[QLR] 12-thượng

[12] Quyến luyến Roussillon

Mười hai (thượng)

Đúng bảy giờ, chúng tôi rốt cục chạy xe đến thành phố cổ Avignon.

Nhìn bốn phía của tường thành sứt mẻ, vốn không thể đem nó và Đức Giáo Hoàng liên hệ đến nhau. Tất cả mọi người đều biết toà thánh của đạo Thiên Chúa ở Vatican, nhưng rất ít người biết, vào thế kỷ 14, Đức Giáo Hoàng Rome bởi vì uy hiếp chính trị đấu tranh mà từng dời đi. Một năm trước, tôi vội vàng tới đây, nhưng lúc ấy tất cả tâm tư đều dồn vào tìm kiếm ba ruột, cho nên đối với nơi này tôi không để ý lắm. Giờ phút này, tôi đứng ở cửa thành, cảm nhận được lịch sử lắng đọng tại thành phố cổ xưa mà phong phú này, bỗng nhiên có ảo giác không biết mình đang ở đâu.

“Ngẩn ngơ gì đó?” Anh Hai đi tới từ phía sau tôi, vỗ vai tôi, “Đi bên đây.”

Tôi đi theo anh, dọc theo cổng lớn đi vào toà thành, lúc này đã hoàng hôn, ánh nắng chiếu trên người đã không còn nóng hừng hực. Anh dẫn tôi quẹo qua hai khúc ngoặt, đi vào một quảng trường trống trải, chính giữa quảng trường có đài phun nước, xung quanh xếp đặt đầy bàn ăn, nghiễm nhiên là một nhà hàng ngoài trời náo nhiệt.

Anh Hai vẫy tay với một bàn lớn người nước ngoài tại cạnh đài phun nước, tôi nhìn bóng lưng của anh, luôn cảm thấy, trong thời gian một năm ngắn ngủi, anh đã thay đổi. Trở nên…đáng yêu hơn.

Anh tháo kính râm xuống, cười và chào hỏi với các đồng nghiệp, tôi hít sâu một hơi, cũng đi theo qua đó.

Anh Hai nói một hơi tiếng Tây Ban Nha lưu loát, anh kéo tôi qua, để tôi ngồi bên cạnh anh, sau đó nói một câu gì đó. Tôi đoán anh đang giới thiệu tôi, nhưng trong khi nói, anh tạm dừng một chút, không quá rõ ràng, nhưng tôi có thể cảm giác anh đang chần chừ, bởi vì anh kín đáo liếc tôi một cái.

Tôi hào phóng mỉm cười và chào hỏi mọi người, sau đó thấp giọng hỏi anh: “Anh nói với bọn họ em là em gái của anh sao?”

Anh Hai nhìn tôi một cái rồi gật đầu.

Tôi mỉm cười với anh. Nhưng trong lòng có chút…kỳ lạ. (more…)

[QLR] 11-hạ

Mười một (hạ)

Junk of the heart, there’s junk in my mind

So hard to leave you all alone

We’d get so drunk that we can hardly see

But what use is that to you or me, baby?

…..

Tôi dựa vào cửa sổ tại chỗ ngồi, bài hát nhẹ nhàng vang lên trong tai nghe, tôi không khỏi rung đùi đắc ý ngâm nga theo. Trước mặt lướt qua phong cảnh nông thôn xanh ngát, hoa đỏ tía trên sườn núi, nhà cửa ngói đỏ, còn có những cây ô liu uốn cong. Tôi quay đầu nhìn hành lang thật dài trong đoàn tàu, tôi đặt hành lý ở cuối hành lang, va ly của tôi đang nằm lẳng lặng trên giá. Lúc này đây, là tự tôi đặt nó lên.

Tôi quay lại dựa vào lưng ghế, hít sâu một hơi, đúng vậy, một năm xa cách, tôi lại lần nữa ngồi trên chuyến tàu hướng đến Avignon.

Lúc này tâm trạng của tôi có chút phức tạp. Giống như một năm trước, lòng tôi không yên, hoặc là chính xác hơn, đó là tâm trạng không biết tương lai sẽ như thế nào. Thế nhưng không giống như năm trước… Tôi đã trưởng thành, đã chín chắn.

Đoàn tàu vẫn như trước sẽ đến Avignon vào ba giờ chiều, lúc này đây, tôi không ngơ ngác chút nào, xách hành lý đi thẳng đến quầy thuê xe. Sau khi thuê xe xong, tôi dựa vào GPS chỉ đường thẳng đến địa điểm.

Tôi lái xe chạy trên đường cao tốc, trong không khí tràn đầy ý thơ đậm đặc của miền Nam nước Pháp, nhìn thấy phong cảnh trước mắt như một bức tranh, tôi có ảo giác như cách mấy đời. Dọc theo đường quốc lộ lên trên, ánh mặt trời vẫn treo cao trên không trung, chiếu ra ánh nắng vàng làm tôi không mở mắt ra được.

Nhưng tôi không có phát cáu chút nào.

Tôi bỗng nhiên phát hiện, tôi rất thích nơi này. (more…)