[Truyện ngắn] Ba ngày – Chương 7

Ngày thứ ba

[2]

Anh vẫn mặc chiếc áo khoác ca rô màu xám đậm, cằm có nhiều râu hơn một chút, môi nhếch lên.

Cô đứng lên, đi qua, “Tôi vẫn còn sống.”

Cô ngẩng mặt nhìn về phía anh, “Là sai lầm của anh…hay là cố ý?”

“Tôi phạm vào một sai lầm.” Anh cúi đầu đối diện cô.

“Cái gì?”

“Trước khi làm việc, tôi chưa bao giờ nói chuyện với đối phương.”

Cô khẽ cười lên, “Sợ không xuống tay được ư?”

“Có lẽ vậy.”

“Thế thì, vì sao anh nói chuyện với tôi, vì sao không giết tôi?” (more…)

[Truyện ngắn] Ba ngày – Chương 6

Ngày thứ ba

[1]

Cô ngửa mặt nằm trên tấm thảm, ngọn đèn vàng ngày đêm không ngừng phát sáng, quấy nhiễu cô nghỉ ngơi, nhưng trong cơ thể vẫn còn đồng hồ sinh học, thông qua nó, cô có thể ước chừng suy đoán đã là ngày thứ ba.

Cô một mực chờ anh ta, chờ kết quả cuối cùng.

Nhưng anh ta chậm chạp không đến.

Thời gian giống như dòng suối không có bắt đầu và kết thúc.

Trong đầu cô lẩm nhẩm “sống” và “chết”, nếu khi anh ta vào cửa, cô đúng lúc đọc đến “sống”, có lẽ chứng tỏ cô còn hy vọng tiếp tục sống sót, ngược lại cũng thế.

Khi cô đọc đến đầu óc choáng váng, ngoài cửa truyền đến tiếng mở khoá, cô sửng sốt, nhanh chóng đứng lên, nhưng lập tức quên chính mình đọc đến chữ nào.

Anh ta mặt không biến sắc đứng ở cửa, đối diện với cô. (more…)

[Truyện ngắn] Ba ngày – Chương 5

Ngày thứ hai

[2]

Khi anh ta mang thức ăn tiến vào thì thấy cô co người trong một góc của tấm trải, vẫn không nhúc nhích, giống như đã chết.

Đặt thức ăn xuống, anh ta kéo cô sang đây, thành thạo mở trói cho cô, dặn dò nói: “Ăn chút gì đi.”

Cô quật cường xoay đầu qua, không để ý tới anh ta.

Anh ta bình tĩnh hoà nhã khuyên cô, “Nếu cô không ăn, khỏi cần tôi ra tay thì đã chết đói trước rồi.”

“Dù sao cũng chết.” Cô nghiến răng nghiến lợi.

“Sao cô có thể khẳng định như vậy, có lẽ kết quả của ngày mai là thả cô ra.

“Không có khả năng!” Cô gào thét với anh ta, nhìn thấy gương mặt tĩnh lặng như mặt hồ của anh ta, một hơi tiết chế xuống, cô dựa vào gì mà giận dỗi anh ta chứ. (more…)