[QLR] Vĩ thanh

Vĩ thanh

Tôi ra sức lấy hành lý nặng nề từ trên vòng xoay kia, sau đó thở dài một hơi. Tất cả mệt mỏi, mệt nhọc, bất an, lo sợ, nghi hoặc, đều theo tiếng thở dài này tan thành mây khói.

Trong đại sảnh sân bay người đến người đi, tôi lấy di động ra, lấy lại bình tĩnh, bắt đầu bấm số điện thoại kia.

Nói thật, trong lúc bấm dãy số kia, tôi bỗng nhiên có chút do dự. Rốt cuộc tôi ngàn dặm xa xôi liều lĩnh đến nơi xa lạ này, chờ đợi tôi là những gì?

Thế nhưng nhớ đến câu nói kia của Hạ Gia Quốc, nhớ đến ông nói, con nên có một cơ hội như vậy… Vì thế trong lòng tôi bình tĩnh trở lại.

Điện thoại không ai nhận máy, trong ghi âm là tiếng Tây Ban Nha. Tôi nhíu mày, quyết định tìm một quán cà phê ngồi xuống rồi gọi tiếp.

Đang lúc tôi đi qua dòng người tại sân bay, di động bỗng nhiên vang lên, là Lộ Ngụy Minh gọi tới. Hình ảnh chợt phân ra làm hai, tôi ở bên này, anh ở bên kia. (more…)

[QLR] 12-hạ

Mười hai (hạ)

Ánh nắng mặt trời chiếu vào phòng, chiếu vào miếng ván gỗ hơi loang lổ, tôi ngồi dậy, xuống giường rồi đi đến ban công, xa xa nhìn thấy ngôi nhà màu vàng đất ở trên đỉnh núi.

Tôi hiếm khi mất ngủ, nhưng tối qua tôi lại mất ngủ. Tại thị trấn nhỏ sôi động lại bình tĩnh này, tôi gặp được một người, hiện tại tôi lại yêu anh, nhưng tiếp theo…tôi có chút hoang mang.

Tôi nên làm cái gì bây giờ? Chúng tôi nên làm cái gì bây giờ?

Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, tôi và anh đều thuộc về nơi này. Nhưng chúng tôi cũng không thuộc về nơi này.

Tôi ở Thượng Hải, anh ở Barcelona. Tôi có cuộc sống của tôi, anh có công việc của anh. Chúng tôi bởi vì duyên phận kỳ diệu nhất trên đời này mà đến với nhau, nhưng trên đời này còn có một loại ly biệt tách con người ra, đó không phải là sinh ly tử biệt, chính là tôi ở chỗ này mà anh ở chỗ kia.

Tôi nhìn đỉnh núi xa xa, trong lòng có ngọt ngào, cũng có lo lắng.

Ngay lúc tôi xuất thần thì di động nằm cạnh gối vang lên, tôi không tình nguyện mà thong thả bước qua, đoán rằng có thể là Hạ Ương gọi tới.

“A lô?” Thanh âm của anh Hai tràn ngập từ tính.

“!” Tôi mở to mắt, lấy làm kinh hãi.

“Thế nào, sao em không nói gì cả?”

“Không có gì…” Tôi đi đến ban công, nhìn trang viên màu vàng đất, “Em không ngờ là anh gọi tới.”

“Không đánh thức em chứ?”

“Không có,” tôi mỉm cười, “Nhưng mà em cũng vừa tỉnh dậy không bao lâu.”

“Phải không… Tối qua anh không ngủ ngon.”

“À…” Tôi kinh ngạc.

Anh ở đâu dây bên kia dùng thanh âm ấm áp nói: “Đợi anh dẫn em đến một chỗ.” (more…)