[QLR] 5-thượng

[5] Thành phố của Gaudí

Năm (thượng)

Tôi nằm trên sô pha ngủ thẳng giấc đến bình minh.

Tôi bị một hồi âm thanh của nồi niu chén bát đánh thức, miễn cưỡng mở to mắt, tôi phát hiện trong phòng bếp có bóng người đang di chuyển. Tôi cầm mắt kính trong tay đeo lên, nhận ra đó là anh Hai.

“Anh sao….” Tôi kinh ngạc nhìn anh.

“Đi rửa mặt đánh răng, chuẩn bị ăn cơm.” Anh Hai vẫn mặc áo sơ mi cotton trắng, ánh sáng ban mai xuyên qua cửa kính chiếu vào, rọi sáng một lớp ánh sáng long lanh trên vai anh.

“Anh không phải đang sốt sao…” Tôi vẫn chưa phản ứng lại.

“Khoẻ rồi.” Anh lấy sữa trong tủ lạnh ra, đổ vào nồi, dáng vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, “Có hai vị ở đây, tôi nào dám ngã bệnh.”

“…” Tôi nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy, phía sau tính cách không được lòng người khác, có lẽ cất giấu một trái tim lương thiện.

Một lúc sau, Tử An từ trong phòng đi ra, cậu ấy vẫn còn bệnh nhưng sắc mặt tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều.

“Anh Hai,” lúc ăn sáng, Tử An nói, “Bằng không em ở nhà nghỉ ngơi, anh dẫn chị ra ngoài chơi đi.”

Tôi vừa định nói thì anh Hai liền hừ một tiếng, nói: “Em tự lo cho mình đi, bản thân biến thành như vậy còn muốn chỉ huy người khác.”

Tử An thè lưỡi, không nhắc lại nữa mà chuyên tâm ăn cháo. (more…)