Nhật ký AB [NKAB]

[NKAB] 05

【05 – bí mật】

【1. 4 bí mật

Cái gọi là bí mật chính là không thể để cho người khác biết.

Phụ nữ có rất nhiều bí mật, nhiều đến mức e rằng họ cũng không đếm hết, cân nặng, số lượng quần áo, chu kì kinh nguyệt, tiền hóa đơn, giá chiếc túi da mới mua, có nói xấu sau lưng người khác không, hoặc tên của người yêu…

Nhưng kì quái là, rất nhiều người phụ nữ luôn miệng nói “Đây là bí mật”, kết quả người đầu tiên làm lộ bí mật lại chính là cô ấy —— mặc kệ đó là bí mật của cô ấy hay của người khác —— hơn nữa luôn nói trước một câu “cậu trăm ngàn lần không được nói ra ngoài”. Vì thế trải qua thực tế rất nhiều lần, tôi nhận thức đầy đủ một điểm rằng: phụ nữ không thể giữ kín bí mật, nhất định không nên gởi gắm kỳ vọng cao với các cô ấy. Cũng không phải nói ý chí của phụ nữ không kiên định mấy, mà là, phần lớn phụ nữ là động vật cảm tính, chỉ cần dỗ dành làm cho các cô ấy vui vẻ, “thậm chí cùng bạn đến sao Diêm Vương”, huống chi là nói ra một bí mật.

Nhưng đừng nghĩ rằng chỉ có phụ nữ mới có bí mật, đàn ông cũng có, hơn nữa, lý do vô cùng kì quặc đến mức bạn không thể tưởng tượng được.

Alpha】

Lương Kiến Phi ngồi trước bàn làm việc, ngoài cửa sổ bầu trời quang đãng, trong tay cô là tách cà phê nóng hôi hổi do Vịnh Thiến pha, nhưng tâm tình cô đang ở dưới đáy cốc.

Cô kẹp ống nghe điện thoại giữa tai và bả vai, cô đã duy trì tư thế này rất lâu, nhưng chỉ có tiếng chuông chờ vang lên.

Hạng Phong! Chết tiệt, vì sao không tiếp điện thoại!

Sáng sớm tết nguyên đán, cô đã bị tiếng điện thoại chói tai đánh thức, là Lý Vi gọi tới. Thanh âm của cô ta dù cách xa vạn dặm cũng có thể làm người ta nghe rét run.

“Hình như tôi nhớ là, cô đồng ý với tôi hôm qua Hạng Phong phải giao bản thảo.”

Cô thật đúng là tự dẫm vào chân mình mà!

Lương Kiến Phi ngồi dậy, quyết định đem bực bội kìm nén trong đêm giao thừa đổ lên đầu Lý Vi: “Đầu tiên, Lý chủ biên, hiện tại là thời gian nghỉ ngơi!”

“…”

“Tiếp theo, anh ta không chịu nộp thì tôi có thể làm gì được, chẳng lẽ đem dao đặt lên cổ anh ta sao?!”

“… Tôi nghĩ cô đã sớm hiểu rằng,” không ngờ Lý Vi lạnh lùng trả lời, “Phải hoàn thành công việc mới có thể nghỉ ngơi, tác giả không chịu giao bản thảo thì dù cô có phải đặt dao lên cổ anh ta cũng phải bắt anh ta giao ra. Chúng ta là một tập thể, chẳng lẽ vì anh ta mà phải chỉnh sửa chu kì xuất bản của tạp chí sao.”

“Vậy tại sao cô không đi, tạp chí này không phải của tôi!” Những lời này cô nghẹn cả tháng, cuối cùng đã có cơ hội quăng ra.

Lý Vi trầm mặc, Kiến Phi nghĩ cô ta đã thấy khó mà lui, không ngờ cô ta bình tĩnh ném lại một câu: “Dù không lấy được bản thảo tôi cũng nói lại với giám đốc cô ở đây gây trở ngại.”

Sau đó, điện thoại bị ngắt.

Lương Kiến Phi trợn mắt nhìn di động, cắn chặt răng, nhưng lập tức đau tới hét lên —— răng sâu của cô!

Cô nằm ngửa mặt trên giường, bức tường màu trắng trên trần nhà xuất hiện khuôn mặt Hạng Phong nhìn cô với ánh mắt tràn ngập sự lãnh đạm. Cô thậm chí không tự giác mà kéo cổ tay anh nhưng anh đã vội quay người bỏ đi.

Không hiểu ra sao cả!

Lúc đến anh vui vẻ như thế, sao lúc về lại có sắc mặt hoàn toàn khác.

Cô cũng không hiểu vì sao cô mong anh đến, kết quả mở cửa ra lại thấy Trì Thiếu Vũ, khiến cô ngay cả cơ hội giả bộ không ở nhà cũng không có, anh ta còn nhanh chân bước vào, cô chẳng có biện pháp nào khác.

Cô dõi theo hướng Hạng Phong đi vào thang máy rồi xoay người trở về đóng cửa lại, vẻ mặt Trì Thiếu Vũ hậm hực nói: “Không làm phiền em đấy chứ?”

“Không.” Cô kéo khóe miệng.

Bọn họ trò chuyện lung tung một lát, cô thỉnh thoảng nhìn đồng hồ treo tường, cuối cùng anh ta quyết định về, cô tiễn anh ta tới cửa, anh ta nói:

“Anh còn nhớ rõ trước đây anh hỏi em, ‘Nếu có một ngày chúng ta chia tay, em còn có thể cùng anh ăn tất niên không’, em trả lời rất rõ ràng ‘Được, chỉ cần anh yêu cầu.’”

“Đó là nói bừa, anh không nên tưởng thật.” Cô không nghĩ được cớ nào khác.

“Hoá ra là em gạt anh.” Anh ta bĩu môi, như đứa trẻ làm nũng.

Cô rủ đôi mắt xuống, không dám nhìn anh ta, Trì Thiếu Vũ lúc nào cũng có sức hấp dẫn mê hoặc người, không ai sánh được. Cô chuyển đề tài: “Tạm biệt.”

Đóng cửa lại, rửa tách chén, cô nằm trên sô pha, nhớ lại biểu tình của Hạng Phong. Cô do dự mãi, cuối cùng vẫn lôi di động ra gọi cho anh.

“A lô…” Thanh âm cũng giống vẻ mặt của anh —— rất lãnh đạm.

Lương Kiến Phi mấp máy môi, ra vẻ thoải mái nói: “Bát canh… Anh mang đến, sao tôi thấy rất giống của quán ma lạt năng dưới lầu.”

“…”

“Ha… Ha… Ha ha…”

“Cô gọi điện cho tôi để nói những lời này?”

“… Không phải.”

Tuy trả lời không phải nhưng những điều muốn nói cô lại không mở lời được.

“Tôi cúp máy đây.” Anh lạnh lùng nói.

“Đợi chút!” Cô vội vàng, “Thật ra… Tôi muốn hỏi anh… Khi nào thì anh nộp bản thảo…”

Cả nửa ngày mới nói được một câu như vậy, Lương Kiến Phi không làm công ty thất vọng.

“Nếu muốn thì bảo ông chủ của cô đổi người tới gặp tôi.”

“Gì chứ…” Cô mất hứng, “Anh qua cầu rút ván!”

“…” Hạng Phong không nói gì, anh trầm mặc trong chốc lát rồi trực tiếp ngắt điện thoại của cô.

Vì thế sáng thứ hai, Lương Kiến Phi bỗng nhiên phát hiện, chỉ qua vài ngày nghỉ ngắn ngủi, cô đã đắc tội với hai người rất khó đối phó. Hạng Phong thì đương nhiên không cần phải nói, Lý Vi cũng không phải người dịu dàng.

Uống xong tách cà phê, cô cầm ba lô, quyết định tự mình đến nhà Hạng Phong một chuyến.

Căn cứ vào hiểu biết của cô về anh, tỷ lệ rời giường lúc mười giờ sáng thấp hơn 10%, cho nên cô ấn nút máy trò chuyện, lúc hai tay đút vào túi áo nhìn xung quanh thì bỗng có thanh âm trầm thấp truyền ra dọa cô nhảy dựng.

“…Là cô.” Anh hiển nhiên đã nhìn thấy cô từ camera.

“Đúng vậy,” cô gãi gãi đầu, không thể nới lỏng người, “Tôi… Tôi có việc đến tìm anh.”

Cửa dưới nhà mở ra, cô vội vàng đi vào, nhanh chóng tới tầng cao nhất. Cô mở cửa thấy anh đang pha sữa nóng trong bếp.

Lương Kiến Phi đi vào đóng cửa lại, nhớ rằng anh không thích cô không đổi giầy nên xấu hổ đứng ở cửa.

“Cô ăn sáng chưa?” Anh hỏi.

“…Chưa.” Cô như trút được gánh nặng, anh hỏi như thế chắc không có chuyện gì rồi.

“Ừ.” Anh không nói gì tiếp.

“!”

Anh cho sữa vào lò vi sóng vì là sữa bò nên nóng hay không cũng không khác biệt lắm, cô biết anh còn có một thói quen chính là cho sốt táo xanh vào sữa Riga. Anh là một người đàn ông hảo ngọt.

“Này,” cô làm bộ không để ý nói, “Ngày nghỉ của anh cũng không tệ lắm chứ…”

Anh quay đầu nhìn cô một cái rồi quay trở về, anh dùng cây khuấy bằng bạc hoà sữa và sốt táo xanh với nhau.

“Là như thế này…” Cô bị anh biến thành phiền phức nên nói: “Tạp chí xuất bản của công ty chúng tôi nói đã đến hạn nộp bản thảo, cho nên anh có thể giao bản thảo kì tiếp theo cho tôi không…”

“Không phải tôi đã nói rồi sao,” Hạng Phong vừa uống sữa vừa nói, “Tôi yêu cầu đổi người.”

Kiến Phi bất giác cắn môi: “Có lý do gì không?”

“Cần lý do sao?”

“Vậy anh nhất định tuyên bố đùa giỡn với tôi.”

“Đùa giỡn cô thì sao.” Vẻ mặt anh vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng thanh thản).

Trước đây Lương Kiến Phi là người thiếu kiên nhẫn, nhưng đấu với Hạng Phong hai năm, nhiều ít thăm dò tính tình của anh, nghe anh nói như vậy, cô nén lửa giận xuống hỏi: “Hạng đại tác gia, tôi đắc tội gì với anh sao? Cho dù đắc tội cũng không đến mức anh muốn đổi người mà…”

Hạng Phong trừng mắt nhìn cô trong chốc lát, rồi lại uống sữa, không nói gì.

“Tôi đang nói chuyện với anh đó!”

Lời vừa nói ra, cô cảm thấy tình cảnh bây giờ rất giống phim truyền hình, hai người đang giận dỗi, không thể thiếu câu này.

“Hạng Phong, rốt cuộc anh giận dỗi gì vậy?”

Vẻ mặt vốn lãnh đạm của anh khi nghe câu đó của cô bỗng ngây ngẩn cả người. Sửng sốt vài giây, anh vẫn không mở miệng nói một chữ nhưng vẻ mặt dịu đi rất nhiều, giống như cậu bé bị một người khác phát hiện bí mật.

“Tôi lên đây cho anh mắng, anh còn muốn thế nào?” Cô nhân cơ hội nói.

Anh quả nhiên mấp máy môi, lẩm bẩm nói: “…Cô tự biết.”

Lương Kiến Phi âm thầm thở dài, đáy lòng có viên đá to rơi xuống, bản thảo cũng rơi xuống theo!

Giữa trưa, hai người vẫn chưa ký hiệp nghị ngừng bắn nhưng họ vẫn cùng nhau đi tới quán mì vằn thắn dưới lầu ăn trưa.

“Này,” Lương Kiến Phi vừa ăn nên nói không rõ ràng, “Anh muốn đổi người mới cũng được… Nhưng ít nhất là đến khi chấm dứt tác phẩm này đã…”

Hạng Phong cười lạnh một tiếng, bình tĩnh đáp: “Tôi không đổi người nữa… Tôi chưa trêu đùa cô đã…”

“…” Cô trừng mắt nhìn anh một cái, “Tôi rất nghi ngờ không biết có phải anh đã đến thời kì tiền mãn kinh không.”

Anh không có hành động nào: “Loại người như cô ở trong sách thông thường là người đầu tiên bị giết chết.”

“?”

“Nhiều lời vô nghĩa, ngay cả số lượng từ tôi cũng lười không viết nhiều.”

“Hạng Phong,” giọng nói cô vẫn chưa rõ, “Anh có thể bớt độc ác đi được không!”

Buổi chiều trở về công ty, quả nhiên bản thảo đã ở trong hộp thư của Lương Kiến Phi, cô vội vàng chuyển cho Lý Vi, sau đó ngồi ngơ ngẩn. Vịnh Thiến tiến vào đưa cà phê cho cô, không khỏi hỏi: “Chủ nhiệm, chị làm sao vậy?”

“Không có gì…”  Khi nói lời này, giọng cô như pha ý đã khám phá được sự thật nào đó, “Công việc biên tập, không phải ai cũng làm được.”

“…”

Thời điểm tan tầm, Lương Kiến Phi nhận được điện thoại của Thang Dĩnh: “Gần đây sao chị không thấy mẹ nhắc tới chuyện em đi xem mắt?”

“Chị không biết hiện tại là mùa ế hàng sao.”

“?”

“Mùa đông là mùa thích hợp yêu đương, muốn tìm bạn gái hay bạn trai đều đã chọn được trước lễ Giáng Sinh, cho nên những người còn lại từ lễ Giáng Sinh tới trước tết âm lịch hai tuần sẽ không ai hỏi han.”

“Sau đó thì sao?”

“Trước tết âm lịch hai tuần thị trường lại sinh động lên bởi vì nhu cầu mang bạn gái về nhà đối phó với ba mẹ.”

“Phân tích chính xác.” Thang Dĩnh không khỏi tán thưởng.

“Em luôn giỏi về tổng kết cuộc sống.”

“…”

“Tìm em có chuyện gì?”

“Có thể giúp chị việc này không?”

“Nói đi.”

“Bạn của chị muốn phát triển sách lên một tầm mới, anh ta muốn mượn danh của Hạng Phong để tuyên truyền, lời bình do chị viết, đảm bảo viết chính xác, ‘thời báo New York’, ‘Washington Post’, ‘CNN’, phong cách nào cũng được, tùy các người chọn.”

“Bạn của chị?” Kiến Phi cố ý nâng cao giọng.

“Đừng như vậy.”

“Chị không nói rõ ràng là ai em sẽ không đồng ý.”

“Được rồi, được rồi.” Thang Dĩnh lúc này nhất định đang trợn mắt lên, “Em cũng biết mà.”

Thang Dĩnh nói tên, chính là người lần trước đồng ý giúp viết bản thảo, chẳng mấy chốc thành ông anh leo cây.

“Em đã rất lo lắng, tuy rằng cuối cùng vô dụng, nhưng lúc đó em thật sự rất tức giận.”

“Anh ta có khổ tâm.”

“Khổ tâm gì chứ?”

“Bí mật.” Thang Dĩnh trả lời làm cho người ta dở khóc dở cười.

Lương Kiến Phi nghĩ nghĩ, cố ý nói: “Nếu chị đem bí mật này nói cho em, em đồng ý với chị.”

Điện thoại trầm mặc trong chốc lát rồi đáp: “Quên đi, chị không thể nói cho em.”

Dù Kiến Phi không thật sự muốn biết “bí mật” kia, nhưng nghe Thang Dĩnh nói vậy cô vẫn lấy làm kinh hãi. Là bí mật như thế nào mà làm cho chị ấy cam tâm tình nguyện giữ kín?

“Được rồi, xem như chị lợi hại,” Kiến Phi đầu hàng, “Em hỏi qua Hạng Phong, chắc không thành vấn đề.”

“Này,” Thang Dĩnh dừng một lúc, thần bí nói, “Em không biết em rất bất công sao?”

“Trước đó Hạng Phong cho em leo cây, nếu anh ta nộp bản thảo kịp thời cho em, em không cần xin chị giúp đỡ, nhưng em không ghi hận anh ta, lại ghi hận với người khác, có phải thực bất công không?”

“…Hai chuyện này không giống nhau.” Cô chột dạ phản bác.

“Sao lại không giống?”

“Hạng Phong là công tác của em mà…”

“Tiểu thư, chị thấy em rất coi trọng ‘công tác’ này.”

“Bởi vì anh ta là đại tác gia.”

“Em cũng đâu phải chỉ là một biên tập bình thường.”

“Chỉ cần có thể thúc giục nộp bản thảo thành công, ngoại trừ hiến thân, cái gì em cũng có thể làm.” Cô nói rất chuyên nghiệp.

“Phải không?”

“…Chị có ý gì?”

Thang Dĩnh cười rộ lên, không dây dưa thêm nữa, chỉ dặn cô phải nhắc chuyện này với Hạng Phong rồi gác máy. Lương Kiến Phi tựa lưng vào ghế, hồi tưởng mọi chuyện xảy ra trong hai năm, bỗng nhiên phát hiện, vừa rồi cô nói rất chính xác, ngoại trừ hiến thân, cái gì cũng có thể. Có một lần khi công ty đang họp, ông chủ lớn hỏi “Lương Kiến Phi là ai?”, cô kinh ngạc giơ tay, ông chủ lớn cao hứng khen ngợi cô làm việc có trách nhiệm. Sau đó giám đốc nói với cô, Hạng Phong đã bức bách ít nhất năm biên tập rời đi, cô là người duy nhất có thể kiên trì hơn hai tháng.

Cô không khỏi cười khổ, thật ra Hạng Phong không đáng sợ như trong truyền thuyết, anh đúng là rất soi mói, cũng có thói quen làm theo ý mình, nhưng anh không phải là người xấu —— chưa bao giờ.

Buổi tối hôm nay, Kiến Phi hẹn Thế Phân cùng ăn cơm ở nhà hàng gần đó, là một nhà hàng kiểu Nhật mới khai trương. Làm xong công việc đã bảy giờ, cô vội vàng tắt máy tính, mặc áo khoác rời đi.

Năm mới qua đi, bây giờ thành phố trải qua những ngày giá rét, gió thổi như dao quất vào mặt, Lương Kiến Phi quấn chiếc khăn nhung dày rộng, chạy chậm tới chỗ hẹn.

Đẩy cửa vào, không khí ấm áp bao quanh, mọi người không hẹn mà cũng gọi mì, lẩu, cháo, tất cả đồ ăn đều nóng hổi, Lương Kiến Phi lập tức cũng muốn ngồi xuống ăn một bát canh nóng.

Thế Phân đã đến, cô ngồi đối diện cô ấy, vội vàng lật quyển thực đơn.

“Chờ một chút, còn một người nữa.” Thế Phân cười khanh khách nói.

“Ai?”

“Bí mật.”

Kiến Phi liếc nhìn bằng nửa con mắt, từ khi nào mọi người đều có bí mật.

“Nhưng bí mật của cậu không giữ được lâu đâu,” cô nói, “Nếu 15 phút nữa người đó không đến, tớ sẽ không nể mặt, tớ sắp chết đói rồi.”

“Cô vẫn hợp với quán ăn ven đường hơn.” Thanh âm lãnh đạm của Hạng Phong xuất hiện trên đỉnh đầu cô.

“Hạng đại ca, anh đến rồi.” Thế Phân đưa tay ý bảo anh ngồi xuống, nhưng lại không muốn thay đổi vị trí của mình.

Lương Kiến Phi đành phải ngồi vào trong nhường chỗ cho Hạng Phong.

“Hóa ra là anh à, Hạng đại hiệp.” Mỗi lần cô nghe Thế Phân kêu anh là “Hạng đại ca”, cô đều không nhịn được mà châm biếm anh.

Hạng Phong ngồi xuống bên cạnh, không để ý tới cô, hòa nhã nói với Thế Phân: “Ngại quá, trên đường kẹt xe nên đến muộn.”

Thế Phân cười lắc đầu: “Không sao.”

“Sao hẹn tớ lại hẹn cả anh ta, cậu không biết chúng tôi đối đầu nhau sao?” Nói xong, Lương Kiến Phi liếc nhìn Hạng Phong, thấy anh cũng có nghi vấn giống cô.

“Hai người không cảm thấy rất tàn bạo sao?” Thế Phân nói.

“?”

“Bình thường trong tiết mục radio hai người cãi nhau, giờ đồng thời ngồi trước mặt tớ cũng vậy, rất tàn khốc đó.”

Kiến Phi bĩu môi: “Tớ chỉ dám nói nữ hiệp này đang hành tẩu giang hồ nhưng chưa có gì bỏ bụng nên rất đau khổ, chỉ sợ thiên hạ bất loạn.”

Hạng Phong khoanh tay, không nhịn được gật đầu.

“Hiếm khi thấy hai người có cùng ý kiến như bây giờ.” Thế Phân vẫn cười khanh khách.

Kiến Phi cũng cười lấy lệ: “Người sao Kim và người sao Hỏa khi bị người sao Diêm Vương công kích, không loại trừ khả năng hợp tác chiến đấu.”

Thế Phân cười ha ha: “Thật thú vị, hai người so với trong tiết mục radio càng thú vị hơn.”

Kiến Phi học lắc đầu như diễn viên phim truyền hình, cô nghĩ: rất thú vị sao?

Lúc sau, Hạng Phong hỏi: “Bạn trai em đâu?”

Thế Phân lắc đầu: “Anh ấy tăng ca, hơn nữa… Em cũng không muốn đưa anh ấy đến.”

“?”

“Anh ấy nhìn thấy anh sẽ căng thẳng, phá hỏng không khí.”

Cho nên, đây là cũng là bí mật của Thế Phân sao?

Kiến Phi nhìn cô ấy, cao hứng tưởng tượng, cuối cùng cô ấy cũng lộ vẻ lo lắng, giọng trầm hẳn xuống, mang “bí mật” đầy gánh nặng. Có lẽ cô ấy cần thời gian phục hồi, vấn đề chỉ là bao lâu, cô ấy lại trở về là một cô gái sáng sủa, lạc quan.

“Này,” món ăn vừa đưa lên, Thế Phân đột nhiên ngẩng đầu, “Tớ nghe nói Trì Thiếu Vũ đã trở lại.”

Kiến Phi ngẩn ra, cười khổ nghĩ, đúng là cô chỉ sợ thiên hạ bất loạn mà…

“Ừ. Hình như đã trở lại.”

Cảm nhận ánh mắt nghi vấn của Hạng Phong, Thế Phân giải thích: “Anh ta là chồng trước của Kiến Phi.”

Hạng Phong nghe xong, lạnh lùng liếc nhìn người bên cạnh rồi cúi đầu ăn sushi.

“Nói trở lại,” Thế Phân tiếp tục nói, “Hạng đại ca anh có biết ai tốt thì giới thiệu cho Kiến Phi nha.”

“Tha cho anh đi sư muội, hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, ít nhất phải có đạo nghĩa, hại bạn bè là chuyện anh không bao giờ làm.” Anh dùng vẻ mặt nghiêm nghị.

“Chỉ sợ anh căn bản là chẳng có mấy bạn bè, Hạng đại hiệp.” Kiến Phi cắn răng đáp lễ.

“Không nhọc sức cô phải lo lắng, sư thái.”

Sắc mặt cô phút chốc trầm xuống, bắt đầu chuyên tâm vào nồi lẩu trước mặt. Hạng Phong mơ hồ nhìn ra cô có vẻ không vui, cho nên anh vẫn cố ý nói chuyện với cô, nhưng cô trầm mặc không nói gì cho đến khi bữa ăn kết thúc.

“Tớ đi trước nha.” Thế Phân đứng cạnh xe, vẫy tay, cảm thấy rất mỹ mãn.

Kiến Phi mỉm cười nói tạm biệt với cô ấy, sau đó xoay người hướng về công ty. Hạng Phong đi theo, cô bước nhanh hơn nhưng anh không yếu thế.

“Anh làm gì thế?” Cô không nhịn được hỏi.

“Tôi ngồi xe taxi đến, cô đưa tôi về.” Ngay cả từ xin nhờ “đi” anh cũng lược bỏ.

“Tôi không rảnh.” Nói xong cô đi nhanh hơn.

“Đừng đi nhanh như vậy,” anh nắm lấy cánh tay cô, “Sẽ bị viêm ruột thừa.”

“Tôi đang muốn cắt đi.” Cô gạt tay anh ra.

Anh hiển nhiên ngẩn người nhưng vẫn đuổi theo, anh hỏi ngược lại câu mà buổi sáng hôm nay cô hỏi làm anh á khẩu không trả lời được:

“Lương Kiến Phi, rốt cuộc cô giận dỗi gì vậy?”

Cô dừng bước, thiếu chút nữa anh va vào cô.

“Ai dám dỗi với anh, Hạng đại hiệp.” Cô làm ra vẻ mặt bình tĩnh.

Nói xong, cô xoay người chạy vội vào công ty, lên xe, thắt dây an toàn, khởi động động cơ.

Cô giận dỗi gì đây?

Anh nói đúng mà, chưa kết hôn là sư muội, đã ly hôn là sư thái —— cô giận dỗi gì chứ!

***

“Các vị thính giả, lại đến thời gian phát sóng “Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu” vào chiều thứ ba hàng tuần, tiết mục hôm nay là tiết mục đầu tiên của năm 2010, nói cách khác, địa cầu đã chuyển sang một năm mới, chúng ta cùng nhau hoan hô: chúc mừng năm mới!” Từ Ngạn Bằng truyền ra âm thanh náo nhiệt mà vui vẻ, giống như có mười mấy người đang huýt sáo, khua chiêng gõ trống hoặc thét chói tai.

“Vậy,” anh ta tiếp tục nói, “Hạng Phong và Kiến Phi, hai người có lời nào muốn chuyển tới mọi người nhân dịp năm mới không?”

Hạng Phong lại gần trước microphone, dùng âm thanh trầm thấp nói: “Không biết các vị ở hệ ngân hà và các tinh cầu khác nghênh đón năm mới như thế nào nhưng tôi vẫn muốn nói chúc mừng năm mới!”

Ngạn Bằng vỗ tay, sau đó nhìn về phía Lương Kiến Phi.

“Chúc mừng năm mới!” Cô cũng chuyển lời chúc tết giống anh, “Hơn nữa tôi cũng muốn nói với vị bằng hữu đến từ sao Kim một tiếng, các bạn phải cẩn thận với người sao Hỏa ở xung quanh.”

“Oa, hôm nay mở màn bằng mùi thuốc súng nồng nặc,” Ngạn Bằng bày ra vẻ mặt hưng phấn, “Nói cho chúng tôi bản tin địa cầu gì thú vị đi.”

“Được, bản tin địa cầu hôm nay chỉ có một vấn đề nhưng rất dài, là về bí mật —— bí mật của đàn ông.”

Lương Kiến Phi thừa dịp đang phát nhạc nền uống một ngụm nước, sau đó tiếp tục nói: “Các nhà khoa học đã tổng kết có 45 bí mật trí mạng của đàn ông —— đàn ông dễ dàng thích một phụ nữ nào đó nhưng không dễ dàng yêu; đàn ông khi đang yêu nhất định rất ngu ngốc, phụ nữ chỉ cần chịu nịnh nọt, anh ta cái gì cũng đáp ứng; đàn ông thường thích phụ nữ có vẻ ngoài dịu dàng, đàn ông thà đem tất cả tinh hoa đặt ở sự nghiệp và phương diện khác, cũng không muốn dùng toàn bộ để chinh phục phụ nữ; đàn ông không coi trọng phụ nữ tốt với mình; đàn ông đều sợ phụ nữ bám riết không tha, nhưng lại thích dùng phương thức đó để theo đuổi phụ nữ…”

“—— điều này tôi đồng ý.” Ngạn Bằng nói chen vào.

“Anh đồng ý với cái gì?”

“Câu cuối cùng cô vừa đọc.”

“Đàn ông đều sợ phụ nữ bám riết không tha nhưng lại thích dùng phương thức đó để theo đuổi phụ nữ?”

“Đúng vậy.” Bộ dáng gật đầu phụ họa của anh ta nhìn qua có phần nhún mình.

“Tôi cũng đồng ý với ‘Đàn ông không quá coi trọng phụ nữ tốt với mình.’”

“Tôi thì đồng ý với ‘Đàn ông khi đang yêu nhất định rất ngu ngốc, phụ nữ chỉ cần chịu nịnh nọt, anh ta cái gì cũng đáp ứng’.” Hạng Phong nói.

Kiến Phi mỉm cười: “Ồ, ý anh muốn nói đàn ông có vẻ ngu ngốc?”

“Không, đàn ông đơn thuần hơn phụ nữ.”

“Ha ha! Những người đàn ông ở hộp đêm muốn vén váy của các cô gái thì rất đơn thuần à?”

“Quan trọng là ‘khi đang yêu’, nói cách khác là khi một người đàn ông thực sự yêu thương một người phụ nữ.”

“Tôi phải nhắc nhở anh xem lại điều thứ nhất, ‘Đàn ông dễ dàng thích một người phụ nữ nhưng không dễ dàng yêu’.”

Hạng Phong nhướng lông mày, như không muốn tranh luận về vấn đề này nữa.

“Một trong những giấc mộng của đàn ông là có thể vượt qua giới hạn tình bạn với hồng nhan tri kỷ của mình; người đàn ông sẽ dùng lý trí để chọn lựa giữ gìn hay bỏ qua tình yêu, cho dù anh ta rất thích một người nhưng nếu anh ta cảm thấy cô ta rõ ràng không phải là một người vợ tốt, anh ta sẽ chia tay để tìm một người khác thích hợp hơn; đàn ông cho rằng tình yêu và kết hôn là hai việc hoàn toàn khác nhau, nhiều lúc, anh ta trì hoãn kết hôn, nguyên nhân căn bản là anh ta cho rằng người phụ nữ đó không giống người vợ tốt trong tưởng tượng của anh ta; đàn ông yêu cầu về ngoại hình của vợ thấp hơn người yêu nhưng tính cách nhất định phải cao hơn; đàn ông biết thưởng thức người phụ nữ thông minh không nhiều lắm vì họ không có cảm giác an toàn khi ở bên cạnh người phụ nữ như thế…” Đọc đến đây, Kiến Phi không nhịn được nói, “Haizzz, không thể không nói, câu tổng kết này thật sự rất sâu sắc!”

“Cô muốn nói cô chính là người phụ nữ thông minh sao?” Hạng Phong nhíu mày.

“Cám ơn.”

“Người phụ nữ thông minh không phải thiếu người ‘thưởng thức’, mà vì các cô ấy quá hiếu chiến.”

“Vì vậy phụ nữ phải trông ngốc ngếch mới đáng yêu sao?”

“Vào thời điểm cần thiết —— đúng vậy.”

Lương Kiến Phi bĩu môi, tiếp tục đọc: “Đàn ông khi biết vợ mình có thai sẽ có biểu hiện sau: nói nhiều, ra vẻ thông minh, so với ngày thường thì hào phóng hơn, hay nói về tâm nguyện và thành tích của mình, kể chuyện hài tự cho là buồn cười khiến mọi người bật cười, tận lực biểu lộ tâm trạng tốt hiếm thấy.”

“Khi thông báo với chồng mình có thai, phụ nữ sẽ có biểu hiện như sau: nói ít đi, ra vẻ rụt rè, gợi cảm hơn ngày thường, chủ đề câu chuyện sẽ về trận đấu bóng gần nhất, kể chuyện cười rồi tự cho là thú vị hoặc tao nhã để chồng nhìn với ánh mắt khác, chẳng qua có một điểm, đàn ông và phụ nữ đều giống nhau,” Hạng Phong nói, “Chính là ‘tận lực biểu lộ tâm trạng tốt hiếm thấy’.”

“Một người đàn ông đồng thời hoá thân thành người rộng lượng và tiểu nhân,” Kiến Phi trừng mắt nhìn anh, “Khi là người rộng lượng, anh ta hy vọng phụ nữ luôn chiều theo ý anh ta, làm anh ta yên tâm; khi là tiểu nhân, anh ta ý thức được bản thân mình yếu đuối, bất lực, do dự. Nói trắng ra, lúc nào bọn họ cũng có tâm trạng đố kị, nhưng lại như đứa trẻ dễ dàng bị lừa gạt.”

“Một người phụ nữ cũng đồng thời hóa thân thành thiên sứ và ma quỷ,” Hạng Phong tươi cười khả ái, “Khi là thiên sứ cô ta hy vọng có cuộc sống hạnh phúc dưới sự bảo vệ của người đàn ông, muốn được anh ta trân trọng, yêu chiều; khi cô ta là ma quỷ, cô ta cảm thấy được nắm người đàn ông trong tay chẳng khác nào nắm cuộc sống trong tay, cho nên cô ta nhiều lần đưa ra những yêu cầu vô lý. Nói trắng ra, phụ nữ đều là điển hình vì lợi ích bản thân, cùng lắm… cũng giống như đứa trẻ dễ bị lừa gạt.”

“Đàn ông gặp lại mối tình cũ hơn phân nửa sẽ tự mình đa tình, nghĩ rằng bản thân từng có tình cảm với người ấy, trong thâm tâm luôn giữ gìn một phần tình cảm, ảo tưởng rằng người phụ nữ đó vĩnh viễn yêu anh ta. Phụ nữ chỉ làm đẹp trước mắt đàn ông, đàn ông bất giác cũng tô đẹp tình cảm đã mất. Cho nên đàn ông càng nhận thức ‘chia tay vẫn là bạn bè’ hơn phụ nữ. Mặc kệ là người nói lời chia tay hay bị chia tay, hơn phân nửa đàn ông đều muốn duy trì liên lạc với người yêu cũ.” Đọc đến đây, Lương Kiến Phi tự động dừng lại, cô chờ Hạng Phong không chịu thua kém nói ra một câu phản bác.

Nhưng anh lại trầm mặc, đến lúc cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh, anh mới đến trước microphone, bình tĩnh nhìn cô nói: “Vậy tiểu thư Lương Kiến Phi, nếu có một ngày phụ nữ như cô, tôi nói là ‘nếu’, cô và người đàn ông trước kia —— ví dụ như chồng trước —— gặp lại nhau, cô sẽ làm thế nào?”

Cô không nghĩ anh sẽ hỏi loại vấn đề này, lập tức giật mình. Anh… là nghiêm túc? Hay chỉ là theo ý mình mà trêu chọc cô?

“Tôi… Tôi cũng đồng ý ‘Chia tay vẫn là bạn bè’,” cô dừng lại một chút, “Nhưng tốt nhất là từ nay về sau cố hết sức tránh gặp mặt người bạn đó.”

Cô cảm thấy hoảng hốt với chính mình, bởi vì cô đã nghiêm túc trả lời câu hỏi của anh.

Hạng Phong nhìn cô, cô cũng nhìn Hạng Phong, mặc dù ở giữa bọn họ là Từ Ngạn Bằng, nhưng giây phút ấy cô đã có một loại ảo giác như trên trời dưới đất chỉ còn hai người bọn họ.

“Hy vọng đây là sự thật.” Anh thản nhiên nói một câu rồi cúi đầu không thèm nhắc lại.

“Oa,” Từ Ngạn Bằng cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói chen vào, “Hạng Phong, anh chỉ nghe Kiến Phi đọc một lần, đã có thể thuật lại những đoạn văn dài ấy… quá giỏi.”

“Bản thảo của cô ấy tổng cộng ba phần,” Hạng Phong liếc mắt, “Nếu không ngại, mời cô lật tờ giấy A4 ở trước mặt này đến trang ba. Cảm ơn.”

“…”

“Tôi cảm thấy người nghe đài sẽ tăng thêm nữa.” Lúc kết thúc phát sóng trực tiếp, Từ Ngạn Bằng nói vậy.

Lương Kiến Phi kéo khóe miệng: “Chỉ mong thế.”

Cô đứng dậy ra khỏi phòng phát sóng, trong túi đã sớm chuẩn bị một ít tiền xu để mua lon ca cao nóng ở máy bán hàng tự động.

“Phụ nữ giận dỗi trông không đáng yêu chút nào.” Âm thanh trầm thấp ở phía sau cô vang lên.

Cô khom người cầm lấy lon ca cao nóng đã rớt xuống, mở nắp, gật gù đắc ý nói: “Tôi vốn không tính sẽ đi theo ‘con đường đáng yêu’.”

“Vậy cô định đi trên con đường nào?”

“Con đường bà lão đã ly hôn.” Cô vừa uống vừa trợn mắt nhìn anh.

Hạng Phong ngơ ngác, sau đó cười rộ lên, cười đến mức không suy nghĩ: “Được rồi, sư thái, lão nạp chỉ là nhất thời lỡ lời, cô so đo làm gì.”

Cô muốn nhịn nhưng không nhịn được mà nhếch môi: “Này, anh đừng buồn nôn như vậy, anh làm tôi nhớ đến chuyện cười đồi truỵ ‘Sư thái và vị tăng già’ kia.”

Anh nhún vai: “Có phải phụ nữ sẽ rộng lượng một khi có người nghi ngờ sức quyến rũ của cô ấy, cô ấy sẽ hăng hái phản đối hay không?”

“Tôi không muốn tán gẫu cùng với một người đàn ông không hiểu biết phụ nữ.”

Anh không trả lời, cho đến khi nhìn thấy lon ca cao nóng đã được uống xong, anh mới mở lời: “Có thể đi rồi chứ?”

“Đi đâu?”

“Hôm nay là ngày cô tái khám răng.”

Mặt của cô ngay lập tức nhăn lại thành một đường.

Dù không tình nguyện, cuối cùng Lương Kiến Phi vẫn bị Hạng Phong kéo lên xe.

“Xe của tôi thì làm sao bây giờ?” Cô nhíu mày.

“Chờ bác sĩ khám cho cô xong tôi đưa cô quay về lấy xe.”

Nếu lúc đầu cô còn hy vọng phòng khám không mở cửa thì khi nhìn thấy nữ bác sĩ làm tròn bổn phận đứng vẫy tay ở cửa phòng khám, Lương Kiến Phi cảm thấy giấc mộng đã hoàn toàn tan biến.

“Tuần trước cô có tuân theo lời dặn của tôi không?” Bác sĩ hỏi Kiến Phi, như cũng hỏi luôn Hạng Phong.

Anh lắc đầu: “Tôi đoán là không.”

“Tôi có.” Kiến Phi lớn tiếng phản bác —— ngoại trừ cái lần cực kỳ giận dữ kia.

Bác sĩ bảo cô nằm xuống ghế da, ngọn đèn chiếu vào mặt cô, một cảm giác sợ hãi dâng lên, cô nhắm chặt mắt lại.

“Thả lỏng đi, lần này sẽ không đau.”

“Thật chứ?” Cô thấy miệng mình đều là nước miếng, bỗng nhiên nghĩ đến việc xấu mặt này lại phơi bày trước mặt ‘kẻ thù’, cô không khỏi nhụt chí.

“Mở miệng rộng ra.” Bác sĩ nhắc nhở.

Cô phải nghe theo. Quên đi, con người luôn có lúc xấu mặt, giống như bí mật vậy, mặc dù không muốn người khác biết, nhưng cuối cùng sẽ có một ngày phơi trần ra ngoài thế giới.

Bác sĩ bắt đầu khám lại răng của cô, cô dùng khóe mắt liếc nhìn Hạng Phong ngồi ở góc tường, anh uống trà nóng, trầm mặc không nói. Cô cảm thấy cảnh tượng bây giờ rất kỳ diệu, anh thế mà giúp cô đến khám nha sĩ, hơn nữa nếu không có anh, chắc cô không thể hạ quyết tâm đến đây. Thực ra anh không giống với vẻ ngoài lãnh đạm hờ hững, anh cũng biết quan tâm đến người khác —— dù cô là “kẻ thù” của anh.

Trong không gian yên bình, bụng của Lương Kiến Phi kêu lên, hơn nữa lại rất to. Bác sĩ và Hạng Phong ngẩn người, sau đó cười ha ha.

“Đi ăn gì trước nhé.” Ra khỏi phòng khám nha khoa, Hạng Phong nói.

Kiến Phi cúi đầu, cô ngồi lên xe anh, thắt dây an toàn: “Vừa rồi tôi như vậy rất mất mặt phải không?”

“Lúc nào?” Anh nghiêng đầu nhìn cô, cố ý hỏi.

“… Không có gì.” Cô quay đầu đi chỗ khác.

Anh lái xe, không nói chuyện với cô nữa.

“Này…” Cô tựa lưng vào ghế, nhẹ giọng nói.

“Hửm?”

“Anh hiếm khi có lúc bị mất mặt đúng không? Ít nhất tôi chưa từng thấy qua.”

Anh khẽ cười: “Cũng có, chẳng qua mỗi người định nghĩa mất mặt khác nhau.”

“Nhưng anh chí ít không ngồi trên ghế há to miệng, đã thế trong miệng toàn nước miếng, rồi bụng lại phát ra âm thanh chói tai.”

Anh cười to hơn: “Ừ… điều này thì không có thật.”

“…”

“Nhưng tôi cũng trải qua việc còn mất mặt hơn.”

“Là gì?” Cô hưng phấn quay đầu nhìn anh, rất muốn biết.

“Bí mật.” Anh trả lời.

“Anh đang đùa giỡn tôi.” Cô kết luận.

“Được rồi, được rồi,” anh nói, “Lúc tôi thi đại học, trải qua hơn nửa giờ thi, thầy giáo bỗng nhiên trừng mắt nói với tôi ‘Bạn học kia, mời anh mang sách ở dưới bàn lên đây!’, tôi đấu tranh tư tưởng mãi rồi nơm nớp lo sợ đặt sách lên bàn, ai ngờ thầy giáo nói ‘À? Tôi nói bạn học sinh phía sau cậu’…”

“Thế thôi à?” Cô thất vọng.

“Vậy còn chưa đủ sao?” Anh ngạc nhiên.

Cô kéo khóe miệng, nói: “Chỉ có thể nói, miễn cưỡng xem như là mất mặt.”

“Vậy cô nói về tình huống của mình đi.”

Lương Kiến Phi nghĩ nghĩ, khóe miệng xoá đi nụ cười: “Một hôm, đồng nghiệp nói với tôi ‘Tối hôm qua tôi nhìn thấy chồng cô’, tôi giật mình vì anh ta đi công tác nên hôm nay mới về, nhưng tôi làm như không có việc gì hỏi ‘Thật sao, cô nhìn thấy ở đâu?’, đồng nghiệp nói ‘Rạp chiếu phim’, tôi trả lời ‘Ồ, đúng vậy, anh ấy hẹn bạn đi xem phim’, cô ấy nói ‘Anh ta ôm một người phụ nữ’, tôi cười đáp ‘Ừ, tôi cũng đi’, nhưng cô ấy lại nói, ‘Người phụ nữ kia tóc dài gợn sóng, mặc váy đi giày cao gót, chắc chắn không phải cô’… Có phải rất mất mặt hay không?”

Anh chăm chú nhìn con đường phía trước, giống như không nghe thấy cô nói gì, một lúc sau, khi Kiến Phi cho rằng anh đã không còn hứng thú với đề tài “mất mặt” này, thì anh mới bình tĩnh hỏi một câu: “Vậy sao cô còn cho tên khốn nạn nào đó ngồi trên sô pha trong phòng khách nhà cô?”

“…” Cô kinh ngạc, đúng vậy, vì sao?

“Hay cô muốn nói ‘vết sẹo đã lành không còn đau nữa’?”

Cô không trả lời vấn đề của anh, vì thế hỏi lại: “Vậy… Nếu bạn gái trước kia của anh trở lại nói muốn hẹn anh uống trà, anh sẽ làm thế nào?”

“Tôi sẽ từ chối. Nếu không sẽ lại bắt đầu dây dưa không rõ, chẳng đi đến đâu cả.”

Cô cười khổ: “Có lẽ anh nói đúng. Chẳng qua… Tôi là loại người nếu đã yêu thì không cách nào hận được, không có biện pháp nào tàn nhẫn đưa tay đánh lên khuôn mặt tươi cười kia.”

“Xem ra tôi đánh giá chỉ số thông minh của cô quá cao rồi.”

“… Vừa rồi anh nói qua phụ nữ trông ngốc nghếch đáng yêu hơn.”

“Ừ, vừa rồi cô cũng nói qua ‘bà lão đã ly hôn’ không thích hợp đi theo con đường đáng yêu.”

Lương Kiến Phi mím môi lườm anh: “Tóm lại tôi chính là không đáng yêu.”

“À, cô tự mình biết mình thì xem như là đáng yêu nhất.”

“Hạng Phong,” cô cắn răng, “Anh là người đàn ông đáng ghét nhất trên trái đất!”

“Ha ha,” anh nhướng lông mày, “Cô đã gặp hết đàn ông trên trái đất rồi sao?”

“…”

Tối nay bọn họ đi ăn cháo, anh vẫn đưa cô đến một cửa hiệu có mặt tiền nho nhỏ, hương vị ngon tới không ngờ. Lúc này cô cảm thấy anh là một người am hiểu những thứ mà người khác ít khi để ý, có lẽ, tiểu thuyết trinh thám gia thường chú trọng đến chi tiết, hoặc là nói… nhạy cảm hơn rất nhiều.

Cơm nước xong, anh lại đưa cô trở về lấy xe, khi chia tay, anh ngồi trong xe gọi cô: “Này…”

“?”

“Tuy rằng trên trái đất có rất ít đàn ông yêu thích phụ nữ thông minh, nhưng vẫn có… Hơn nữa như cô đã nói, ‘phụ nữ chỉ cần chịu nịnh nọt, cái gì anh ta cũng đáp ứng’.”

Nói xong, anh không cho cô cơ hội nói tiếp, kéo cửa kính xe lên, rời đi.

Lương Kiến Phi nhìn chiếc xe việt dã màu đen biến mất dưới màn đêm, cô không khỏi suy nghĩ: ý anh nói là, cô nên nịnh nọt chứ không phải làm trái ý anh sao?

***

Sáng thứ sáu, Lương Kiến Phi lại nhận được “điện thoại yêu cầu đồ ăn” của Hạng Phong, từ khi anh giận lẫy nói muốn đổi người, Lương Kiến Phi cũng bắt đầu lo lắng tới vấn đề này, nếu có một ngày —— đến một ngày nào đó —— cô không làm biên tập cho anh nữa thì ai có thể đón củ khoai lang phỏng tay này đây?

Suy nghĩ mãi, cô gọi Vịnh Thiến vào.

“Thế nào, sau khi làm việc nửa năm em muốn làm lĩnh vực mới không? —— ngoại trừ pha cà phê, chị nghĩ phương diện này em đã đạt tới cảnh giới siêu việt rồi.”

Vịnh Thiến chớp mắt, không biết nói thế nào mới đúng.

Cô lộ ra vẻ hòa nhã, nét mặt tràn ngập tươi cười: “Khi bắt đầu công việc nên dũng cảm nhận thách thức. Thế này đi, em cũng nên học giao tiếp với nhóm tác giả —— lúc mới đầu chắc chắn sẽ khó khăn nhưng có lợi với em —— giúp chị mang vằn thắn cho Hạng Phong đi.”

“A…” Vịnh Thiến hoảng sợ mở to hai mắt.

“Đừng sợ, anh ta không ăn thịt người, thật ra anh ta…ừm…đối với người khác rất thân thiện.” Cô cảm thấy lúc nói những từ cuối cùng kia không tự giác mà nghiến răng nghiến lợi.

“Vì em chưa đi bao giờ nên ——”

“Được rồi, được rồi,” Kiến Phi viết địa chỉ cùng số điện thoại lên tờ giấy cho trợ lý, “Rất đơn giản, quán mì vằn thắn ở ngay dưới lầu nhà anh ta, em mua hai phần thịt vằn thắn đặt ở trong một cái bát lớn.”

“Nhưng, chủ nhiệm ——”

Lương Kiến Phi nửa lừa gạt nửa cưỡng ép đẩy người trợ lý đi, đóng cửa lại. Nghĩ nghĩ, lại mở cửa ra bổ sung: “Đúng rồi, em bảo ông chủ đừng thêm hành.”

Cô trở lại bàn làm việc, thở dài một hơi thật dài.

Một tiếng sau, cô nhận được điện thoại của đại tác gia: “Sáng nay cô họp sao?”

“Không có a…” Nghe anh hỏi vậy, cô không khỏi mờ mịt.

“Vậy… Vì sao bảo người khác đến?” Giọng của anh nghe ra không quá vui vẻ.

“Sao phải phân biệt,” hoá ra Vịnh Thiến đã hoàn thành nhiệm vụ mà cô đã dặn dò, “Chỉ là đưa đến bát mì vằn thắn thôi. Mà ông chủ quán vằn thắn đó thật đáng giận, tôi đã chỉ ông ấy cách tốt nhưng ông ấy vẫn không chịu mời thêm vài người đi giao thức ăn ra ngoài, như vậy là mất đi cơ hội kiếm rất nhiều tiền đó!”

“…Lương Kiến Phi,” anh bình tĩnh nói, “Tôi muốn đổi người rất đơn giản, nhưng cô có tin là tôi sẽ khiến cô làm biên tập cả đời cho tôi không.”

Cô nhe răng trợn mắt: “Anh uy hiếp tôi?!”

“Trừ phi cô không muốn làm việc trong ngành này nữa, nếu không cô cứ thử xem.” Anh không trả lời rõ ràng vấn đề này, chỉ bổ sung một câu như thế.

Dù ai cũng biết Hạng Phong là người cảm tính, nhưng trực giác của Lương Kiến Phi biết chuyện này anh nói là làm: “…Lão đại, chỉ là đổi người mang tới thôi mà, nhất thiết phải khởi binh hỏi tội sao?”

“Có cần thiết hay không là do tôi định đoạt.” Nói xong, anh dập điện thoại một tiếng “Bộp”.

“Đồ thần kinh!” Lương Kiến Phi hét to vào ống nghe. Nếu bây giờ anh ở trước mặt cô, cô không chừng sẽ xông lên bóp cổ anh.

Một lát sau, quả nhiên Vịnh Thiến ủ rũ trở lại, Kiến Phi kìm nén bản thân, ngọt ngào an ủi trợ lý.

“Em nên nghĩ là, đối thủ đầu tiên em gặp chính là ‘Đại ma quái’, về sau khi đối phó với ‘trứng muối’ hoặc là ‘lão K’ em sẽ thoải mái hơn nhiều, con người ta luôn trưởng thành từ suy sụp.”

Vịnh Thiến ngẩng đầu nhìn cô, như đã được sự ủng hộ to lớn, ra sức gật đầu.

“Chị hy vọng Hạng Phong không làm em nản lòng đối với đàn ông và xã hội này —— chị hiểu được sau khi tiếp xúc với anh ra sẽ dễ dàng sinh ra cảm xúc bi quan, u ám —— nhưng anh ta không đại diện cho toàn bộ xã hội, trên thực tế đại đa số đàn ông cũng không giống như anh ta…thật đáng ghét. Em hiểu chị đang nói gì chứ?”

Vịnh Thiến nghĩ nghĩ, mặc dù ánh mắt hơi chần chừ nhưng vẫn gật đầu.

“Được, vậy là tốt rồi…” Kiến Phi vỗ vai trợ lý, bỗng nhiên cô cảm thấy tội lỗi, chính cô đã khiến một cô gái đơn thuần thấy một mặt của xã hội hắc ám, chính cô đã cho cô ấy biết thế giới thực tế của người trưởng thành.

Cô trở lại văn phòng, nhớ tới lời nói vừa rồi của Hạng Phong, không khỏi chán nản. Rốt cuộc cô là gì của anh? Cái gọi là “trách nhiệm của người biên tập”, “trách nhiệm” của cô cuối cùng có bao nhiêu quan trọng? Vừa là nhân viên chuyển phát, vừa là nơi trút giận, vừa là bảo mẫu… thậm chí còn là “kẻ thù” để anh có thể trêu đùa.

Cô khổ sở suy nghĩ, lúc cô và Thang Dĩnh nói chuyện, cô nói cô nguyện ý làm tất cả ngoại trừ “hiến thân” —— có lẽ không phải là “nguyện ý” mà là “phải” —— đơn giản vì người đó là Hạng Phong.

Anh ta là ma quỷ mà! —— đáy lòng cô không khỏi kêu la.

Năm rưỡi chiều, Lương Kiến Phi tan tầm đúng giờ vì cả chiều nay cô không có tâm tình làm việc. Đến thang máy ở đại sảnh, có một người đàn ông mặc vest xám, đeo khăn quàng cổ bằng len màu trắng, vẫy tay, cô dừng lại bước chân, kinh ngạc nói: “…Là anh.”

Trì Thiếu Vũ mỉm cười, lộ má lúm đồng tiền, nho nhã mà gợi cảm. Anh ta không bao giờ lôi thôi, trước kia bọn họ ở cùng nhau, mỗi ngày anh ta đều cạo râu, cũng để ý đến cách phối quần áo, anh ta thường cười cô là người phụ nữ lười biếng. Sau khi ly hôn, Kiến Phi phát hiện ra anh ta đã làm cô thay đổi, để ý đến ngoại hình hơn —— nhưng việc này đôi khi mệt chết đi được.

“Anh không biết lấy cớ gì hơn là nói anh đi họp ở gần đây tiện thể đến xem em thế nào,” anh ta nhìn cô, trong mắt luôn mang ý cười, “Nếu em nể tình anh đã đứng đây một tiếng, anh có vinh hạnh mời em đi ăn tối chứ?”

Cô nhìn anh ta, ý thức rằng bản thân rất khó cự tuyệt anh ta, bất luận anh ta có phải tên khốn nạn hay không, bất luận anh ta có làm tổn thương cô hay không.

“Nếu anh làm tâm tình tôi tốt hơn, tôi nghĩ tôi có thể xem xét.” Cô nói.

Anh ta giống như ảo thuật gia, lấy ra một chiếc hộp màu đỏ đặt vào trong tay cô, cô ngạc nhiên mở ra, phát hiện là một chiếc vòng cổ màu đỏ nạm thạch anh.

“Rất đẹp,” cô cười cười, “Nhưng tôi không thể nhận.”

Anh ta nhún vai, như không để ý, cất chiếc hộp đi rồi nói : “Vậy anh đưa em tới một nơi rất thú vị. ”

“?”

Trì Thiếu Vũ đưa Kiến Phi tới một ngôi nhà cổ ở con phố sầm uất, chính xác ra, là một ngôi nhà cổ trong vườn hoa.

Nhà hàng mượn một góc sân của biệt thự cũ, che toàn bộ căn phòng là thủy tinh trong suốt, lấy màu trắng và màu xanh lam làm nền, sau khi màn đêm buông xuống sẽ nổi bật màu trắng của khăn trải bàn và ngọn nến lấp lành, làm cho người ta nghĩ đến sự lãng mạn ở hòn đảo Santorini (là một hòn đảo ở miền nam biển Aegea, nằm cách 200 km về phía đông nam của Hy Lạp đại lục).

“Không thể không nói,” sau khi ngồi xuống, Kiến Phi lộ ra nụ cười trêu chọc, “Nhìn nơi này biết ngay là phong cách của anh.”

“Phong cách gì?”

Cô kéo khóe miệng : “Bên ngoài có vẻ rụt rè nhưng bên trong là đào hoa.”

“… Em đang khen hay chê anh đây?”

“Có lẽ cả hai, nhưng chẳng quan trọng.”

“Vì sao?”

Lý Ngao không phải đã nói sao, không cần để ý đánh giá của vợ trước về mình.”

(*) Lý Ngao là một nhà văn, nhà bình luận chính trị nổi tiếng ở Đài Loan. Hài hước hay đùa cợt, giận dữ hay mỉa mai… tất cả những sắc thái đó đều được thể hiện xuất sắc dưới ngòi bút của ông.

Anh ta kinh ngạc nhìn cô, trong mắt không biết là vô tư hay mất mát.

Thực đơn mang lên, đến phiên Kiến Phi kinh ngạc, không biết có phải cứ có tiếng Anh là có giá làm người ta cứng lưỡi, nó khiến cô nhất thời mất đi hảo cảm với nhà hàng, cuộc sống tinh tế cũng tốt nhưng lúc này cũng có người đang ăn một bát mì vằn thắn.

“Anh quyết định đi.” Cô đem vấn đề nan giải này cho Trì Thiếu Vũ, nhưng anh ta không cảm thấy khó khăn, rất nhanh gọi đồ ăn, sau đó nhìn cô dưới ánh nến lung linh.

“Anh đã nghe tiết mục của em.”

“?”

“Tiết mục radio của em.”

“À…” Cô hơi giật mình nhưng vẫn cười nói, “Tôi tưởng rằng ngoài thời gian anh làm việc ra thì anh sẽ không nghe radio.”

“Vốn là như thế,” anh ta gật đầu, “Do lần trước Bảo Thục nhắc tới nên anh muốn nghe.”

“Có phải thấy rất nhàm chán không?”

Anh ta lắc đầu: “Sao có thể, anh cảm thấy rất thú vị, hơn nữa anh lên mạng tìm hiểu, phát hiện ra tỷ suất nghe đài rất cao.”

“Thật vậy sao, tôi chưa từng khảo sát qua.” Cô đùa nghịch với bộ đồ ăn ở trước mặt.

“Người kia…” Anh ta dừng một chút mới nói, “Hạng Phong là ai?”

“…Một nhà văn có tiểu thuyết bán chạy.” Vì sao mọi người luôn nói về Hạng Phong?!

“Ý anh là, anh ta là gì của em?”

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, nhíu mày: “Cái gì gọi là ‘của tôi’, tôi là biên tập của anh ta, đương nhiên còn là người cộng tác trong tiết mục radio, ngoài những việc đó ra tôi nghĩ không còn quan hệ gì khác.”

Trì Thiếu Vũ nhìn ánh mắt của cô, như là muốn phán đoán cô có nói dối hay không, một lát sau, anh ta thở dài nhẹ nhõm: “Anh còn tưởng rằng…”

“Tưởng gì?”

Anh ta không trả lời vấn đề này mà bỗng nhiên ngẩng đầu, dùng một loại giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói: “Kiến Phi, anh không biết trong những năm chúng mình chia tay đã xảy ra những chuyện gì, nhưng anh hy vọng bây giờ chưa phải là quá muộn.”

“?”

“Dường như anh… vẫn không thể quên được em. Em có thể… cho anh một cơ hội nữa được không?”

Lương Kiến Phi hoảng sợ, loại lời nói này, quả thực khi cô bắt gặp anh ta ngoại tình, anh ta cũng nói một câu tương tự khiến cô há mồm trợn mắt.

“Anh suy nghĩ thật lâu và hiểu rõ một việc, anh biết anh có nhiều vấn đề, cũng làm tổn thương em rất nhiều. Nhưng anh sẽ sửa —— anh đã thay đổi, em cũng chưa quên anh… Vẫn còn lo lắng cho anh…” Nói xong, anh ta hạ tầm mắt, vẻ mặt giống cậu bé đang ngại ngùng chứ không phải là người lão luyện tình trường.

Nhưng mà, cô lại không thể không thừa nhận, chỉ có người lão luyện tình trường mới có bản lĩnh thay đổi biểu cảm trong nháy mắt như vậy.

Không khí trên bàn ăn lâm vào trầm mặc, nhưng cũng không đến nỗi mất tự nhiên, bởi vì nhà hàng rất yên tĩnh, các bàn được phân tán ra các góc, có chàng trai mặc áo bành tô kéo đàn vĩ cầm ở quầy bar gần chỗ họ làm nhạc nền cho nhà hàng, cho nên, dù không có người nói chuyện, cũng không làm mất bầu không khí hài hoà.

“Kiến Phi?…” Trì Thiếu Vũ nhìn cô, trong đôi mắt có một tia khẩn trương.

Cô nhớ trước đó Hạng Phong đã hỏi cô vấn đề này: Nếu gặp lại chồng trước cô sẽ làm như thế nào ?

Lúc ấy cô trả lời thế nào? Tốt nhất sẽ làm bạn bè tránh gặp mặt nhau?

Kiến Phi cười khổ, bây giờ bọn họ thực sự gặp lại, hơn nữa, anh ta còn tuyên bố vẫn còn tình cảm với cô. Trên thực tế, giống như một lần cô nói với Thang Dĩnh, anh ta giống như giấc mộng, đại diện cho quãng thời gian tốt đẹp của cô, mỗi lần cô nhớ tới thời điểm này, bên trong đều có anh ta. Cô không hận anh ta nhưng cũng không tha thứ cho anh ta, dù sao yêu sâu sắc mới có thể chất vấn vô lý.

“Kiến Phi?”

Cô phục hồi tinh thần, kéo khoé miệng: “Việc này… Tôi vừa tan tầm, răng còn chưa chải, anh đột nhiên hỏi tôi vấn đề này, tôi khó có thể trả lời.”

Biểu tình của Trì Thiếu Vũ thực cổ quái, anh ta im lặng trong chốc lát mới nói: “Xem ra vài năm nay em theo đại tác gia kia cũng học được bản lĩnh giao thiệp cùng đàn ông rồi.”

A, cô thầm nghĩ, anh ta nói đúng, điều này cô đã học được từ Hạng Phong.

“Được rồi,” Trì Thiếu Vũ tiếp tục nói, “Anh chỉ muốn nói những điều trong lòng với em, để em phán đoán chính xác.”

Ngay khi Lương Kiến Phi không biết nên nói tiếp như thế nào, cơm, đồ nguội và súp lần lượt đưa lên, cô vội vàng cúi đầu làm bộ chuyên tâm ăn uống, cho dù hoàn toàn không có ấn tượng gì với thức ăn, nhưng cô vẫn kiên trì nhai nuốt.

Cô bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề: nếu Hạng Phong biết chuyện này thì sẽ nói gì?

Mắng cô…Hay là cười lạnh ?

Nhưng nhớ tới cuộc điện thoại buổi sáng của anh, cô không khỏi cảm thấy tức giận với chính mình: Vì sao? Vì sao cô phải quản anh ta nói gì?

Anh ta cùng lắm chỉ là một tên đàn ông đáng ghét mà thôi!

Di dộng vang lên, cô lấy từ trong ba lô ra, thiếu chút nữa sợ đến mức quăng đi —— là Hạng Phong gọi tới !

Cô nghiêng nửa người, nghe máy: “A lô?”

“Đang làm việc sao?” Lời dạo đầu của anh tới tới lui lui vài câu như vậy.

“Ăn cơm.”

“Một mình?”

Cô lúng túng liếc nhìn Trì Thiếu Vũ, may là anh ta đang cúi đầu ăn canh, vì thế cô nói dối theo bản năng : “Không phải, Thang Dĩnh.”

Người bên đầu kia điện thoại không biết có tin hay không, anh trầm mặc trong chốc lát nói: “Ăn xong giúp tôi mua bánh kem pho mát.”

“A…Nhưng…” Cô nhớ rõ, bởi vì khi anh kiểm tra sức khỏe lượng đường trong máu hơi cao nên giới hạn tất cả đồ ngọt, nhất là bánh kem pho mát.

“…Bỗng nhiên rất muốn ăn,” ngữ khí của anh ta giống như bị nắm vào chân đau, “Mua một phần nhỏ là được rồi.”

“…Được.” Cô cau mày đáp ứng.

“Ừ.” Nói xong, anh cúp điện thoại, như không có thói quen nói “Tạm biệt.”

Buông điện thoại, cô lại nhìn Trì Thiếu Vũ, anh ta cũng nhìn cô, dùng ánh mắt hỏi ai gọi điện tới. Cô vội vàng cúi đầu tiếp tục ăn, giả vờ như không nhận thấy gì cả.

Ăn xong, Trì Thiếu Vũ đưa cô về công ty lấy xe, anh ta nói lại một lần nữa : “Những điều anh nói với em đều là sự thật, hơn nữa cân nhắc thật lâu và suy nghĩ thật kỹ, cho nên…”

Anh ta nhìn cô, như muốn nói điều khác, nhưng cuối cùng lại nói : “Cho nên, anh chỉ hy vọng em biết được những lời anh nói là nghiêm túc.”

Kiến Phi gật đầu, cô không biết đó có phải là sự thật hay không, cũng không biết anh ta duy trì “nghiêm túc” được bao lâu, nhưng cô thật sự tin tưởng lời nói của anh ta… tuy rằng chỉ “có một chút”.

Sau khi tạm biệt Trì Thiếu Vũ, Lương Kiến Phi lái xe tới tiệm bánh ngọt làm ăn siêu lợi nhuận trong hai năm nay, đương nhiên, vẫn là cửa hàng Hạng Phong chỉ định. Nhân viên thu ngân nhìn cô, mỉm cười nói: “Lâu rồi không thấy chị tới.”

Cô xấu hổ cười gật đầu: “Bởi vì khi kiểm tra sức khỏe, kết quả báo lượng đường trong máu hơi cao.”

“Thật vậy sao…” Cô nhân viên ngạc nhiên.

Cô khoát tay, tươi cười khả ái: “Không việc gì, chết vì ăn cũng xứng đáng.”

“…” Đối phương không biết nên nói gì, đành phải cúi đầu, để lại thẻ ưu đãi trong túi bánh.

Khi đến nhà Hạng Phong thì đã chín giờ tối, anh mở cửa, nhận túi bánh ngọt trên tay cô, sau đó đi vào phòng bếp.

Kiến Phi đóng cửa lại, cô ngồi trên ghế sô pha, ti vi đang phát bộ phim tâm lý tình cảm, là Hugh Grant diễn , ánh mắt anh ta bất luận lúc nào nhìn qua cũng đều lay động lòng người.

“Chỉ mua một phần, cô không ăn sao?” Anh hỏi vọng ra từ phòng bếp.

“Ừ, tôi vừa ăn rồi.” Cô trả lời.

Anh bưng một cái khay lại, cô liếc mắt, trong khay có bánh ngọt cô vừa mua và hai ly sữa.

“Vừa rồi cô ăn cơm Tây ?” Hạng Phong hỏi.

“Làm sao anh biết?” Cô xem ti vi, lơ đãng trả lời.

“Cơm Tây thường có món tráng miệng.”

Cô gật đầu.

“…Cùng đàn ông đi ăn?”

“… Hả? ”

“… Là chồng trước sao?”

“?” Lương Kiến Phi dời tầm mắt từ Hugh Grant sang người Hạng Phong.

Anh vừa ăn bánh, vừa đáp lại cô: “Trong điện thoại tôi hỏi cô có phải đi ăn một mình không, cô trả lời ‘Không phải, Thang Dĩnh’, cô biết ý nghĩa điều này không?”

“Là gì?…” Cô cảm thấy mình là hung thủ giết người đang bị thám tử vạch trần.

“Đầu tiên, người kia nhất định không phải Thang Dĩnh, bởi vì nếu đúng vậy cô sẽ trả lời ‘Không phải, còn có Thang Dĩnh’ hoặc tương tự, cô nói như vậy mục đích hy vọng người kia sẽ không biết cô nói dối, cho nên cô trả lời ‘Không phải, Thang Dĩnh’, đối phương sẽ cho rằng cô trả lời vấn đề khác, ngộ nhỡ nếu anh ta có hỏi, cô có thể biện giải ‘Có người hỏi tôi ai viết bình luận sách’, rồi qua loa tắc trách cho qua. Tiếp theo, cô gạt tôi để tôi không biết người kia là ai, tránh bị tôi trách, cho nên… Tóm lại, vừa rồi cùng ăn cơm với cô —— có thể là một bữa tối dưới ánh nến, đó là trò thường thấy ở bữa cơm Tây —— chính là chồng trước của cô.”

Trong TV, Hugh Grant cúi đầu dùng ánh mắt thâm tình chân thành nhìn chăm chú nhân vật nữ chính, nhưng Lương Kiến Phi lại bình luận một câu: “… Anh thật đáng sợ.”

Hạng Phong bĩu môi, ăn bánh kem, không nói gì.

Cô cho rằng anh sẽ làm quá lên nhưng hoàn toàn ngược lại, vậy thực ra là gió thổi trước cơn giông bão…

Di dộng trên bàn trà bỗng nhiên đổ chuông, hai người đều giật nảy mình, anh nhận máy, nghe xong sắc mặt chợt biến đổi trong chớp mắt, tiếp theo giọng trầm thấp nói: “Được, anh biết rồi, sẽ đến ngay lập tức.”

Kiến Phi định hỏi “Làm sao vậy” thì đã bị anh kéo khỏi sô pha: “Mau, lái xe đưa tôi tới bệnh viện, xe của tôi đang sửa.”

“?”

“Tử Mặc đang trong bệnh viện, khó sinh.”

Lương Kiến Phi chưa bao giờ trải qua trường hợp mạo hiểm chạy như bay thế này, sau này nhớ lại mà vẫn sợ. Nhưng lúc ấy trong đầu cô và Hạng Phong chỉ có một ý nghĩ, phải mau chóng tới bệnh viện, nên khi anh thúc giục cô, cô chỉ biết nhấn ga.

Khi cô theo Hạng Phong tới phía sau hành lang bệnh viện thì Hạng Tự đã ngồi trên ghế dài, thân thể như là hơi run rẩy. Nhìn thấy bọn họ đến, Hạng Tự vội vàng đứng dậy:

“Cô ấy ở bên trong… Vừa rồi bác sĩ hỏi em, giữ người lớn hay là giữ đứa bé…”

Hạng Phong đi tới vỗ vai anh: “Vậy em trả lời thế nào?”

Hạng Tự sửng sốt: “Đương nhiên là người lớn…”

Hạng Phong gật đầu: “Coi như đầu óc em vẫn còn tỉnh táo.”

Kiến Phi nhịn không được mà liếc nhìn bằng nửa con mắt, nhưng cô cảm thấy mình không tiện nói gì, cho dù nói, cũng không hiệu quả nên chỉ đứng một bên, im lặng lo lắng chờ đợi. Hạng Phong vươn tay ôm vai Hạng Tự, thấp giọng an ủi, nghe không thiết thực lắm. Vài phút sau, bố mẹ và anh trai của Tử Mặc cũng đến, họ đều lo lắng nhưng cũng không có cách nào ngoài chờ đợi.

Hạng Phong buông Hạng Tự ra, xoay người nói với Kiến Phi: “Nếu cô cảm thấy mệt thì về trước đi.”

Cô lắc đầu, vẻ mặt kiên định. Cô không phải là thành viên trong gia đình anh nhưng cô cũng quan tâm Tử Mặc, nếu đã đến, chưa nhìn thấy kết quả cô không yên tâm thoải mái rời đi được.

“Cũng được,” Hạng Phong nửa đùa nửa thật, “Ngộ nhỡ y tá nói cần phải truyền máu, chúng tôi có thêm một người làm mẫu.”

Cô rất muốn cười nhưng tâm tình khẩn trương đến mức không cười nổi. Anh mơ hồ nhận ra, vỗ vỗ vai cô, an ủi nói: “Yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Cứ như vậy, mọi người ở ngoài lo âu dày vò hơn hai giờ, rốt cuộc phòng giải phẫu cũng mở ra, y tá ôm một đứa bé quấn tã đi tới, mọi người vây đến, y tá hỏi ai là ba đứa trẻ, Hạng Tự vội giơ tay, y tá giao đứa bé cho anh, nói: “Đứa bé rất khỏe mạnh, là con trai, 3.72 kg.”

Mặt Hạng Tự lập tức trở nên trắng bệnh, âm thanh run rẩy hỏi: “Vậy… người lớn đâu…”

“Cũng bình an ——” y tá chưa nói xong, Tử Mặc đã được đẩy ra, có lẽ vừa mới trải qua sinh khó, cô nhắm mắt lại, mặt không chút máu.

Hạng Tự vội vàng giao đứa bé cho Hạng Phong, cùng bố mẹ và anh trai của Tử Mặc vây quanh xe đẩy, kêu tên cô.

Nhìn bọn họ đi đến cuối hành lang, trái tim của Kiến Phi cuối cùng cũng được đặt xuống, cô xoay người nhìn đứa trẻ, làn da của bé đỏ lên, mặt mày nhăn lại sít sao. Cô nghĩ, một ngày nào đó, đứa bé dần dần lớn lên, có lẽ sẽ có lông mi của Tử Mặc; ánh mắt, đôi môi, chiếc mũi giống Hạng Tự; có lẽ sẽ chất phác, lương thiện như Tử Mặc, nhưng cười rộ lên lại sáng lạn, mê người giống Hạng Tự; có lẽ sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ, nhưng khi nghịch ngợm lại khiến người ta nghiến răng nghiến lợi; có lẽ sẽ rất thông minh, thích chụp ảnh, thạo chơi cờ; có lẽ… Có rất nhiều điều có lẽ, nhưng bé con nhất định phải biết, lúc còn trẻ ba mẹ đã có tình yêu động lòng người, bé con nhất định phải biết, để đưa bé vào thế giới này, mẹ bé gặp nhiều thống khổ nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng.

Mắt Lương Kiến Phi không khỏi đỏ hoe, cô vươn tay chạm nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, đứa bé giật giật, không khóc không nháo, chỉ nhắm mắt lại, giống như vẫn còn đang trong ngực mẹ.

Cô ngẩng đầu, muốn nói gì đó với Hạng Phong, nhưng trong phút chốc nhìn rõ ràng khuôn mặt của anh cô liền ngơ ngác ——

Người đàn ông thường luôn nghiêm túc với cô thế nhưng… rơi nước mắt.

Anh nhìn đứa bé trong tay, nét mặt phức tạp, như hoàn toàn không biết mình đang rơi lệ, đến lúc cảm nhận được ánh mắt của cô, anh mới hít hít mũi, chợt đưa tay lau gương mặt mình.

Mẹ Tử Mặc ước chừng nhớ tới ngoài con gái còn có cháu ngoại, bà vừa khóc vừa cười đi lại ôm đứa bé đi. Hạng Phong và Kiến Phi không qua đó, mà đứng tại chỗ cho đến khi Kiến Phi đề nghị uống một lon trà sữa nóng.

“Cho anh này.” Lương Kiến Phi mua trà sữa từ máy bán tự động trong bệnh viện đưa cho Hạng Phong.

Hai tòa nhà bắc nam của bệnh viện cách nhau bởi hành lang dài được đóng lại bằng kính trong suốt, Hạng Phong tựa vào tay vịn của hành lang dài, nhẹ giọng nói cảm ơn, rồi lặng lẽ uống.

“…Thật là hoảng sợ, cũng may không có việc gì.” Kiến Phi ra vẻ cởi mở nói.

“Ừ…”

“Hạng Tự cũng thật là, ngay cả đứa bé cũng không cần…”

“…” Anh không nói gì, yên lặng uống trà sữa ấm áp.

“Nói thật, khi y tá ôm đứa bé ra, trong lòng tôi cũng hoảng sợ, nghĩ rằng người lớn không còn hy vọng, may mà mẹ tròn con vuông.”

“…”

Cô nghĩ nghĩ, không biết nói gì, lại cảm thấy không khí gượng gạo, cô muốn nói cái gì đó. Ngay lúc cô vắt óc suy nghĩ, Hạng Phong bỗng nhiên mở miệng :

“Lúc nhìn thấy đứa bé… Tôi nghĩ ngay tới Hạng Tự.”

“?”

“Lúc mẹ tôi sinh nó cũng là khó sinh, thiếu chút nữa đã mất mạng…” Anh cúi đầu, các ngón tay đan vào nhau.

“…Như vậy à.”

“Năm Hạng Tự năm tuổi, mẹ tôi trốn khỏi nhà, ba tôi công tác bề bộn, nhà chỉ có hai chúng tôi… Nó là em trai duy nhất của tôi, nhưng tôi chưa bao giờ làm tốt trách nhiệm của một người anh trai…” Nói tới đây, anh bỗng quay đầu đi chỗ khác.

Nhưng Kiến Phi biết, anh đang chảy nước mắt.

“Thật ra… Tôi cảm thấy anh là người anh trai tốt.” Cô không biết nên an ủi anh thế nào, cô cảm thấy cho dù mình nói gì cũng không có trọng điểm, không giống như anh, thường thường nhất châm kiến huyết (nói trúng tim đen).

Anh nở nụ cười, giơ tay lau nước mắt trên hai má, cô cũng quay đầu đi chỗ khác, làm như không thấy gì.

“Khi cô an ủi người khác, không đấu võ mồm, trông có vẻ rất ngốc nghếch.” Anh cố ý nói.

Nhưng cô không ngại, hào phòng thừa nhận: “Đúng vậy… Nhưng những lời tôi nói đều là thành tâm.”

Kỳ thật, cô cũng không hiểu tại sao lại nói rằng Hạng Phong là người anh trai tốt, nhưng cô cảm thấy, khác với Trì Thiếu Vũ, Hạng Phong là người đàn ông rất có ý thức trách nhiệm.

Anh quay đầu nhíu mày nhìn cô, dưới ngọn đèn mờ tối, hốc mắt anh ửng hồng, nhưng khóe miệng mỉm cười :

“Có thể đồng ý với tôi một việc không ?”

“?”

“Giúp tôi giữ bí mật này, đừng cho người khác biết, nhất là Hạng Tự.”

Cô cũng nhìn anh: “Ý anh nói là ‘anh không phải là người anh tốt’ hay ‘anh khóc’?”

“…Lương Kiến Phi!” Anh vẫn cau mày nhưng khóe miệng không cười nữa.

“Được, được,” cô vội vàng giơ hai tay lên, cười hì hì nói, “Tôi thề, tôi thề.”

Trải qua một đêm kỳ diệu như vậy, khi Lương Kiến Phi về đến nhà thì đã hai giờ sáng. Lúc trở về xe cô chợt phát hiện ra cô biết rất nhiều bí mật của Hạng Phong:

Anh thích ăn đồ ngọt; anh ghét ăn hành; anh thích uống sữa nóng mà không dùng lò vi sóng; anh uống thuốc cảm cũng không dám lái xe; anh rất quý hồ cá trong nhà mình và dùng nhiều thời gian mỗi ngày để chăm sóc nó; anh vẫn bị căng thẳng khi đối mặt với nhiều phóng viên; bạn gái anh từng bỏ anh để đi Los Angeles; anh bị chụp hình khi đi ăn cơm với nữ minh tinh nhưng thật ra đi với rất nhiều người; anh không quen nhìn đàn ông khi dễ phụ nữ, cho dù người phụ nữ đó là kẻ thù của anh; anh để ý sách mình ký tên cho đối phương có được giữ gìn tốt hay không; anh biết phòng khám nha khoa nào mở cửa sau tám giờ tối; anh ôm con của em trai mình miên man suy nghĩ đến rơi lệ…

Trời ơi! Cô nghĩ, bí mật của cô cũng không nhiều như vậy!

【Đôi khi chúng ta biết bí mật của ai đó sẽ thấy rất đắc chí, mà không biết bí mật là một chiếc chìa khóa, nó khiến cho bạn càng hiểu biết về thế giới này hoặc là…một người nào đó. Sau khi bạn hiểu được, bạn sẽ phát hiện thật ra còn có rất nhiều bí mật khác chờ bạn tìm hiểu. Giống như một cái động không đáy, cứ chìa khóa này rồi đến chìa khóa kia, cứ một cửa rồi lại đến cửa tiếp theo. Thế nhưng cuối cùng chúng ta sẽ phát hiện ra cái gì?

Hỉ, nộ, ái, ố ? Hoặc cái gì cũng không phải.

Tôi không biết vì sao ai cũng có bí mật, có lẽ do tiềm thức của mỗi con người hoặc do bản năng bảo vệ chính mình không để người khác hiểu quá nhiều về mình, như vậy khả năng bị tổn thương càng ít. Nhưng khi cùng người khác chia sẻ một bí mật, thì đó không còn là bí mật nữa, mà là một loại… khế ước, ràng buộc, hoặc là cái gì khác —— tóm lại vận mệnh của các bạn sẽ phát sinh thay đổi.

Không ai biết thay đổi này là tốt hay xấu, chẳng qua, bí mật giữa hai người bị người khác biết, như vậy, có lẽ bạn sẽ không trở về tìm người kia chia sẻ bí mật như trước nữa.

Có phải quá kỳ ảo hay không? Thật ra không cần để ý, bởi vì ——

Tôi nói bừa thôi.

Alpha】

Advertisements

2 thoughts on “[NKAB] 05

  1. Đọc chương này rất xúc động. Lúc đầu là muốn hét lại một lần nữa sự ngu ngốc của Trì Thiếu Vũ. Lúc sau là xúc động vì một sinh linh bé nhỏ đã chào đời. Lúc mẹ sinh em mình, thằng bé cũng đỏ, nhỏ và nhăn nheo lắm. Thế mà giờ nó lớn tướng, sang năm có khi sẽ cao vượt mình rồi. Thật thần kỳ!

  2. Mình thấy truyện có rất nhiều triết lý của cuộc sống, gần như mỗi chương ngoài diễn biến của truyện còn có thêm vài triết lý được đưa ra

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.