[NKAB] 02

【02 – nói dối】

【12. 14 nói dối

Năm 1995, mẹ của Newt Gingrich nhận phỏng vấn trên truyền hình, trong quá trình phỏng vấn, người phóng viên hỏi bà, Newt Gingrich có cái nhìn như thế nào về Hillary Clinton, lúc đầu bà từ chối không nói, nhưng người phóng viên khuyến khích bà, “Bà có thể nói thầm với tôi, chỉ có tôi và bà biết thôi.” Bà Gingrich tin thật, đến gần người phóng viên nói bên tai: “Cô ta là một con chó cái —— đây là đánh giá duy nhất của con trai tôi.” Chuyện này đương nhiên không có khả năng chỉ có trời biết đất biết cô biết tôi biết, tin tức đã bị lan truyền ra ngoài, hơn nữa ngày đó chính là ngày Newt Gingrich nhậm chức người phát ngôn đại diện của Chính phủ Mỹ, mọi người có thể tưởng tượng được đây là một tin tức chấn động cỡ nào, phóng viên nói dối đã trở thành sự lên án nhất trí của dư luận, thế nhưng càng nhiều người lại hứng thú với việc này.

Giống như chuyện của người phóng viên này, “Sự kiện Watergate” vào năm 1972 là một sự tiêu biểu xuất sắc, liên tục mấy buối sáng sớm phóng viên đến chặn đường trợ lý của Nixon, đưa tin xác thực để giành sự tôn trọng của người dân. Tên của người phóng viên này là Connie Chung, năm 1993 cô ta đã trở thành một trong những người dẫn chương trình chính của tin tức buổi tối ở đài CBS, cô ta cũng là người phụ nữ Hoa kiều đầu tiên dẫn chương trình trong mạng lưới tin tức buổi tối của truyền hình Mỹ.

Là điều gì đã khiến cô ta lựa chọn nói dối?

Bởi vì điều thứ nhất mà cô ta cần là một tin tức giật gân, với hàm ý khiến cho khán thính giả bất ngờ mà theo dõi tin tức, mà có người theo dõi có nghĩa là sẽ có nhiều doanh thu quảng cáo —— cũng chính là tiền.

Sau đó CBS đưa tin đã sa thải cô ta ngay sau sự việc kia, nhưng cô ta vẫn phát triển mạnh trong mạng lưới truyền hình, hơn nữa vẫn tiếp tục phô trương thanh thế, có thể thấy được trình độ cao như thế nào, giới hạn của công việc này là tiêu chuẩn của đạo đức.

Thấy vậy, có một số người không thể không hỏi, nói dối mang lại tai hoạ cho chúng ta thật sao? Nhưng vì sao tôi vẫn thấy được lợi ích ở trong đó, thậm chí là hy vọng?

Nếu có một ngày, bạn không thể dựa vào nói dối để sinh tồn, như vậy nó có ý nghĩa gì đối với bạn?

Đừng không tin, người như vậy rất nhiều, chẳng hạn như ——

Tôi.

Beta】

Hạng Phong tháo mắt kính xuống, xoa xoa khoé mắt của mình, anh lờ mờ có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong bóng đêm trên cửa sổ sát đất bằng kính, anh không bật đèn, ánh sáng màn hình máy tính chiếu vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh có phần đáng sợ.

Anh mệt mỏi kinh khủng từ thứ hai tuần trước, triệu chứng cảm cúm trở nên nghiêm trọng khiến anh không thể suy nghĩ, lúc Lương Kiến Phi gọi điện tới muốn hỏi về bản thảo, anh mới bỗng nhiên nhớ tới có chuyện như vậy. Anh phải trải qua hai đêm để vội vàng viết một phần nội dung, sau đó anh lại có một loạt công việc, tiết mục radio, hội nghiên cứu và thảo luận…vân vân và vân vân. Anh đến bệnh viện lấy thuốc, triệu chứng đã giảm bớt, nhưng bệnh vẫn chưa khoẻ hẳn, hai ngày cuối tuần anh kiệt sức ngủ mê mệt, cho đến chiều hôm nay, anh bắt buộc chính mình tỉnh táo để tiếp tục làm việc.

Nghề nghiệp của anh là nhà văn, tiểu thuyết trinh thám do anh viết được gọi là bán chạy nhất, vì để duy trì nguồn cảm hứng, anh phải quan sát cuộc sống trong mỗi khoảnh khắc. Anh thông qua nhân vật dưới ngòi bút của mình mà dệt nên lời bịa đặt kể về những câu chuyện khác nhau, tựa như lời của anh trong nhật ký, anh dựa vào nói dối để sinh tồn.

Trên cơ bản, anh là người làm việc rất có kế hoạch, ví dụ như muối ăn, nước tương, dấm chua và trà ở trong nhà khi nào thì nên mua, ví dụ như đến từng thời điểm anh đều phải đi gặp bạn bè, thí dụ như mỗi bài bản thảo đã giao hẹn, mỗi một việc làm đều được anh viết ra rành mạch trong sổ công tác, gần như chưa từng xảy ra bất cứ sai lầm nào.

Thế nhưng lúc này đây, anh hoàn toàn quên mất bản thảo đã giao hẹn với Lương Kiến Phi, bởi vì từ đầu đến cuối anh căn bản không nhớ rõ. Hạng Phong mơ hồ nhớ lại, ban đầu lúc cô nói chuyện này là trong cuộc họp báo tuyên truyền sách mới của anh.

Chiều hôm đó anh ngồi trong góc phòng, các phương tiện truyền thông đều chuẩn bị sẵn sàng tiến hành phỏng vấn, tuy rằng đã từng trải qua nhiều trường hợp giống như vậy, anh vẫn không thể hoàn toàn làm quen với việc giống như sắp đem mình xuất hiện trần trụi trước mặt bọn họ. Mỗi một lần đối mặt với quần chúng, anh luôn vô thức lộ ra nụ cười thân thiện, anh xem qua phỏng vấn của mình, hình ảnh tốt, buổi ghi hình cũng tốt, anh đều có vẻ rất dịu dàng, ngay cả chính anh cũng ngạc nhiên. Nhưng trên thực tế, anh biết bản thân mình không phải như vậy…..

“Sao phòng lại nhỏ thế!” Lương Kiến Phi không biết từ nơi nào đi đến, cô cầm cuốn sách mới và một chồng tài liệu trong tay, trước ngực cô đeo một thẻ nhân viên. Cô ngồi xuống ghế ở bên cạnh anh, vặn mở bình nước suối rồi ngửa đầu uống nước, bộ dáng có phần thô lỗ, thậm chí có thể nghe được tiếng “ừng ực”.

Hạng Phong không trả lời, có lẽ anh muốn nói nhưng nhìn thấy những đầu người đông nghẹt kia, anh lập tức không nói được gì cả.

“Muốn uống không?” Cô giơ bình nước lên hướng về anh, “Ở phía sau còn một thùng.”

“Tôi có rồi.” Anh nhẹ giọng trả lời, chỉ dưới chân mình.

“Ồ,” cô cũng đặt cái bình ở dưới chân, sau đó bắt đầu lật xem tài liệu, “Tôi đã nói trước với những người kia, bảo bọn họ không nên hỏi những vấn đề không đầu không đuôi.”

Anh nhướng mày, nghiêng nửa người nhìn khuôn mặt cô, “Như thế nào mới coi là không đầu không đuôi?”

Cô nhún vai: “Là giống như….. Hung thủ tại sao phải đợi đến 5 năm mới ra tay, loại vấn đề này không phải rất dễ dàng với anh sao, đương nhiên chờ đợi là vì chưa tìm được cơ hội, chẳng lẽ là đang đợi rèn luyện kỹ năng đến một đẳng cấp nhất định à.”

Hạng Phong bị cô chọc cười, những lo lắng quanh quẩn ở trong đầu anh đã trở thành hư không, “Như vậy xin hỏi vấn đề như thế nào mới không dễ dàng?”

Cô dùng bút chống cằm, nghĩ nghĩ nói: “Ừm….. Chẳng hạn như vụ tai tiếng gần đây của anh và nữ minh tinh kia, hoặc là thẳng thắng hỏi anh có phải đồng tình luyến ái hay không.”

“…..”

Cô nói với Hạng Phong như cố ý chọc giận anh để thấy vẻ mặt trách móc của anh.

“Nếu cô muốn chứng minh bản thân đang theo đuổi lĩnh vực phóng viên chuyên nghiệp,” anh cười gượng, “Như vậy cô đã thành công.”

“Cám ơn.” Cô không hề khiêm tốn.

Cuộc nói chuyện của bọn họ bị gián đoạn bởi Lương Kiến Phi cúi đầu gọi một cuộc điện thoại ngắn, đợi đến lúc cô nói xong thì bắt đầu viết trên giấy địa điểm gì đó, Hạng Phong nhịn không được mở miệng nói:

“Chuyện kia không phải là sự thật…..”

“?” Cô không hiểu nên ngẩng đầu nhìn anh.

“Về việc….. nữ minh tinh.” Anh mấp máy môi, cố gắng cư xử bình tĩnh.

Lương Kiến Phi chớp mắt, dừng lại vài giây rồi mới hỏi, “Anh nói, vụ tai tiếng kia sao?”

“Ừm.” Anh quay đầu nhìn chỗ khác, như là không để ý mới nhắc tới chuyện này.

“Trời à, đương nhiên không phải sự thật, ai sẽ tin chứ…”

“…..” Anh quay đầu lại nhìn cô có chút kinh ngạc, anh rất muốn biết cô dựa vào gì mà khẳng định như thế.

“Một người bạn trai nào đó, phải là một người nào đó mới đúng à, quan hệ của bọn họ luôn rất ổn định, tất cả mọi người đều biết, thật sự là một đôi trai tài gái sắc, sao lại có thể là anh…..” Cô trả lời như thế.

Hạng Phong không nhớ rõ bản thân mình đã làm sao nhịn xuống sự xung động muốn bóp cổ cô, thật giống như anh cũng không nhớ rõ sau đó cô nói chuyện bản thảo với anh, thực ra anh nghe được nhưng lúc ấy anh đang suy nghĩ tới một chuyện khác, đó chính là:

Cô đến đây nói những lời này với anh là có ý đồ gì?

Có thể từ xa cô đã nhận ra anh đang khẩn trương hay không, có thể cô đã từ lâu hiểu được anh vốn không có sở trường ứng phó những trường hợp như vậy hay không, có thể hay không, cô biết sâu thẳm trong đáy lòng, anh không phải là một nhà văn lão luyện bán chạy sách gì đó, mà khi đứng dưới anh đèn anh vẫn luôn cảm thấy mình chỉ là “cậu bé” nhút nhát mà thôi…..

Anh khoanh tay, cúi đầu nhịn không được cười khổ, sẽ như vậy sao, cô thật sự sẽ biết sao?

“Sắp bắt đầu rồi,” Lương Kiến Phi cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, “Nhớ kỹ, nếu là câu hỏi mà anh không muốn trả lời thì ra ám hiệu, nhân viên chúng tôi sẽ giúp anh ngăn cản.”

Khi cô nói những lời này, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn xung quanh, Kiến Phi không nhìn anh nhưng tay cô vỗ nhẹ trên cánh tay anh, sau đó cô cầm lấy bình nước suối, đứng dậy bỏ đi.

Hạng Phong nhìn bóng dáng của Kiến Phi, anh mấp máy môi, không muốn để nét mặt mình nhìn qua có gì đó đặc biệt. Anh muốn uống nước, đưa tay sờ soạng ở bên chân một lát, anh cầm lấy cái bình mở ra, nhưng bỗng nhiên anh ngừng lại, bởi vì anh phát hiện trong chai chỉ còn lại nửa bình nước, mà vừa rồi anh chỉ uống có một ngụm mà thôi.

…..Nhất định là người kia lấy lộn rồi.

Thế nhưng, anh không để bình nước xuống, chần chờ một giây đồng hồ, anh vẫn đưa lên miệng uống.

Cho dù lấy lộn…..thì thế nào?

Đồng hồ treo tường nằm bên cạnh máy tính xách tay biểu thị thời gian hiện tại đã tám giờ năm phút, Hạng Phong đứng lên đi đến trước cửa sổ sát đất, anh nhìn ngắm tháp truyền hình xa xa, có một loại cô đơn hiếm thấy dâng lên trong lòng. Anh ngơ ngẩn nhìn trong chốc lát rồi xoay người lấy điện thoại di động trên bàn, anh bấm một dãy số.

“A lô?” Thanh âm của Lương Kiến Phi bất cứ lúc nào cũng nghe ra rất cảnh giác, hơn nữa loại cảnh giác này chỉ nhắm vào anh.

“Tôi đói bụng.” Khi anh nói lời này lại bình tĩnh khác thường, có lẽ sẽ không có ai nghĩ rằng anh đang làm nũng.

Đầu dây điện thoại bên kia trầm lặng một lát, anh đoán rằng lúc này Lương Kiến Phi hận không thể băm anh ra thành thịt vụn.

“Muốn ăn gì…..” Tuy nhiên cô chỉ kéo dài giọng nói, bất đắc dĩ hỏi.

“Như cũ.”

“Ờ…..”

Cô dường như muốn nói gì đó, có lẽ muốn lên án anh vào ban đêm trong tháng 12 rét lạnh cỡ nào, để cho anh bỏ đi mệnh lệnh của mình. Nhưng anh không cho cô thời gian lên án, anh nói câu “Tạm biệt” rồi cúp điện thoại.

Hạng Phong ném điện thoại trở lại trên bàn, anh vẫn đứng trước cửa sổ, nhưng mà lúc này đây, vẻ mặt trên hình ảnh phản chiếu đã rõ ràng hơn, độ cong trên khoé miệng anh có thể gọi là tươi cười, không thể phủ nhận tâm tình của anh trở nên tốt hơn.

Mối quan hệ giữa người biên tập và nhà văn có chút tế nhị, nhất là nhà văn có sách bán chạy. Hai năm nay, Lương Kiến Phi gần như đáp ứng mọi yêu cầu của anh, chẳng qua về phương diện khác, bọn họ vẫn là hai người đối lập không thể cùng tồn tại. Cô hầu như sử dụng sức lực toàn thân mà làm trái ý anh.

Khi đồng hồ treo tường biểu thị chín giờ thì chuông cửa vang lên, Hạng Phong lưu lại bản thảo đã viết một nửa rồi đứng lên đi ra mở cửa. Lương Kiến Phi mặc chiếc áo khoác lông rộng thùng thình, trong tay cô mang theo vằn thắn nóng hổi, cô xì hơi đứng ở cửa, chóp mũi có chút đỏ, có lẽ là bị lạnh rét khi đứng trong gió mua vằn thắn.

Anh nghiêng người để cô đi vào, cho dù lần nào anh cũng lấy đôi dép lê để trước mặt nhưng cô không có ý tứ muốn đổi giày, cô luôn làm theo ý mình.

Đúng vậy, cô chính là muốn làm trái ý của anh!

“Bản thảo cho kì tạp chí tiếp theo có thể giao đúng hẹn không?” Nhìn thấy hàng chữ trên máy tính của anh, Lương Kiến Phi hỏi.

Anh âm thầm thở dài, cô thật sự không đáng yêu chút nào, trong đầu óc ngoại trừ công việc vẫn là công việc.

“Tôi dám chắc cô chính là một đứa trẻ bị mẹ ghét nhất.” Anh nhận lấy cái túi trong tay cô, đem vào phòng bếp rồi đổ tất cả vào trong chén.

“Anh mới là đứa trẻ bị mẹ ghét nhất!” Cô vô ý nói.

Hạng Phong đứng trước bàn ăn, dùng ánh mắt sắc bén trừng mắt nhìn cô.

“A…..Tôi xin lỗi…..” Cô nghĩ ra điều gì đó dường như mấp máy môi, lúng túng xin lỗi.

Anh cúi đầu tìm kiếm chiếc thìa bạc dưới mặt bàn màu trắng ngà.

Lúc anh học lớp hai, mẹ đã bỏ rơi anh và em trai trốn khỏi nhà, sau khi lớn lên anh rất ít khi nhắc đến ba mẹ trước mặt người khác, những người khác cũng ít khi hỏi đến. Lương Kiến Phi sở dĩ biết được, bởi vì cô ngoại trừ chịu trách nhiệm biên tập cho anh, là người cộng tác với anh trong tiết mục radio, cô còn là bạn học của em trai anh Hạng Tự.

Vì vậy, cô hẳn là biết không ít chuyện của anh.

Lương Kiến Phi có lẽ nghĩ rằng anh vẫn còn giận, vì thế cô lắp bắp đi tới, tựa vào cạnh quầy rượu, quan sát vẻ mặt của anh. Hạng Phong dùng khoé mắt liếc nhìn nhất cử nhất động của cô, anh có chút buồn cười, nhưng trên mặt lại kiên định duy trì vẻ nghiêm túc.

“Cô muốn cùng nhau ăn sao?” Anh hỏi cô.

Cô lắc đầu.

Anh lặng lẽ ăn, cô cũng lặng lẽ đứng đó.

“Lương Kiến Phi, tôi hỏi cô…..”

“?”

“Mỗi ngày ngoại trừ làm việc ra, cô không làm chuyện khác sao?”

Cô nghi hoặc nhìn anh, sau đó suy nghĩ rồi trả lời, “Cũng có chứ….. Con người không thể lúc nào cũng làm việc trong hai mươi bốn giờ.”

“Nhưng theo tôi thấy, cô chính là liên tục làm việc.”

“Anh muốn trách móc tôi lúc nào cũng đòi bản thảo sao?”

“Không phải,” Hạo Phong rủ mắt xuống, nhìn thấy vằn thắn trong chiếc thìa, “Tôi chỉ thấy kỳ lạ…”

“?”

“Tại sao có một người phụ nữ 30 tuổi, lúc tôi muốn ăn tối, trong vòng nửa giờ cô ấy có thể xuất hiện ở trước mặt tôi,” anh nhìn cô, lúc cô đang muốn mở miệng phản bác thì anh tiếp tục nói, “Điều đó không phải đại diện thực ra cô ấy có rất nhiều thời gian để lãng phí sao?”

Lương Kiến Phi cúi đầu, đùa nghịch với tấm trải bàn trên quầy rượu: “Như thế chẳng lẽ không được sao?”

“Cô có nghĩ tới làm chuyện gì khác không?”

“Ý anh là gì?” Cô ngẩng đầu nhìn anh.

“Bất cứ chuyện gì mà cô có hứng thú,” anh dừng một chút, lại bổ sung, “Nhưng không bao gồm việc cãi nhau với tôi.”

Cô cười rộ lên, cười đến mức rất vui vẻ, thậm chí cười ra tiếng: “Ha ha, ai muốn cãi nhau chứ!”

“Nhưng tôi cảm thấy cô rất thích…” Anh trừng mắt liếc cô.

“Đại tác gia, anh đánh giá bản thân mình quá cao rồi!” Cô cũng trừng mắt nhìn anh.

“Vậy….. tại sao cô không thử…..” Anh vẫn rủ mắt xuống như là rất chuyên tâm ăn uống, “Yêu đương chứ?”

Đôi mắt của cô đột nhiên tối sầm, “…..Anh chưa nghe qua một câu nói sao?”

“?”

“Sự thật so với hư cấu càng tàn khốc hơn.”

Hạng Phong nhíu mày, “Tại sao dùng ‘càng’, sự thật vốn tàn khốc hơn hư cấu mà. Vả lại, trên cơ bản tôi cho rằng câu này vốn nên nói là ‘sự thật so với hư cấu càng không thể tưởng tượng’.”

Lương Kiến Phi nhìn anh bằng nửa con mắt nói, “Trọng điểm tôi muốn nói là ‘sự thật’ và ‘tàn khốc’, không phải ‘càng’ —— hơn nữa anh coi như giả bộ là tôi nói đúng đi!”

Anh cau mày, nhưng miễn cưỡng chấp nhận cách nói của cô, “Thế nhưng tôi cảm thấy cô không cố gắng chút nào —— đối với… phương diện này.”

“Tại sao không chứ?” Cô như là chịu oan ức rất lớn, “Gần như mỗi tháng tôi đều bị ép buộc đi xem mắt hai người đàn ông, mỗi một lần tôi phải ăn mặc giống như thánh nữ!”

“Cô thực sự muốn đi sao?” Anh nói trúng tim đen của cô.

Cô mím môi, lắc đầu. Một lát sau cô bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó liền nói, “Anh không cần dùng giọng điệu của người cha mà giáo huấn tôi, chính anh cũng không hơn không kém!”

Hạng Phong trừng mắt nhìn cô: người cha? Phải không?

“Người đã sống 33 năm nhưng chưa từng trải qua yêu đương thì không có tư cách phê bình tôi.” Cô trừng mắt trở lại.

Anh cúi đầu húp một ngụm nước lèo, nói qua loa: “Ai nói tôi không có…..”

Lương Kiến Phi ngẩn người, dường như ứng nghiệm câu nói khi nãy của anh: sự thật so với hư cấu càng không thể tưởng tượng.

“Đại tác gia, anh có thể miêu tả người phụ nữ bất hạnh kia không?” Cô vén tóc trên vai, động tác này làm cô trông rất nữ tính.

Sắc mặt của Hạng Phong bỗng nhiên trầm xuống, anh ngơ ngẩn trong chốc lát rồi nhẹ giọng nói, “Cô ấy…..Cô ấy đã chết…..”

Cả phòng khách đắm chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ nghe thấy âm thanh của chiếc thìa bạc anh dùng để múc nước lèo.

“Tôi xin lỗi…..” Đây là lần thứ hai cô xin lỗi trong tối nay, mà lúc này đây còn thành khẩn hơn, thậm chí mang theo sự bất đắc dĩ và cảm thông.

Hạng Phong ngẩng đầu, anh không hề báo trước mà nở ra một nụ cười thành công dịu dàng đối với Lương Kiến Phi, “Đúng vậy, ở trong lòng tôi…..”

“?”

“Ở trong lòng tôi, cô ấy đã chết —— cô ấy gả cho một người đàn ông có tiền, còn đáp máy bay đi Los Angeles.”

Lương Kiến Phi giận tím mặt sau khi bị đùa giỡn, nhưng cô không dám thực sự gào thét với anh, cho nên chỉ nghiến răng chịu đựng, cô hận không thể dùng ánh mắt giết anh.

Hạng Phong cầm chén bỏ vào bồn rửa rồi xoay người nhìn cô, trên mặt nhịn không được mang theo nụ cười.

“Anh cho rằng trêu chọc tôi chơi rất vui phải không?” Cô phụng phịu.

Anh nhún vai, không trả lời câu hỏi của cô, chẳng qua có một nửa tinh nghịch nói, “Áo khoác này của cô quá lớn, đang chuẩn bị béo lên để mặc sao?”

Lương Kiến Phi trừng mắt liếc anh một cái, cô xoay người đến đầu kia của phòng khách ngắm nhìn hồ cá của anh, không cẩn thận mà trả lời: “Đây là quần áo của chồng cũ tôi, hôm nay trước khi ra ngoài tiện tay cầm lấy.”

Rong biển và những sinh vật trong hồ nước kia đều do anh dùng nhiều tinh thần và thể lực nuôi dưỡng, cô thưởng thức cảnh hồ cá, thỉnh thoảng lấy ngón tay cùng di chuyển theo những con cá ở bên trong.

Hạng Phong trầm mặc một lát, anh bỗng nhiên mở miệng: “Cô còn giữ đồ của anh ta?”

Giọng nói của anh khàn khàn, ngay cả chính anh cũng ngạc nhiên.

Lương Kiến Phi ậm ờ lên tiếng, có lẽ cô cảm thấy cùng anh nói về đề tài này thật sự nhàm chán: “Ừ, chỉ là quên vứt bỏ…..”

Nói dối!

Tối nay Hạng Phong vốn muốn đưa Lương Kiến Phi trở về, nói thế nào thì cô cũng vì một câu của anh mà bất chấp gió lạnh đến đây, thế nhưng anh tạm thời thay đổi chủ ý, chỉ mở cửa tiễn cô ra ngoài, sau đó nói câu “Dọc đường cẩn thận”.

Sau khi đóng cửa, anh lại thấy được hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ sát đất, thế nhưng trông cứng nhắc đến dọa người.

Để cho mình cô trở về, làm sao lại trở về như thế.

Vả lại….. cô vẫn mặc chiếc áo khoác quên ném kia, sợ gì chứ!

Trước khi ngủ, Hạng Phong nhận được điện thoại của em trai Hạng Tự, nói muốn đem “Tiểu Bạch” đưa đến chỗ anh, nhưng Tử Mặc ở bên cạnh kêu to không cho phép.

“Tiểu Bạch” là giống chó Shiba Inu, lúc đầu Hạng Tự mua để dỗ dành Tử Mặc, nhưng mà sau khi Tử Mặc mang thai, thằng nhóc này lại tìm đủ mọi cách muốn đem con chó đến chỗ anh.

Hai vợ chồng ở đầu dây bên kia tranh chấp với nhau, Hạng Phong cầm điện thoại đi vào phòng bếp rót một ly nước ấm, đồng thời đến tắt đèn hồ cá, sau đó anh trở về phòng ngủ đóng cửa lại, xốc chăn lên nằm vào trong mới nghe Hạng Tự nói: “Được rồi, tạm thời không đưa đi, nhưng nếu kiểm tra sức khoẻ lần sau chỉ tiêu vẫn còn cao thì nhất định phải đưa nó đi.”

Tử Mặc có lẽ đồng ý, Hạng Tự khẽ thở dài một tiếng: “Không có việc gì.”

“Em gọi điện thoại trễ như vậy là để cho anh nghe hai người cãi nhau sao?” Hạng Phong có chút không kiên nhẫn.

“…..Dù sao anh cũng chưa ngủ.”

“Em vẫn còn có lương tâm.”

“Cảm cúm đỡ hơn chưa?”

“Chưa.”

“Muốn em đưa anh đến bệnh viện không?”

“Đừng nói buồn nôn như vậy, chừng nào thì em nhớ tới mình còn có người anh trai này?

“Anh…..” Hạng Tự muốn nói lại thôi, “Hôm nay anh…..”

“?”

“Không có gì….. Vậy, cuối tuần cùng nhau ăn cơm.”

“Để coi anh có thể hay không.”

Cúp điện thoại, Hạng Phong cầm lấy cuốn sách ở đầu giường, lật xem một lúc rồi bỏ xuống, anh lấy di động ra gọi một cú điện thoại.

“A lô?” Thanh âm của Lương Kiến Phi mang theo độ cảnh giác rất cao, có lẽ cô sợ anh muộn như vậy lại đưa ra yêu cầu muốn ăn khuya.

Anh không nhịn được muốn cười, là cười khổ.

“Cô về nhà chưa?”

“Ừm! Hơn nữa đã ngủ rồi.”

“Cô yên tâm, tôi không phải gọi cô ra ngoài một chuyến.”

“…..”

“Tôi chỉ muốn thử xem cô về nhà chưa.” Anh nghĩ rằng âm thanh của mình hẳn là rất gượng gạo.

“Ồ.”

“….. Lương Kiến Phi.”

“…..”

“Có một số thứ….. Nên ném thì hãy ném.”

“Hả?…..” Cô nhất thời ngỡ ngàng.

“Tạm biệt.” Anh gác máy. Cuốn sách nằm lẳng lặng trong tay, anh rốt cuộc không có ý muốn mở ra.

Là một tiểu thuyết trinh thám gia, từ lâu anh đã có thói quen đối mặt với bản chất xấu xa của con người, những ác ý chôn sâu ở trong đáy lòng luôn có thể bị anh phát hiện ra một cách dễ dàng, qua thời gian anh bắt đầu trở nên thờ ơ.

Lòng dạ anh cũng không hẹp hòi, cũng không thích trêu chọc người khác, nhưng anh lại thích nhìn thấy bộ dáng bị anh đùa giỡn của Lương Kiến Phi, có lẽ chỉ như vậy mới có thể khiến cho anh nhớ tới bản chất đơn thuần của con người.

Không sai, cô kiên định thích làm trái ý của anh —— hơn nữa luôn cố gắng hết sức —— nhưng cô cũng không phức tạp hay khó hiểu, điều quan trọng nhất chính là, ẩn núp dưới vẻ mặt có sở trường chế giễu người khác kia, thực ra là một tấm lòng lương thiện.

***

“Lại một buổi chiều thứ ba và bây giờ là thời gian phát sóng của tiết mục “Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu”, chúng ta không khỏi cảm thán thời gian ở địa cầu quả thực trôi qua rất nhanh.” Hôm nay Từ Ngạn Bằng đeo cặp kính gọng màu xanh trông có chút quái dị, “Tôi là Ngạn Bằng, cùng chủ trì tiết mục này với tôi là hai vị người địa cầu ‘bất cộng đái thiên’, tôi sẽ để họ tự giới thiệu với mọi người.”

Lương Kiến Phi ngồi ở phía bên trái cách Từ Ngạn Bằng, thân hình của anh ta nhìn sơ qua hơi phát tướng, ngồi ở phía bên phải là Hạng Phong đang liếc mắt một cái, sau đó anh làm động tác như một quý ông “mời cô nói trước”, thân thể anh hơi đong đưa theo chiếc ghế xoay, chứng tỏ lúc này tâm tình của vị tiểu thuyết gia cũng không tệ lắm.

“Xin chào mọi người, tôi là Kiến Phi.”

“Tôi là Hạng Phong.”

“Câu ‘bất cộng đái thiên’ này có vẻ nói hơi quá,” khóe miệng Lương Kiến Phi mang theo ý cười, cô liếc nhìn Từ Ngạn Bằng, “Kỳ thật chúng tôi cùng lắm chỉ là…‘thế bất lưỡng lập’ mà thôi.”

*bất cộng đái thiên và thế bất lưỡng lập đều có nghĩa không đội trời chung

Không biết bắt đầu từ khi nào, tất cả mọi người đã có thói quen cho rằng Hạng Phong và Lương Kiến Phi có mối quan hệ “đối thủ một mất một còn”, hơn nữa thường dựa vào điểm này mà trêu chọc bọn họ. Nhưng thực ra, quan hệ của bọn họ không tệ như người khác nghĩ —— đương nhiên tuyệt đối không nhất thiết phải tốt.

“Trên địa cầu tuần qua có tin tức gì nhỉ?”

Hạng Phong khoanh tay, nhìn bản thảo trước mặt, nói: “Tin tức trong tuần qua đều xoay quanh về —— nói dối.”

Để tránh cho đôi nam nữ “bất cộng đái thiên” hay “thế bất lưỡng lập” này lợi dụng tin tức ở tiết mục mà nói móc hoặc công kích đối phương, bắt đầu từ nửa năm trước, người chuẩn bị tiết mục kiêm người chủ trì Ngạn Bằng đã yêu cầu bọn họ phụ trách sưu tập những thông tin không dính dáng đến nhau, vì thế chủ đề của Hạng Phong không bao giờ là điều tra sự thay đổi tâm lý của phụ nữ đã ly hôn, và của Lương Kiến Phi cũng chẳng dây dưa đến sự quái gở của những nhà tiểu thuyết trinh thám.

“Hội nghị khí hậu được tổ chức tại Copenhagen đã đề cập tới vấn đề ‘Trái đất nóng lên là lời nói dối thế kỉ”; theo công bố điều tra của một trang web, khi đi du lịch người Đức là người nói dối nhiều nhất; một tin tức khác về nói dối là sự kiện Tiger Woods ngoại tình, từng lời nói dối đều bị vạch trần khiến cho người hâm mộ cảm thấy thất vọng.”

Hạng Phong dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Sau khi tranh cử tổng thống Mỹ thất bại vào năm 2000, Al Gore từ một nhân vật chính trị đã thành công trở thành một danh nhân bảo bệ môi trường toàn cầu. Vào năm 2006 ông ta đã quay một bộ phim tài liệu《 Sự thật mất lòng》, sau khi công chiếu đã đoạt được giải Oscar dành cho bộ phim tài liệu xuất sắc nhất và ông ta đồng thời đoạt được giải Nobel hòa bình vào năm 2007.”

“Tuy nhiên sau một năm bộ phim này được công chiếu, có một nhà sản xuất chương trình người Anh tên là Martin Durkin đã chế tác một bộ phim trái ngược với bộ phim của Al Gore lấy tên 《 Lời bịa đặt to lớn của sự nóng lên trên toàn thế giới 》, bộ phim tài liệu này đã sử dụng số liệu liệt kê, phỏng vấn phương thức của các nhà khoa học để giải thích rõ rằng trái đất ấm dần lên là do sự thay đổi phóng xạ của mặt trời cùng với sắp xếp thải khí nhà kính không hề liên quan đến nhau, hơn nữa việc này lấy danh nghĩa bảo vệ môi trường để quấy nhiễu sự đi lên của các quốc gia đang phát triển. Hiện nay, đại hội khí hậu toàn cầu được tổ chức tại Copenhagen lại đưa ra thắc mắc này, điều này khiến cho các quốc gia trên thế giới chú ý…”

Hạng Phong dừng lại liếc mắt nhìn hai vị hợp tác với mình, nhưng hai người này hoặc là dán mắt vào màn hình mà ngáp, hoặc là dứt khoát tắt microphone để nhai miếng cá khô, trên mặt rõ ràng viết hai chữ: không thú vị.

Anh không khỏi nhíu mày, đề tài câu chuyện vừa được thay đổi, bản tính trêu chọc bẩm sinh của vị tiểu thuyết gia bắt đầu lộ ra: “Như vậy, cô đồng ý với quan điểm này không, Lương Kiến Phi tiểu thư?”

Lương Kiến Phi đột nhiên quay đầu nhìn anh, nửa miếng cá khô vẫn còn đang ăn dở, bởi vì cô không dự đoán được anh chợt đem mũi nhọn chuyển hướng sang mình, cho nên chỉ có thể dùng từ “kinh ngạc” để hình dung biểu tình trên nét mặt của cô bây giờ.

“Hay là cô có một quan điểm khác?” Anh nhìn cô, cười hì hì nói như là có “lòng tốt” vì cô tranh thủ thời gian.

Lương Phi vừa cố gắng nuốt nốt miếng cá khô, vừa mở microphone lên, cô dùng giọng nói vẫn rõ ràng mà tiếp lời: “Trên thực tế… Đúng vậy.”

“Ồ?” Anh không có ý muốn buông tha cho cô, “Như vậy cô cho rằng cái gì khiến cho nhiệt độ không khí trên trái đất ấm lên, dựa theo cách nói vừa rồi của cô, không phải là hiệu ứng nhà kính, cũng không phải do phóng xạ của mặt trời?”

Cô trừng mắt lên nhìn, ổn định lại tâm trạng của mình, suy xét rồi nghiêm túc đáp: “Có lẽ là bởi vì tiết mục của chúng ta rất được hoan nghênh, các nhóm hành tinh trong hệ mặt trời vì muốn bắt sóng tốt tín hiệu của tiết mục chúng ta, không tiếc thay đổi quỹ đạo của chính mình mà tiến về phía trước, hướng về địa cầu, tôi nghĩ trong đó hẳn cũng bao gồm cả mặt trời.”

Nói xong, cô vẫn còn suy nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy câu trả lời của mình thật tuyệt vời, cô không khỏi đắc ý cười rộ lên.

Hạng Phong hừ giọng xem thường, vừa định trêu chọc cô, thì Ngạn Bằng đang ngồi ngay ngắn như tượng sáp từ nãy tới giờ lại đột nhiên động đậy cánh tay, nói: “Kiến Phi, tôi không thể không vạch ra sai lầm trong lời nói vừa rồi của cô…”

“?”

“Đó là,” Từ Ngạn Bằng bày ra vẻ mặt nghiêm túc không thể mạo phạm, “Tiết mục của chúng ta không chỉ được hoan nghênh trong hệ mặt trời! Căn cứ vào thống kê gần nhất, ‘Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu’ đã từ trong hệ mặt trời trở thành tiết mục radio có tỷ lệ nghe đài cao nhất trong hệ ngân hà!”

“…”

Nói xong anh ta đắc chí cười to hai tiếng rồi mới thúc giục Hạng Phong tiếp tục đọc tin tức, người này không muốn lỗ tai của mình bị tội thêm nên chỉ có thể tiếp tục đọc bản thảo.

“…Sự nghiêm túc khắt khe và đúng giờ của người Đức đã được thế giới công nhận, nhưng gần đây trong một số điều tra cho thấy, “thích nói dối” cũng đang trở thành một dấu hiệu của người Đức, nhất là những người đang trên đường đi du lịch.

“Ở một trang web có tên là ‘Opal’, họ làm một cuộc khảo sát về biểu hiện ở phương diện tần suất nói dối và nói dối đạt đến trình độ mặt dày, người Đức có thể nói đoạt quán quân thế giới. Khảo sát cho thấy 78.9% số người bày tỏ sẽ không vì nói dối khi đi du lịch mà cảm thấy hối hận. Còn 22.5% người được phỏng vấn đã thừa nhận, khi đi du lịch họ đã từng giấu diếm tuổi thật của mình. Mặt khác 17.8% người du lịch Đức nếu có cơ hội gặp được một người phụ nữ xinh đẹp thì dù thế nào cũng không buông tha, mà còn im lặng không đề cập tới mình đã có vợ. Nếu gặp đối tượng mà mình ngưỡng mộ trong lòng, người Đức còn đặc biệt am hiểu phải giả vờ chín chắn hoặc là vờ như non nớt dựa vào sở thích của đối phương. 30% người được phỏng vấn đã thừa nhận có kinh nghiệm nói dối rất nhiều năm.”

Hạng Phong vừa đọc xong, Lương Kiến Phi liền mở miệng hỏi: “Nhưng vì sao lúc bình thường mọi người không có ấn tượng người Đức thích nói dối?”

“Bởi vì đa số người Đức đều có vẻ nghiêm túc, nói năng cẩn thận.” Anh nói tiếp.

“Cho nên nói ‘nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo’ những lời này thực sự có đạo lý,” Kiến Phi liếm liếm khóe miệng, không biết có phải bởi vì nơi đó còn lưu lại chút cá khô hay không, “Có một số người, mỗi ngày đều chải tóc cẩn thận tỉ mỉ ——”

Hạng Phong dường như lơ đãng cúi đầu, tóc phía sau tai được thể trượt xuống.

“Trên mũi là một cặp kính gọng đen ——”

Hạng Phong tháo kính mắt xuống, tự nhiên xoa xoa khóe mắt.

“Mặc áo sơ mi và áo khoác len ——”

Anh có lẽ cảm thấy khó chịu, cho nên tháo khuy áo sơ mi, lại cởi áo khoác len màu đen.

Kiến Phi mở to miệng, tiếp tục nói: “—— thì tưởng là bản thân quần áo chỉnh tề, thực ra chỉ là ‘mặt người dạ thú’ mà thôi.”

Hạng Phong ho nhẹ vài cái, không nhanh không chậm hỏi: “Như vậy Lương tiểu thư cho rằng thế nào mới xem là không phải ‘mặt người dạ thú’ thế?”

“—— này này, tôi đã nhịn thật lâu,” Ngạn Bằng bỗng nhiên thô bạo ngắt ngang bọn họ, “Tin tức cuối cùng về Tiger Woods kia đâu, tin tức trọng yếu mà toàn hệ ngân hà đều đang yên lặng chờ đợi, ai muốn nghe hai người ở đây thảo luận người Đức có phải thích nói dối hay không!”

“…”

Thấy hai người đều không lên tiếng, anh ta vừa lòng dựa vào lưng ghế: “Được rồi, mời tiếp tục.”

Nhạc nền phát ra bù cho khoảng trống trong chốc lát, Hạng Phong lại đeo kính lên, đọc tiếp: “Những tin tức gần đây về tuyển thủ đánh gôn giỏi nhất địa cầu Tiger Woods đều là về mối quan hệ bất chính của anh ta, trải qua sự truy đuổi mãnh liệt của các cơ quan truyền thông, cuối cùng đã có kết quả, vị tuyển thủ đánh gôn kiệt xuất này đã ngoại tình với hơn mười người, mà còn oanh oanh liệt liệt tiến hành ‘mây mưa’ gây ra một vụ tai nạn xe cộ.”

Từ khi bắt đầu tiết mục đến giờ Ngạn Bằng vẫn ỉu xìu, nhưng khi nghe tin tức này thì phấn chấn hẳn lên, anh ta tham gia cuồng nhiệt như người hâm mộ bình thường khác, Hạng Phong lạnh lùng nhìn anh ta, đáy lòng vang lên một tiếng thở dài.

“Tôi từng cho rằng anh ta là một người đàn ông tuyệt vời,” Từ Ngạn Bằng dừng một chút giống như đang bùi ngùi, “Hiện tại, tôi vẫn còn cho rằng anh ta là người đàn ông ‘thần kỳ’ …”

“Tôi có một thắc mắc nho nhỏ,” Lương Kiến Phi vén tóc, “Rốt cuộc, đàn ông nhìn nhận như thế nào về vấn đề người đàn ông khác đi ngoại tình?”

“Uhm… Tôi cho rằng vấn đề này đại khái có thể chia làm hai loại.” Ngạn Bằng nhún vai.

“Hai loại gì?”

“Tức là nói, phải xem người đàn ông này là ‘đã ngoại tình’ hay là ‘chưa bao giờ ngoại tình’.”

“…”

“Loại trước bình thường không lưu tâm, loại sau coi trọng hơn. Nói trắng ra một chút, người đàn ông ngoại tình càng nhiều thì không còn nhận được sự cảm thông, tha thứ từ người ngoài, nhưng đối với người chưa từng ngoại tình mọi người sẽ cảm thấy anh ta có vấn đề nghiêm trọng.”

“Như vậy…” Lương Kiến Phi xoay ghế qua lại theo vòng tròn, rồi trở lại phía trước microphone, “Hạng Phong tiên sinh…”

“?” Hạng Phong từ lúc bắt đầu đã không muốn gia nhập đề tài này, anh đang cầm ly uống một ngụm nước.

“Nếu hiện tại Ngạn Bằng nói với anh rằng anh ấy đang ngoại tình, anh sẽ nói gì với anh ấy?”

Nhà tiểu thuyết trinh thám trầm ngâm một lát rồi bình tĩnh trả lời: “Người phụ nữ bất hạnh kia là ai?”

Mỗi một lần phát sóng trực tiếp chấm dứt, Hạng Phong đều đi tới góc hành lang, rót đầy một ly nước ấm, ngồi ở băng ghế dài uống xong mới rời đi. Ngạn Bằng có khi ngồi bên cạnh anh hút thuốc, hai người tán gẫu trong chốc lát, cuối cùng là tạm biệt. Đó là trao đổi duy nhất ngoài giờ làm việc của họ, cực kì ngắn ngủi, vẻn vẹn trong thời gian một điếu thuốc.

Lương Kiến Phi nhai miếng cá khô từ phòng phát thanh đi ra, cô làm như không thấy mà đi qua trước mặt anh, rồi đến toilet ở cuối hành lang. Bước chân của cô đi một cách nhẹ nhàng, tựa như một cơn gió.

Hạng Phong bỗng nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy cô vào hai năm trước, cũng là trên hành lang thật dài này, đạo diễn dẫn anh tới phòng phát thanh, trên đường thì dừng lại, chỉ vào một cô gái có mái tóc đen nhánh nói: “Vị này là biên tập viên của công ty xuất bản XX, cũng giống anh là khách mời của tiết mục.”

Anh quan sát cô, công ty xuất bản kia anh rất quen thuộc nhưng chưa bao giờ thấy cô. Cô cho anh ấn tượng đầu tiên là người thận trọng vững vàng, không giống như khi người biên tập nhỏ gặp được nhà văn lớn mà kinh hoàng thất thố, anh gật đầu nói “Xin chào”, cô cũng mỉm cười nói “Xin chào”. Khoảnh khắc kia, anh mới nhìn ra kỳ thật cô rất khẩn trương, có lẽ trong lòng bàn tay còn chảy mồ hôi nhưng trong mắt cô không có một tia run rẩy.

Sau đó, khả năng nhạy bén của nhà tiểu thuyết trinh thám nói với anh rằng: đây là một người phụ nữ chết vì sĩ diện.

Tuy nhiên về sau, cô trở thành người chịu trách nhiệm biên tập cho anh, như là vận mệnh muốn cùng anh vui đùa.

Anh biết tại sao công ty xuất bản phái cô đến, bởi vì trước đó có mấy người đều bị anh làm cho khóc, không ai bằng lòng tới đón “củ khoai lang phỏng tay” này, nhưng công ty lại không thể không nghênh tiếp.

“Này,” Lương Kiến Phi không biết từ khi nào đã từ toilet đi ra, cô đến bên cạnh anh, “Anh khỏi bệnh rồi chứ?”

“Gần như.” Anh cầm chiếc cốc giấy sử dụng một lần, đứng dậy ném vào thùng rác.

“Ừm… Cái này….” Cô do dự, ấp úng.

“?”

“Anh… có thể cho tôi xin chữ ký được không?”

Anh nhìn cô, ánh mắt nheo lại: “Tôi không nghe nhầm chứ?”

Lương Kiến Phi kéo kéo khóe miệng, cứng nhắc trả lời: “Đừng hiểu lầm, không phải tôi muốn! Là chị họ tôi.”

“Chị họ cô?”

“Chính là người ngồi cạnh tôi ở hội nghị nghiên cứu và thảo luận lần trước…”

“À,” anh bừng tỉnh hiểu ra, “Là cô ấy.”

“…Anh còn nhớ rõ sao?”  Cô nhíu mày, dường như không tin cho lắm.

“Ừ.”

Cô gái kia thực xinh đẹp động lòng người, giọng nói cũng rất cao, hẳn là chỉ có ít người không chú ý tới cô ấy.

Lương Kiến Phi chớp mắt, có lẽ cảm thấy hơi giật mình: “Lần trước không thể yêu cầu anh ký tên, chị ấy cứ quấn lấy tôi…”

Anh cười khổ một chút, hỏi: “Ý cô nói là, với tư cách là người biên tập của tôi, nhưng cô không thể lấy được một quyển mà tôi đã ký tên sao? ”

“Điều này có gì ngạc nhiên, tất cả đều tặng hết rồi.”

Hạng Phong nhíu mày, anh trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt với lý lẽ hùng hồn này, cô chỉ xem anh như một cộng sự, ngoại trừ công việc phải ở cùng anh, dường như trong thời gian khác cô hoàn toàn xem nhẹ sự tồn tại của anh —— điều này làm anh cảm thấy bực bội, đặc biệt nổi nóng.

“Tôi không rảnh.”

Anh không thể dùng câu “Tôi không ký” vì cảm thấy lời nói như vậy quá trẻ con, cho nên anh chỉ có thể dùng “không rảnh” để thay thế.

Lương Kiến Phi lập tức trừng to mắt, lông mày nhíu lại, gò má hơi phùng lên, có lẽ cô không rõ tại sao anh bỗng nhiên lại làm khó dễ cô, ánh mắt lanh lợi hơi chuyển động, cô giống như đang suy tư tìm biện pháp chi phối anh, nhưng mà xem ra bên kia cũng có biểu tình cân xứng, ước chừng vẫn không thể tìm ra biện pháp đối phó.

Cô cắn môi, cúi đầu nói: “…Làm sao lại không rảnh, ký tên cùng lắm chỉ mất vài giây mà thôi.”

“ … ”

Thấy anh không phản ứng, cô lại bổ sung, “Sách tôi đều mang đến, ngay ở trong túi. Chị họ tôi chính là fan trung thành của anh…”

Anh giương mắt lên nhìn chằm chằm vào cô, nhìn cho đến khi cô mất tự nhiên mà dời tầm mắt đi.

“Lương Kiến Phi!” Ngạn Bằng cùng một người khác đang đứng trước cửa phòng phát thanh hút thuốc, người kia cũng quen mặt, là người hợp tác với Ngạn Bằng trong một tiết mục radio khác bây giờ rất được hoan nghênh.

“Hả?”

“Cùng nhau ăn tối không, hai ngày trước chúng tôi phát hiện một quán ăn ven đường rất ngon.” Từ Ngạn Bằng vừa nhắc đến ăn thì mặt mày hớn hở.

“À…Được.” Cô cho hai tay vào túi, gắng sức gật đầu.

“Vậy… Hạng Phong anh đi cùng chúng tôi luôn chứ?” Ngạn Bằng chần chừ hỏi.

Hạng Phong chợt đứng lên, mặt không chút thay đổi nói: “Tôi còn có việc, cảm ơn.”

Nói xong, anh ngượng ngùng hướng về phía hai người đàn ông kia gật đầu, không nói thêm gì nữa rồi xoay người bỏ đi.

Thật ra, không chỉ là tiểu thuyết của anh, cuộc sống của anh cũng tràn ngập những lời nói dối. Hơn nữa, khi đã gắn với một lời nói dối thì cần dùng càng nhiều lời nói dối nữa để bù đắp lại. Anh cũng không muốn nói dối, nhưng khi anh nói; anh muốn hoà nhã một chút, nhưng nét mặt và giọng điệu lại gượng gạo làm cho người ta chán ghét.

Nói dối là để che dấu chân tướng, mà thứ anh muốn che giấu chẳng qua là thời điểm đối mặt với một người nào đó, điều chân thật nhất trong tận đáy lòng anh là sự bất đắc dĩ và hoảng loạn.

***

“Khí sắc của anh trông tốt hơn nhiều rồi.” Hạng Tự  vỗ vai Hạng Phong từ phía sau rồi đi đến phía đối diện, Hạng Tự đem áo khoác phủ lên lưng ghế, dùng răng cắn đầu ngón của găng tay da màu đen, vừa kéo tay ra, chiếc găng tay đã được cởi xuống.

Ngón tay của Hạng Tự rất thon dài, các đốt ngón tay nổi bật, điều này làm cho Hạng Phong nghĩ tới ngón tay của ba. Có lẽ từ những ngón tay này mà có thể nhìn ra, Hạng Phong giống mẹ, còn Hạng Tự giống ba.

Tử Mặc từng nói: anh em các anh đều là những người dựa vào đôi bàn tay mà kiếm sống.

Nhưng lời này nghe ra thật… “Không được tự nhiên”, cho nên Hạng Tự nhanh chóng sửa lại: phải là dựa vào đầu óc, đầu óc!

Hạng Phong lại cười lơ đễnh. Kỳ thật đối với đa số người, anh đều xử sự một cách khoan dung, nhân vật trong tiểu thuyết của anh thường thường vì không hiểu rõ “khoan dung” là như thế nào, mới gây ra tội ác trên đời.

“Tử Mặc đâu?” Hạng Phong khoanh tay dựa lưng vào ghế, quán bar nho nhỏ này là địa điểm mà anh em Hạng Phong thường xuyên hẹn gặp. Ngay từ lần đầu đến đây họ dường như đã yêu thích nơi này, đơn giản là vì ngọn đèn tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp.

“Cô ấy còn đang làm việc.”

Hạng Phong kinh ngạc: “Dự tính khi nào thì sinh?”

“Đầu tháng sau.”

“Vậy mà em yên tâm để cô ấy đi làm sao.”

Hạng Tự nhún vai: “Cô ấy nói cô ấy sẽ có chừng mực, em chỉ có thể tin tưởng cô ấy.”

Hạng Phong nhìn em trai, khóe miệng có chút mỉm cười. Nụ cười này có chút bất đắc dĩ cũng có chút vui vẻ, giống như ý thức được con trai bỗng nhiên lớn lên sau một đêm, làm nhân chứng như anh không khỏi có cảm giác xúc động.

“Trời à, em sẽ làm ba đấy…”

Hạng Tự đang xem thực đơn cũng phải ngẩng đầu, nhìn Hạng Phong với vẻ mặt “anh làm trò”: “Anh đừng nói chuyện giật gân như vậy, em đã đủ khẩn trương rồi.”

“Tìm được tên tốt để đặt chưa?”

“Còn chưa.”

“Hy vọng đứa nhỏ không giống em…” Hạng Phonng bày ra vẻ mặt chân thành.

Hạng Tự ở dưới bàn đạp cho anh một cước, có điều hình như cũng không quá tức giận.

Một lúc sau, Hạng Tự bỗng nhiên nói: “Anh, em có vấn đề nghiêm túc muốn hỏi.”

“?”

Hạng Tự dừng một chút, từ ba lô rút ra một quyển tạp chí đặt lên bàn: “Đây là sự thật sao?”

Hạng Phong tập trung nhìn vào quyển tạp chí, hóa ra là ảnh của anh cùng nữ minh tinh nào đó, anh nhịn không được trợn mắt: “Em nói xem?”

Hạng Tự khoanh tay, nghiêm túc trả lời: “Nói thật, em cảm thấy cô ấy không giống như tách trà của anh, nhưng nếu anh thật sự thích, em cũng không thể phản đối được.”

Hạng Phong nhớ tới lúc họp báo tuyên truyền sách mới, Lương Kiến Phi có “cao kiến” đối với vụ tai tiếng này, lúc ấy anh còn có chút bất mãn, bây giờ xem ra cách cư xử của cô còn tốt hơn.

“Nhìn thế này còn không rõ sao? Còn có vành nón này, cánh tay này —— còn có vài người qua đường,” Hạng Phong chỉ vào bức hình trên tạp chí, “Hôm đó tụi anh có tổng cộng mười sáu người đi ăn cơm, ảnh này chụp được khi anh đi chậm hơn mọi người một đoạn. Không may, anh trùng hợp đi cùng với cô ta ở phía trước, nếu lúc ấy anh đi nhanh hơn vài bước thì bây giờ xuất hiện trên bìa tạp chí đã không phải anh —— đây là toàn bộ sự thật.”

“…” Hạng Tự nhìn anh, không nói gì, vẻ mặt hơi mỉm cười.

“?”

“Nếu sự thật là như vậy sao anh còn phải giải thích với em?”

“Anh sợ em hiểu lầm.”

“Nhưng trước đây anh chưa bao giờ giải thích, cho dù có hình anh ôm Tử Mặc, anh cũng không giải thích với em một câu.”

“Lúc đó không giống với bây giờ, lúc đó là anh cố ý tìm người chụp, chính là muốn em hiểu lầm.” Hạng Phong sờ sờ mũi, tiểu thuyết trinh thám gia thường xuyên phải bày mưu nghĩ kế.

“Anh…” Hạng Tự nhích lại gần, nhìn anh, “Anh rốt cuộc là sợ em hiểu lầm, hay là sợ người khác hiểu lầm?”

Hạng Phong không chút né tránh, bình thản ung dung nghênh đón đôi mắt sắc bén: “Người nào?”

Hạng Tự ngồi thẳng lại, cười mà không nói.

“Thực xin lỗi, em đã tới trễ.” Tử Mặc đi đến trước mặt bọn họ, cô mặc một chiếc áo khoác màu đen rộng thùng thình, bụng hơi nhô lên, nhưng cũng không khiến người khác chú ý, liếc mắt nhìn qua căn bản không giống như phụ nữ có thai.

“Em lái xe đến à?” Hạng Phong hỏi.

“Làm sao có thể chứ,” Tử Mặc cởi áo khoác, Hạng Tự vừa nhận áo, vừa đứng dậy nhường chỗ cho cô, “Đồng nghiệp đưa em đến.”

“Vừa rồi anh còn đang hỏi Hạng Tự, đã tìm được tên tốt đặt cho đứa bé chưa.”

“Vẫn chưa,” Tử Mặc cười rộ lên, trông rất hiền lành, “Anh ấy quả là rối rắm, kỳ thật chỉ là cái tên thôi.”

“Cái gì ‘chỉ là’, chuyện này quan hệ đến con người khi còn sống, nếu một ông già râu tóc bạc phơ mà lại tên là ‘Đô Đô’, vậy thành cái gì? Đứa bé có thể sẽ hận anh cả đời…” Hạng Tự nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Hạng Phong và Tử Mặc trao đổi ánh mắt, quyết định tạm thời không để vấn đề này dây dưa thêm nữa.

“Đúng rồi, lần trước lúc ăn cơm Kiến Phi đã giúp em suy nghĩ một cái tên.” Tử Mặc nói.

“?”

“Hạng Ngộ, ‘Ngộ’ trong chữ “tỉnh ngộ”, Kiến Phi nói tên này hay vô cùng.”

“… Vì sao?” Hạng Tự và Hạng Phong cùng có thắc mắc nghi vấn trong lòng.

“Bởi vì ‘giống sương mù giống mưa lại giống gió’, cho nên tên Hạng Ngộ còn xếp trên tên của hai anh nha.”

Nói xong, cô cười lên khanh khách, cũng không thèm xem vẻ mặt của hai anh em họ Hạng khó coi cỡ nào.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Tử Mặc, Hạng Phong cũng cười theo, chẳng qua là cười khổ.

Điều này quả thực ăn khớp với Lương Kiến Phi cổ quái kia, anh không thể không thừa nhận, người kia luôn cố gắng dùng mọi biện pháp để chèn ép anh, cho dù là tên của đứa bé cũng không ngoại lệ.

Buổi tối về nhà, xung quanh đều yên tĩnh, anh chỉ nghe tiếng nước “ong ong” phát ra từ hồ cá. Hạng Phong bật đèn, anh đứng trước bể cá nhìn trong chốc lát, cuộc sống của loài cá dưới đáy hồ luôn im lặng, anh cụp mắt suy nghĩ, giống như đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Có lẽ đối với chúng mà nói, yên bình vượt qua mỗi ngày chính là hạnh phúc lớn nhất.

Anh quên mất đã bao nhiêu lâu bản thân không nghĩ tới hai chữ “hạnh phúc”, có lẽ hai từ này đối với anh thật xa xôi, cho nên anh cũng thường kính nhi viễn chi. Anh chất vấn Lương Kiến Phi ngoài công việc ra còn lại cái gì, nhưng kỳ thật chính anh cũng vậy, có lẽ ngoại trừ công tác, anh không biết chính mình còn có thể làm chút gì nữa. “Tác giả có tiểu thuyết bán chạy” danh hiệu này mặt khác làm cho anh cảm giác thành tựu vượt quá xa vời, đối với một người ngay từ nhỏ đã trải qua cuộc sống bấp bênh mà nói, vận mệnh đã cho anh một món quà đặc biệt.

Anh cởi áo khoác đặt trên sô pha, đi vào phòng bếp pha một ly cà phê, anh đứng trước cửa sổ sát đất thật lớn chậm rãi uống.

Mỗi lần Lương Kiến Phi không cẩn thận nhắc tới ba mẹ anh, cô luôn có vẻ mặt xấu hổ, cảm thấy đã nhắc đến điều cấm kị của anh, nhưng thực ra không phải, trong nội tâm, anh vẫn thản nhiên đối diện tất cả sự thật.

Sau khi mẹ anh sinh em trai, bà liền u buồn mà sinh bệnh, lúc em trai được năm tuổi thì bà đã bỏ tất cả để rời khỏi. Ba của họ là người rất nghiêm túc, luôn bề bộn nhiều công việc, ông thường không quan tâm anh đang làm những gì. Lúc còn nhỏ, ký ức của anh về gia đình trống rỗng, có lẽ đối với anh mà nói, chỉ có em trai là người thân nhất. Ở trường học, anh luôn lạnh lùng đứng trong một góc, nhìn qua anh có vẻ cao ngạo nhưng kỳ thật là tự ti, anh không kết bạn với ai vì sợ người khác nhìn ra sự tự ti của mình.

Anh chưa bao giờ kể cho người khác những chuyện mình đã trải qua, không phải là không muốn kể, chỉ là khi so sánh với em trai, anh là một người nghe, chứ không phải là người nói.

Anh cũng ít nói ra những ý nghĩ ở sâu trong nội tâm mình với người khác, thỉnh thoảng thậm chí cả Hạng Tự. Anh luôn giữ một khoảng cách nhất định với người khác, ánh mắt trong suốt, nụ cười khả ái, mọi người đều cho rằng anh rất hòa nhã (ngoại trừ Lương Kiến Phi và các biên tập viên trước đó). Tử Mặc nói anh giống như một người anh trai dịu dàng, nhưng anh biết đó chỉ là mặt nạ.

Trên thực tế, anh là người hướng nội, chẳng qua càng thích làm việc một mình mà thôi.

Anh đem tất cả viết trong tiểu thuyết, có khi là một câu đơn giản, có khi là một động tác hoặc một ánh mắt. Anh có thói quen trốn ở phía sau mặt nạ, dùng tâm tư bình lặng mà dõi theo thế giới, cho đến một ngày nào đó, một người dũng cảm và ngay thẳng xông vào cuộc sống của anh. Bỗng nhiên anh xúc động đến mức muốn xé mở chiếc mặt nạ…

Hạng Phong ngồi vào bàn làm việc, mở laptop, đeo kính, trở lại công việc quen thuộc của mình.

Anh đứng ở xa xa nhìn cô, cùng với di ảnh được bày ra ở bên cạnh cô, thực ra anh muốn chạy qua cúng tế anh trai của mình, bọn họ đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều thời gian vui vẻ, cả đời anh khó có thể quên, nhưng anh lại sợ hãi đi qua, bởi vì ở nơi sâu xa trong lòng anh, anh đọc được một loại nguy hiểm từ trên người phụ nữ kia, giống như chỉ cần tới gần cô thì sẽ xảy ra tội ác.

(đoạn này là Hạng Phong đang viết tiểu thuyết , phần này nằm trong ngoại truyện ^^)

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, Hạng Phong tháo kính mắt xuống, nhấc máy:

“A lô.”

“… Là tôi.”  Giọng nói của Lương Kiến Phi nghe ra có chút xấu hổ, có lẽ bởi vì buổi phát thanh trực tiếp ngày đó thấy anh ra về không vui.

Anh kéo khóe miệng, trả lời: “À.”

“Tổng biên tập tạp chí của chúng tôi bảo tôi gọi điện thoại thông báo với anh, bản thảo không tồi, nếu không có vấn đề gì tuần sau có thể phát hành, cho nên muốn hỏi anh bản thảo của kỳ tiếp theo khi nào có thể giao được.”

“Tôi đang viết.” Anh lạnh lùng trả lời.

“… À, tôi chỉ muốn nhắc anh thêm một lần, sợ anh lại quên.”

Dù chỉ là đang nói chuyện điện thoại nhưng trong đầu anh dần hiện ra bộ dạng của cô khi đang nói những lời này, có lẽ cô đang cuộn mình trên ghế sô pha, thờ ơ, cứ cách một lúc lại ấn điều khiển từ xa, vẻ mặt mờ mịt. Anh chưa từng thấy cô như vậy bao giờ, trong ấn tượng của anh, cô luôn có vẻ mặt sáng lạn mỗi khi nhận yêu cầu quái đản của anh, cô tận dụng mọi thứ để đối nghịch với anh, làm cho anh dở khóc dở cười.

Nhưng mà dần dần, anh thấy điều này như một thú vui, cuộc sống yên lặng mà nặng nề của anh không thể thiếu thú vui này được.

Bình thường, sau đó anh sẽ nói tạm biệt với cô, gác điện thoại, tiếp tục sáng tác. Nhưng tâm tư của anh đã sớm không đặt ở lệ cũ đó nữa, vì thế anh dừng một chút, hỏi: “Đã ăn cơm xong?”

“Ừ… Đương nhiên.” Cô trầm mặc có phần… kỳ lạ.

“Một mình sao?”

“…”

“?”

“Vì sao hỏi như vậy.”

“… Thuận miệng hỏi.” Anh trả lời thật lòng, anh chính là muốn tìm chủ đề gì đó để tiếp tục nói.

Cô mắng thầm một tiếng, sau đó nói: “Nói không chừng, tiểu thuyết trinh thám gia thật sự khác người thường ở điểm nhạy bén…”

Anh không nói tiếp, nhưng trong lòng vang lên câu hỏi: Đã xảy ra chuyện gì?

Cô cũng không nói gì, một lát sau mới nhẹ giọng nói: “… Người kia đã trở lại.”

“Ai?”

Lại trầm mặc một lúc, nhưng Hạng Phong mơ hồ biết được cô muốn nói cái gì.

“… Chồng trước của tôi.”

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng anh vẫn kinh ngạc. Anh luôn nghĩ rằng cô dùng đoạn hôn nhân thất bại này làm vũ khí mà đi lên, cô cũng chưa bao giờ biểu hiện dáng vẻ bi thương, cho nên… Anh vẫn cho rằng cô đã sớm buông tay.

“Hai người đi ra ngoài ăn cơm ?”

“… Phải.”

“Cô và anh ta nói chuyện gì?”

“Không biết, sự thực thì…” Cô dừng một chút, “Tôi không nhớ rõ …”

“Cô uống rượu ?”

“… Ừ.”

“…”

“Cùng lắm chỉ là một chút…” Cô vội vã bổ sung.

Hạng Phong hít sâu một hơi, lại thở ra, cảm thấy lồng ngực của mình phập phồng dữ dội. Điện thoại lại rơi vào trạng thái trầm mặc, giữa bọn họ rất ít khi xuất hiện tình huống này, thậm chí có đôi khi bọn họ có thể trực tiếp ở trên điện thoại mà nói móc đối phương chứ không có giây phút nào im lặng như bây giờ.

“Lương Kiến Phi,” anh nói, “Có thể nói cho tôi biết mục đích cô gọi điện thoại cho tôi không?”

“…”

“Cô gọi đến đâu phải để thúc giục bản thảo.” Anh nói trúng tim đen của cô.

Đầu dây bên kia có tiếng thở dài, có lẽ còn có vẻ mặt cười khổ: “Thật không hổ danh là tác giả có tiểu thuyết bán chạy nhất năm nay à…”

“…”

“Anh mắng tôi đi.”

“?”

“Cười nhạo tôi, châm chọc tôi… Hoặc cái gì cũng được. Giống như lúc bình thường anh đối xử với tôi ấy… thậm tệ hơn cũng được.”

Hạng Phong đứng lên, đi đến phía trước cửa sổ, nhìn dưới chân là ngọn đèn giăng kín thành phố. Ngay từ đầu, đây là mục đích của cô, theo một ý nghĩa nào đó mà nói, anh đối với cô mà nói lại có “tác dụng” lớn như thế.

“Cô vẫn chưa quên được anh ta?” Anh nói ra thay cô, chỉ cảm thấy ngực mình nhói lên một nỗi phiền muộn.

“…”

“Anh ta trở về liền gọi cô cùng nhau ăn cơm, toàn bộ việc này cô cảm thấy sao?”

“Tôi… Tôi không biết.”

“Cô muốn tôi mắng cô cái gì? Mắng cô ngốc, cô nhún mình? Như vậy cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút sao?”

“…”

“Nghe này,” anh nói, “Người kia đã từng làm cho cô cái gì, mang cho cô sung sướng hay đau khổ, tất cả mọi chuyện chỉ có một mình cô biết. Cho nên người khác không giúp được cô.”

“…”

“Tôi không muốn mắng —— không muốn dùng chuyện này mà trách móc cô. Bây giờ, cô tốt nhất nên khóa cửa, tắm rửa, sau đó đi ngủ. Khi nào cô tỉnh táo lại, nếu muốn cùng tôi bàn về vấn đế này, chúng ta sẽ lại tiếp tục.”

“… Được.” Cô hít hít mũi, như là được anh nhắc nhở.

“Tạm biệt.”

“Tạm biệt…”

Nhưng cô bỗng nhiên gọi anh lại: “Này!”

“?”

“Cám ơn.”

“…”

“Tôi không biết, có thể… Có thể sau khi tôi tỉnh táo lại tuyệt đối sẽ không nói cảm ơn với anh, cho nên tôi nghĩ tốt nhất bây giờ tôi nên nói ra…”

“… Không cần khách khí.”

Hạng Phong gác điện thoại, đi qua đi lại trong phòng, thần sắc cứng lại.

Anh nói anh không muốn mắng cô, nhưng anh nói dối.

Anh muốn mắng cô, muốn mắng cô biết là không tốt mà vẫn đâm đầu vào, muốn mắng cô đến thương tích đầy mình, muốn mắng đến khi… trong đầu cô không còn ý niệm ngu ngốc nào nữa!

Ngày hôm sau là chủ nhật, Hạng Phong ngủ thẳng tới giữa trưa mới rời giường, anh vừa đánh răng vừa nhìn chính mình trong gương, râu đã được cạo tỉ mỉ, cảm giác như thoải mái lại tinh tế, tóc hơi rối nhưng anh thích như vậy, lát nữa đội thêm chiếc mũ màu đen là có thể ra ngoài.

Anh nướng hai lát bánh mì, phủ lên trên một lớp chocolate và dâu tây, kèm theo một cốc sữa, dạ dày của anh cũng giống như anh thích làm việc riêng biệt.

Hai giờ năm phút, anh mặc áo khoác đen, đội mũ xuất phát. Buổi chiều hôm nay có buổi giới thiệu phim, là bộ phim được dựng dựa trên tiểu thuyết của anh, đạo diễn Phương đã sớm nói qua với anh, mời anh nhất thiết phải tham dự.

Nửa tuần nay, trời đã ngừng mưa, nhưng nhiệt độ lại xuống tới 0oC. Anh lái xe vào rạp chiếu phim, dừng lại tại một tòa nhà lớn của khu phố trung tâm. Khi chờ thang máy, anh còn suy nghĩ về chương tiếp theo của tiểu thuyết, bỗng nhiên có một cô gái đứng bên cạnh anh nhẹ giọng nói: “Xin chào.”

Anh quay đầu, kinh ngạc nhướng lông mày, lịch sự đáp lại: “Xin chào.”

Là… chị họ của Lương Kiến Phi? Hay em họ?

Cô tuyệt đối là người đẹp, mặc chiếc áo khoác đỏ rực, phía dưới là đôi bốt đen cao quá đầu gối, anh không biết đôi bốt kia cao bao nhiêu, tóm lại sau khi cô đi chúng, anh không cần phải cúi đầu nói chuyện với cô.

“Tôi là Thang Dĩnh, là chị họ của Lương Kiến Phi —— nhưng khi nhìn qua thì em ấy trông lớn tuổi hơn tôi một chút.” Người đẹp mỉm cười nói.

“À…” Anh mỉm cười hoà nhã, vô cùng khách khí gật đầu.

“Lần trước tôi và Kiến Phi tham gia buổi tọa đàm của anh.”

“Tôi biết.” Anh lại gật đầu.

“Anh nhớ rõ tôi sao?” Cô mở to mắt nhìn anh.

Lương Kiến Phi cũng đã hỏi qua anh về vấn đề này, anh cười khổ: “Tôi nghĩ cô không phải là người làm cho người khác không có ấn tượng gì.”

Cô mở to mắt nhìn anh, sau đó cười rộ lên: “Không phải, tôi không có ý này. Chẳng qua…”

“?”

“Anh luôn làm cho người khác có ấn tượng hơi lạnh nhạt.”

“Lạnh nhạt?” Anh không khỏi nhíu nhíu mày.

“Đúng vậy,” ánh mắt của Thang Dĩnh rất có năng lực phân tích, “Cho dù anh thường cười trước màn ảnh, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy ánh mắt trống rỗng…”

Hạng Phong thật không ngờ cô lại kết luận như vậy, anh không biết nên nói tiếp như thế nào, nên tiếp tục trầm mặc.

“Em họ tôi là người rất thú vị,” cô chợt nhìn thẳng vào anh, “Tôi nghe tiết mục radio mà hai người chủ trì, rất thú vị.”

“Cám ơn.”

Cô vẫn nhìn anh, hai tay đút túi, bộ dạng của anh không có vẻ gì là bị đả kích: “Vì sao anh đối với người khác đều rất lạnh nhạt chỉ riêng với Kiến Phi thì không như vậy?”

Những lời này của Thang Dĩnh, dù là đang nói ra thắc mắc, nhưng lại như đang độc thoại. Hạng Phong giật mình, mặt không đổi sắc nói:

“Có lẽ bởi vì chúng tôi thực sự chán ghét đối phương.”

Thang Dĩnh nghĩ nghĩ, cô miễn cưỡng nhún vai, không nói thêm gì nữa.

Ngay khi anh nghĩ đoạn đối thoại đã kết thúc, cô bỗng nhiên quay đầu nhìn anh chằm chằm: “Anh có bạn gái chưa?”

Anh chớp mắt, cảm thấy người phụ nữ ở trước mặt rất có sức hấp dẫn, cùng cô ở một chỗ sẽ vĩnh viễn không biết giây phút tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, điều đó khiến cho người ta sợ hãi nhưng cũng mê muội. Song giờ khắc này, anh chỉ cảm thấy có chút ngượng ngùng:

“Không có.”

“Vì sao?” Cô vẫn nhìn anh.

“Điều này cần lý do sao?” Anh cũng nhìn cô, bản năng của tiểu thuyết trinh thám gia thúc đẩy anh phải bình tĩnh lên.

“Đương nhiên,” cô mỉm cười, vẻ mặt thân thiện mà lời nói thật sắc bén, “Phụ nữ luôn gấp gáp muốn biết một người ông có sức hấp dẫn mà cô ấy thích vì sao lại chưa có bạn gái. Là vì anh ta yêu cầu quá cao sao? Hay là không có hứng thú đối với phụ nữ?”

Hạng Phong nhếch khóe môi: “Chỉ sợ cả hai đều không phải.”

“Như vậy là sao?” Cô mở to hai mắt, không hề che dấu sự hiếu kì của bản thân.

Lú này, cửa thang máy mở ra, một làn gió đông thổi qua, anh không chần chừ đi vào trong, Thang Dĩnh vẫn đang đứng tại chỗ, cô khoanh tay nhìn anh, chờ đợi đáp án.

“Nếu thật sự muốn biết thì đọc sách của tôi đi, đáp án ở bên trong.”

Nói xong, anh nở ra nụ cười sáng lạn và dịu dàng, giống như mỗi khi anh được yêu cầu chụp hình, cửa thang máy nhanh chóng đóng lại. Ngay lúc nó khép lại, anh dường như trông thấy nét mặt kinh ngạc của Thang Dĩnh, nhưng cùng lắm chỉ một giây.

【Nếu có thể, tốt nhất là không nên nói dối, bởi vì một khi đã nói dối sẽ không dễ dàng chấm dứt. Khi chân tướng bị vạch trần thì sợ hãi, thống khổ, giãy dụa, mê man sẽ nối gót nhau.

Tôi miễn cưỡng có thể gọi là một nhà văn thành công, sớm đã vượt qua độ tuổi cảm thấy thế giới đầy kinh ngạc; tôi thật ra là người hướng nội, không khéo sử dụng ngôn từ, rất ít khi cùng người khác chia sẻ cảm nhận từ đáy lòng, nhưng tôi lại hưởng thụ một loại cảm giác thích làm theo ý mình không chịu bị ràng buộc; tôi yêu người nhà của mình, bằng lòng vì bọn họ mà làm bất cứ chuyện gì, nhưng không muốn trở thành sự trói buộc của bọn họ; tôi không hề sinh ra ảo tưởng đối với thứ gọi là tình yêu, nhưng nhân vật dưới ngòi bút của tôi năm lần bảy lượt vì “tình” mà bí quá hóa liều; tôi nhiệt tình với công việc cũng như cuộc sống của mình, vào lúc tĩnh lặng trong đêm khuya, tôi có thể cảm nhận được tác dụng của sự yên tĩnh, điều đó khiến tôi không cô quạnh; tôi là một người như thế, sống trong thế giới của chính mình, không hy vọng bị quấy rầy, lại khát vọng được mọi người đáp lại…

Như vậy, trong những lời nói ở trên, lời nói dối nằm ở đâu?

Beta】

One thought on “[NKAB] 02

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.