quan toà cho tôi xem anh ấy hành hình, nhưng quan toà cự tuyệt tôi.” Nói xong cô ta quay đầu nhìn Thanh Thanh, “Tôi nhìn thấy cô liền hận cô, hận Văn Tắc, hận tất cả những người còn sống, các người có tư cách gì mà cướp đoạt quyền sinh tồn của chúng tôi?”

Thanh Thanh nhìn ánh mắt Sáp Thất, “Như vậy các người thì sao? Sát hại bao nhiêu người? Coi thường đạo đức, tự sống lưu vong, hại người hại mình, cho phép các người buông tay nhưng các người lại lôi kéo mọi người chôn cùng, các người không thể vì một chút hạnh phúc yên bình mà cực lực phản kháng?”

Sáp Thất nghe xong thì cười ha ha, cuối cùng cô ta không thể kéo dài một hơi, chỉ cảm thấy cực kỳ mệt mỏi trả lời, “Hạnh phúc yên bình? Thanh Thanh, tôi nói cho cô biết, từ trước đến nay trên thế giới này là Khương Thái Công câu cá*, con người nguyện mắc câu theo như nhu cầu, không có ai là tội phạm chân chính. Các người theo khuôn phép cũ, không dám vì ham muốn của mình mà vượt qua Lôi Trì nửa bước, các người liền nghiễm nhiên đem chính mình trở thành đại diện của chính nghĩa, vọng tưởng muốn trừng trị chúng tôi, thật là buồn cười, tôi nói cho cô biết, các người giết Hạo Phong, không chừng vài năm sau sẽ có thế hệ sau nổi lên, chưa chắc tốt lành hơn Hạo Phong. À, đúng rồi, các người thích chơi loại trò hề này, lúc trước có thể giết anh ấy thì không giết, nhất định phải chờ khi anh ấy ở trên đỉnh cao mới đánh anh ấy ngã chết. Đây là tiết tấu của các người, tiết tấu của chính nghĩa, thật sự rất tức cười, rất không biết xấu hổ. Kỳ quái là các người chỉ đổ tội cho anh Phong và tôi, mà đã quên thế giới này thực ra vẫn nắm giữ trong tay của người khác. Nhưng mà, tôi nói cho cô biết, chúng tôi vĩnh viễn không tuân thủ loại công chính như thế. Không bao giờ!”

(*) thường hay dùng để ví về người vốn biết là cạm bẫy, nhưng vẫn cứ đâm đầu vào.

Lời nói của Sáp Thất tuy khẽ khàng, không có hơi sức, nhưng mà Thanh Thanh đều lắng nghe từng câu từng chữ, sau một hồi lâu, Thanh Thanh nói, “Các người có thể sống như vậy, nhưng chúng tôi thì không thể, chúng tôi sợ hãi rất nhiều thứ, cũng có nhiều lúc, trong lòng chúng tôi sẽ ảo tưởng chuyện gian ác để trút hết bất mãn của bản thân, nhưng mà chúng tôi sẽ không hành động. Phải, chúng tôi vì lợi ích bản thân, thường sẽ vì điều này mà làm tổn thương người khác, cũng bị người khác tổn thương, thế nhưng chúng tôi không buôn bán thuốc phiện, không dễ dàng nói giết người, chúng tôi ở trong một vòng tròn cuộc sống, kiềm chế lẫn nhau, ma sát lẫn nhau, và bao dung lẫn nhau, chúng tôi sẽ theo năm tháng trôi qua mà dần dần thay đổi diện mạo, đây không phải là chính nghĩa theo như lời của chị, đối với tôi mà nói đây là cuộc sống, phần lớn mọi người trong chúng tôi đều theo những điều này mà sống qua ngày, nếu chúng tôi cảm thấy số phận không công bằng, như vậy, ngoại trừ cố gắng thì đừng nghĩ đến gì khác. Tôi chưa gặp phải cảnh ngộ như chị, nhưng tôi không thể đồng ý với quan điểm của chị, cho dù là hiện tại, tôi vẫn cho rằng chị đã sai lầm, cuộc sống của chị xuất hiện rực rỡ, nhưng kết cục của chị là gieo gió gặt bão (gây tội thì phải chịu tội). Chị không cần đồng tình với tôi, tôi cũng sẽ không đồng tình với chị.”

Thanh Thanh nói xong, Sáp Thất đã rơi lệ đầy mặt, cô ta gắt gao ôm tấm chăn bông, lần đầu tiên cô ta biểu lộ dáng vẻ thương tâm như thế, cô ta nói, “Anh Phong chết đi, thế giới này không còn chỗ cho tôi dung thân. Mỗi một người đàn ông đều coi tôi là gái điếm, mỗi một đường phố đều là nơi buôn bán.”

Bên cạnh giường Sáp Thất bày ra các loại thức ăn, cô ta đã tuyệt thực nhiều ngày, chưa từng ăn miếng nào.

Thanh Thanh đứng dậy, cầm áo khoác rời đi, đã có bác sĩ ở bên ngoài chờ đợi, Thanh Thanh ngoảnh đầu lại nhìn Sáp Thất, cô ta đã bình tĩnh, bàn tay nắm chặt tấm chăn vẫn không nhúc nhích, có làn gió thổi qua bay nhẹ mái tóc của cô ta, Sáp Thất dường như khóc đến mức quá mệt mỏi, sau đó cũng không động đậy.

Thanh Thanh nói với Sáp Thất, “Chị sẽ chết sao?”

Sáp Thất không lên tiếng, cô ta đã không còn muốn nói gì nữa, cũng không muốn trả lời.

Thanh Thanh từ nhà giam nữ đi ra, Văn Tắc đang ở cửa chờ cô. Anh không lái xe đến đây mà đứng ở con đường đối diện, khi nhìn thấy Thanh Thanh đi ra, anh vẫy tay với cô, Thanh Thanh cười cười.

“Thế nào?” Văn Tắc hỏi.

Thanh Thanh nói, “Không tốt, không biết chị ấy sẽ như thế nào?”

Văn Tắc à một tiếng.

Lúc này đã gần đến hoàng hôn, gió và mặt trời ẩn giấu, Văn Tắc nắm tay Thanh Thanh đi bộ trên con đường có bóng cây ở bên ngoài nhà giam Long Dương. Còn nhớ lúc anh được tạm tha, Thanh Thanh từng cùng anh đi qua đoạn đường này, nhưng khi đó bọn họ rất khẩn trương, phong cảnh thế nào cũng không nhớ kỹ. Hai người đi đến bên hồ, Văn Tắc thấy một băng ghế đá nhỏ màu trắng coi như sạch sẽ, thế là anh cùng Thanh Thanh ngồi xuống.

Thanh Thanh nói, “Con đường nhỏ này là nơi mà những người cảnh sát trong nhà giam và người nhà của tù nhân thường xuyên tới.”

Văn Tắc nói, “Tới làm gì?”

Thanh Thanh nói, “Có một số người đến nói chuyện yêu đương, một số người thì đến suy nghĩ sự việc, số khác ở đây nói lời từ biệt.”

Văn Tắc ôm cô vào trong lòng, anh chờ đợi sự yên bình này đã lâu lắm rồi, anh nói, “Anh có cảm giác được sống lại.”

Thanh Thanh suy nghĩ một chút, “Anh muốn rời khỏi nơi này không?”

Văn Tắc nói, “Cảnh ti nói anh có thể chọn tạm thời rời khỏi cương vị công tác, cũng có thể chọn thăng chức, ông ấy để cho anh quyết định.”

Thanh Thanh hỏi, “Anh trả lời thế nào?”

Văn Tắc nói, “Câu trả lời là, anh lựa chọn thăng chức.”

Thanh Thanh chỉ cười cười, Văn Tắc nói, “Nhưng mà trước đó anh muốn dẫn em đi gặp ba anh một lần, ông không được ở thành phố mà anh thuyên chuyển công tác, sau này cũng không có nhiều cơ hội.” Nói xong, anh dường như cũng rất nhớ anh trai, vì thế anh vuốt tóc cô, nói thêm, “Còn có bác cả và anh trai của anh.”

Thanh Thanh chỉ cười.

Văn Tắc nói chuyện rất lâu, anh phát hiện Thanh Thanh không nói gì, “Sao em cứ cười thế?”

Thanh Thanh nói, “Anh nói, em nghe.”

Văn Tắc không khỏi mỉm cười, không hiểu sao anh có chút ngượng ngùng, anh ôm cô vào trong ngực nói, “Còn có mẹ anh, chúng ta cùng đi cúng tế bà.” Thanh Thanh gật đầu, Văn Tắc nói, “Còn có A Á.” Thanh Thanh lại gật đầu, nói, “Anh đi đâu em cũng đi theo anh.”

Ba ngày sau, Hạo Phong bị xử bắn, sau khi chết không để lại vài lời.

Không nói một câu hối hận, cũng không nói lời từ biệt với vợ.

Thanh Thanh và Văn Tắc rời khỏi Tuyệt Long, máy bay từ vùng trời của thành phố rồng xẹt qua, ân oán đã kết thúc.

Mặt khác có một chuyện không liên quan đến thành phố rồng. Ngày ấy xuống máy bay, Thanh Thanh bất ngờ gặp Dịch Sam ở sân bay, cô ta đã kết hôn, đang chuẩn bị đi du lịch tuần trăng mật. Dịch Sam thấy Văn Tắc kéo hành lý đứng ở một bên, phong thái hiên ngang, anh gật đầu chào cô ta, trong lòng cô ta có chút phức tạp.

Không lâu sau, Văn Tắc nhậm chức tại thành phố khác, Thanh Thanh cũng tìm công tác mới ở nhà xuất bản bên đó, vẫn là công việc liên quan với chuyên môn của cô. Không biết làm sao Dịch Sam biết địa chỉ nhà mới của cô, Dịch Sam ở một nơi thật xa gửi cho cô một tấm bưu thiếp.

Thanh Thanh xem địa chỉ ở mặt trên là hàng chữ tiếng Anh, phía dưới là dòng chữ Hán dày đặc xinh đẹp.

Thanh Thanh:

Thấy chữ như gặp mặt.

Mấy ngày trước, tớ và chồng cùng đi du lịch ở Châu Âu, vậy mà ở trên đường tớ nhìn thấy một người Trung Quốc bán đấu giá thư pháp. Chồng tớ đã mua vài bản thư pháp về, anh ấy muốn làm tớ vui. Thực ra tớ đã thật sự mỉm cười, bởi vì tớ nhìn thấy 16 chữ kia, bỗng nhiên lại nhớ tới cậu.

16 chữ kia nói thế này: sinh tử khiết khoát, dữ tử thành thuyết, chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.

(ý nghĩa của 16 chữ ở trên: chúng ta đã từng hẹn thề, dù sống hay chết chúng ta đều ở cùng một chỗ, nắm lấy tay nhau, cùng nhau sống đến khi răng long đầu bạc)

Cậu xem, Thanh Thanh, sinh tử và hứa hẹn, loại chuyện này bất tri bất giác đã cách xa chúng ta. Trong cuộc sống quá yên tĩnh khiến cho chúng ta mệt mỏi hưởng lạc, cũng mệt mỏi đào bới ngọn nguồn vấn đề.

Tớ đã lấy anh ấy.

Cậu biết không. Cho dù thực sự có một người đàn ông chịu chết vì tớ, nếu anh ta không có tiền, tớ sẽ không ở cùng với anh ta đâu. Bởi vì phần lớn thời gian chúng ta không đối mặt với nguy cơ phải trả giá bằng mạng sống. Chúng ta nông cạn như thế mà còn sống hèn mọn, đối với tất cả những điều trong lòng đều rõ ràng, lúc cười thì cười, lúc khóc thì khóc. Nhưng mà, khi sự cảm động lớn nhất trong cuộc đời tớ dành cho cậu, tớ bỗng nhiên cảm thấy đố kỵ sâu sắc.

Tớ hy vọng cậu sống không được tốt, tớ hy vọng người đàn ông kia khiến cậu hỗn loạn. Tớ hy vọng anh ta vứt bỏ cậu, đùa giỡn với cậu, lợi dụng cậu, lừa gạt cậu, sau đó sẽ có một ngày cậu đau khổ tột cùng, rốt cuộc cậu hướng về tớ khóc lóc kể lể về số phận thảm thương của cậu. Trong lòng tớ chờ mong ngày này đến, tựa như trước khi bình minh hiện lên sáng chói, không có kiêng kị gì, tớ không còn là chính mình.

Nhưng mà Thanh Thanh, mãi cho đến thật lâu về sau, khi tớ gặp lại cậu, tớ phát hiện cậu vẫn sống cùng anh ta, liếc mắt một cái tớ cũng có thể biết rõ anh ta vẫn như xưa, bằng lòng trả giá mạng sống vì cậu, mà cậu vẫn điềm tĩnh như lúc ban đầu. Vì vậy tớ lại bắt đầu cảm kích cậu, bởi vì cậu khiến cuộc sống của tớ ít nhất có cảm giác một lần vào giây phút yếu đuối nhất mà vẫn gìn giữ bản thân mình thật tốt như lúc ban đầu. Ngay cả khi toàn bộ những thứ này không hề liên quan đến tớ, nhưng tớ vẫn nhìn thấy được, nghe được, quên không được. Loại xúc động này luôn khiến tớ tự thấy mình rất may mắn —— bản thân mình có một trái tim có thể bị cảm động.

Cho nên Thanh Thanh, cám ơn cậu, tớ chúc phúc cho cậu.

Sau khi Thanh Thanh đọc xong, trong lòng cô là một mảng xanh thẳm, cô thật cẩn thận cất giữ tấm bưu thiếp trân quý này ở trong ngăn kéo, đúng lúc đó, máy hát trong nhà đang đặt lên một chiếc đĩa cũ, đó là một ca khúc xưa đã từng rất được yêu thích ở Tuyệt Long trước kia, cái đĩa này là Sáp Thất đưa cho cô, ca khúc không biết tên, nữ ca sĩ cũng không nổi tiếng.

Thanh Thanh đến trước cửa sổ sát đất kéo rèm cửa ra, cô nhìn thấy Văn Tắc tan ca đã trở về ở dưới lầu, anh đang đậu xe, Văn Tắc nghe được giai điệu quen thuộc, anh ngẩng đầu hướng về Thanh Thanh mỉm cười.

Thanh Thanh không khỏi ngâm nga theo ca khúc kia, một lần lại một lần nữa ——

Mùa xuân hoa tàn, xuân đi thu đến, nhuỵ hoa rơi rụng khỏi cành, em lặng lẽ đợi chờ. Gió rồi lại mưa, mưa hết sạch bụi đất, tuyết lớn ngừng rơi đọng lại thành phố, em lặng lẽ đợi chờ.

Ca dao hát lên một giai điệu buồn; ánh trăng trên cầu soi sáng ngày trước. Gào khóc, đó là sự liều lĩnh của biển ngầm; sớm mai, ai là A Kiều trong giấc mộng của em.

Em lặng lẽ đợi chờ, anh là linh hồn trong cuộc đời em; em lặng lẽ đợi chờ, anh là cuộc sống của em. Giống như mùa xuân hoa tàn nhuỵ hoa rơi rụng khỏi cành, giống như gió rồi lại mưa tuyết ngừng rơi đọng lại thành phố.

Trong chớp mắt, theo mùi hương hoa cả đời, đàn tranh bị đứt dây.

Em sẽ lặng lẽ đợi chờ,

Em vẫn lặng lẽ đợi chờ…

-Hết-

Advertisements

11 thoughts on “[TNT] Chương 6

  1. Ket cuoc buon qua ha, nhu vay Sap That cung tuyet thuc toi chet ha ban ??? Vi dung nhu co ay noi, neu khong co Hao Phong , the gioi nay cung khong dung nap co ay, thuc su buon qua!!!!!

  2. Đọc tr này rất lâu rồi mặc dù k nhớ tên tr nhưng vẫn luôn nhớ rõ cốt tr (1 trong rất ít tr đọc 1 lần mà k quên), hôm nay tình cờ đọc lại vẫn rất ý nghĩa về giá trị quan, về nhân sinh quan. Tác giả chỉ dẫn dắt còn lại để ng đọc tự hiểu, tự nghiền ngẫm. Ng dịch rất hay truyền đạt đc thông điệp và hàm ý của tác giả.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.