Nhật ký AB [NKAB]

[NKAB] Ngoại truyện 1

Ngoại truyện ~ Lễ tình nhân

Ngày nghỉ ở Rome 

A.

2009. 2. 12

“Thật ngại quá… Thật ngại quá…”

Lương Kiến Phi lướt qua từng người một, không tránh khỏi nói những lời trên, cô đeo một chiếc ba lô thật to trên vai, tay cầm một cái hộp giấy đi trên thang cuốn tự động.

Nơi này không phải công ty bách hoá, cũng không phải cầu vượt, mà là phòng chờ đợi tại sân bay. Trong ba lô của cô sắp xếp đủ loại vật dụng: một tấm chăn bằng vải gai, một chai xịt, một máy tính xách tay, một bộ máy chơi game, một gói trà, một cuốn tiểu thuyết của Seishi Yokomizo, một bộ sách Lonely Planet trên bìa viết “ITALIA”, một bao khăn giấy, một bao khăn ướt, một máy tính năng lượng mặt trời, và một hộp kẹp giấy…

Mấy thứ này không phải của cô mà thuộc về nhà văn bán chạy nhất tiếng tăm lừng lẫy kia —— Hạng Phong. Về phần cái hộp giấy trên tay, bên trong là thứ mà Hạng đại tác gia căn dặn ngàn vạn lần bảo cô phải mang lên máy bay: gối mát xa chạy bằng điện.

Lương Kiến Phi vượt qua va li hành lý thật lớn, nhảy xuống thang cuốn tự động, ba bước rồi hai bước, cô thở hồng hộc đến trước mặt Hạng Phong: “Tôi đến rồi…”

Hạng Phong đang bắt chéo chân ngồi trên sô pha rộng lớn trong phòng quý khách nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe được thanh âm của cô, anh không chút hoang mang mà ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái: “Ờ.”

Lương Kiến Phi hít sâu một hơi, cô tự hỏi mình là người không có lòng dạ hẹp hòi, tính toán chi li, nhưng gặp mặt Hạng Phong, kiên nhẫn của cô thường thường biến mất trong vòng một phút đồng hồ.

Cô ngồi xuống bên cạnh anh, vẫn duy trì khoảng cách nửa mét, cô ngơ ngẩn nhớ lại tại sao mình ở đây.

Trước tết nguyên đán một ngày, giám đốc tìm cô nói chuyện, buổi chiều hôm đó rất nhiều đồng nghiệp đã tan ca sớm, chỉ còn lại mình cô ở trước máy tính hết sức chăm chú chỉnh sửa bản thảo. Giám đốc đút hai tay vào túi, gõ cửa phòng không đóng của cô, nói: “Có một việc tốt giao cho cô.”

Cô ngẩng đầu yên lặng nhìn anh ta một cái, trong lòng lại nghĩ nhất định không phải là chuyện gì tốt.

“Lễ tình nhân đi Ý, thế nào?”

Cô sửng sốt nửa ngày, nói không ra lời.

“Công ty ra tiền.” Giám đốc lại nói thêm.

Cô vẫn không dám tin tưởng, suy nghĩ vòng vo, cuối cùng cô chần chừ hỏi: “Tôi với anh?”

“Sao có thể… Là cô và Hạng Phong. Nói chính xác thì, là cô đi theo anh ta.”

“Hạng Phong?!”

“Còn nhớ tập sách nhiếp ảnh lần trước nói phải xuất bản không? Bây giờ chủ đề đã định rồi, gọi là ‘lễ tình nhân trong mắt họ’. Tôi đã bàn xong với các nhà văn nổi tiếng hiện nay, mọi người liền thừa dịp lễ tình nhân đi một chuyến ‘hành trình lãng mạn’, cô —— tôi đã nói với Hạng Phong, nơi được chọn là Ý.”

Lương Kiến Phi thở dài một tiếng, cô còn muốn vùng vẫy: “Anh xác định là tên Hạng Phong kia biết chụp ảnh sao? Tôi rất nghi ngờ anh ta là đồ ngốc ngay cả máy chụp hình cũng không biết sử dụng.”

“Chắc là không đến mức đó,” giám đốc nghe cô nói như vậy có chút lo lắng, “Ngay cả đứa ngốc như tôi cũng biết sử dụng máy chụp hình đấy.”

Nhưng mà, mặc dù cuối cùng không ai đi chứng thực Hạng Phong có biết sử dụng máy chụp hình hay không, chuyến đi Ý lần này vẫn hừng hực khí thế mà tiến hành theo kế hoạch. Vì thế đêm nay, đôi nam nữ thích làm trái nhau này bắt đầu ‘hành trình lãng mạn’ của bọn họ mà không biết con đường phía trước như thế nào.

Khi đồng hồ trên tường chỉ 10 giờ rưỡi, nhân viên đến thông báo hành khách có thể lên máy bay, Hạng Phong đứng lên, bước chân không có chút chần chừ. Lương Kiến Phi giật giật bả bai, trên lưng đeo chiếc ba lô nặng nề kia, cô tức giận suy nghĩ, nếu không phải thấy giám đốc “đau khổ cầu xin”, có chết cô cũng không đồng ý đến hầu hạ vị nhà văn bán chạy nhất này!

Bởi vì tính chất của tập nhiếp ảnh này một nửa là công ích, Hạng Phong chủ động nêu ra không thu một phân tiền, giám đốc vì cảm ơn anh mà sảng khoái đặt vé máy bay khoang hạng nhất. Hành khách không nhiều, hai người ở thoải mái, chỗ ngồi rộng rãi, Hạng Phong rất làm ra vẻ quý ông mà nhường chỗ ngồi gần cửa sổ cho Kiến Phi.

“Cám ơn.” Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng cô chẳng có ý muốn cảm ơn.

“Không khách khí, dù sao cả chuyến đi đều là ban đêm, chẳng có phong cảnh đáng nói.” Anh khoanh tay, lơ đểnh giành cái hộp giấy trong tay cô, anh lấy ra gối mát xa chạy bằng điện, sau đó còn trả lại cái hộp cho cô.

“…” Anh thật coi cô là bảo mẫu?!

Lương Kiến Phi muốn bỏ ba lô vào ngăn chứa hành lý, nhưng Hạng Phong không cho phép, lý do là trong đó chứa rất nhiều thứ mà anh muốn dùng bất cứ lúc nào, bởi vậy tốt nhất là đặt ở dưới chân.

“Sử dụng bất cứ lúc nào?” Cô trừng anh, “Nếu là khăn giấy và sách thì không tính, xin hỏi anh máy tính và kẹp giấy dùng cho việc gì?”

Đại tác gia nhún vai, không trả lời.

Máy bay nhanh chóng cất cánh, Hạng Phong nằm lên cái gối mát xa chạy bằng điện, trên đùi là tấm chăn bằng vải gai, trong tay là tiểu thuyết của Seishi Yokomizo, anh giống như là đang ngồi trên sô pha trong phòng khách nhà mình.

“Thật phục anh…” Lương Kiến Phi nói thầm một tiếng, cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, ánh đèn dưới chân dần dần xa, máy bay tiến vào tầng mây rồi vượt lên trên, cuối cùng là một không gian tối đen yên tĩnh.

Trà và khăn giấy nhanh chóng được sử dụng, nhìn dáng vẻ nhàn rỗi của Hạng Phong, cô lại muốn nhào đến xé đi mặt nạ giả nhân giả nghĩa của anh.

“Xem phim đi.” Đôi mắt Hạng Phong vẫn dán vào trang sách, ngón tay lại chỉ màn hình tinh thể lỏng trước mặt Lương Kiến Phi.

“Không cần,” cô dỗi, “Tôi muốn đi ngủ.”

“Không được ngủ.”

“Tại sao?” Cô trừng anh.

Tầm mắt anh rốt cục đặt trên người cô: “Bởi vì lúc chúng ta tới nơi là buổi tối.”

“Tôi càng muốn ngủ.” Cô trừng mắt liếc anh một cái rồi nhắm mắt lại.

Nói là quá buồn ngủ còn không bằng nói cô muốn đối nghịch với anh, hoặc là cô không muốn để cho anh trong chuyến đi dài này có cơ hội sai khiến cô…

Suy nghĩ một chút, Lương Kiến Phi thật sự tràn đầy phẫn nộ trong giấc ngủ. Cô mơ mơ màng màng tỉnh lại vài lần, lần đầu tiên, cô nhìn thấy Hạng Phong nhờ ánh đèn trên đỉnh đầu mà đọc sách, anh quay đầu liếc cô một cái, rồi vươn bàn tay thật to kéo mi mắt cô xuống. Lần thứ hai cô bị lạnh mà tỉnh, cô hoảng hốt nói ra một câu, sau đó nhìn thấy anh đặt vật gì đó trên người cô. Lần thứ ba cô mở to mắt, không nhìn thấy mặt anh, chỉ trông thấy tấm chăn trên đùi anh.

2009. 2. 13

Sau khi Lương Kiến Phi thực sự thức dậy, ánh mặt trời ngoài cửa sổ đang chiếu vào. Cô miễn cưỡng mở to mắt, muốn duỗi thắt lưng, nhưng phát hiện cánh tay mình tê dại. Trước mắt vẫn là tấm chăn kia, cô xoay đầu rồi ngẩng lên, cô mới ý thức được mình tựa vào cái gối mát xa chạy bằng điện… ở trên vai Hạng Phong.

Cô đột nhiên ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào anh. Hạng Phong đã thức dậy từ lâu —— cô thậm chí không thể xác định anh có ngủ hay không —— cuốn sách trên tay đã đổi thành 《Lonely Planet》 bìa màu xanh.

“Tôi không có…” Cô kéo tóc, lắp bắp nói không ra lời.

“Ừ,” anh lặng lẽ lật qua một trang giấy, không hề nhìn cô, “Không chỉ có thế, nhìn thấy vết nước đọng trên áo sơ mi của tôi không?”

“?”

“Đó là nước miếng của cô.”

Cô hạ tầm mắt, như lời anh nói, trên chiếc áo sơ mi Oxford (một nhãn hiệu áo sơ mi) màu xanh nhạt có một vệt nước mỏng… Cô không biết nên nói gì, vì thế cứ làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, cô chột dạ bắt đầu thu xếp lại ba lô.

“Còn 15 phút nữa sẽ hạ cánh.”

“À…” Cô càng chăm chỉ thu xếp hơn.

Cho đến khi hai người xuống máy bay, lúc lấy hành lý hướng đến lối ra, Lương Kiến Phi mới bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó rồi nói: “Này! Không phải anh nói chúng ta đến Rome vào buổi tối sao?”

Thế nhưng hiện tại, cách cửa kính, cảnh sắc bên ngoài lại chiếu sáng tươi đẹp.

“Tôi gạt cô,” trên mặt Hạng Phong không có một chút ý tứ áy náy, “Nếu tôi nói với cô ‘Lương Kiến Phi, cô nên ngủ’, cô sẽ thực sự nghe lời tôi sao?”

Lương Kiến Phi cắn chặt răng, thiếu chút nữa cô đã phát ra loại âm thanh rít lên mà được Hạng Phong coi là không lễ phép.

“Nếu muốn đối phó với người luôn làm trái cô rất đơn giản, chỉ cần động não.” Anh mỉm cười ngầm kết luận, sau đó kéo hành lý đi đến lối ra.

Cô rốt cục vẫn nhịn không được mà nghiền đầu lưỡi rít lên một cái, Hạng Phong quay đầu lại trừng cô, cô cúi đầu xuống, đuổi theo. Vừa đi cô vừa nhắc nhở trong đầu mình: công tác, đây là công tác!

Tới đón bọn họ là một người đàn ông trung niên nhìn qua khoảng 40, 50 tuổi, dáng người ông ta không cao, ông ta mặc một chiếc áo khoác da và đội mũ da, ông ta cười hì hì giới thiệu bản thân: “Tôi họ Đường.”

“Đường tiên sinh.” Lương Kiến Phi lịch sự cúi người.

Đường tiên sinh lái một chiếc xe màu trắng, cô chưa từng thấy qua biển hiệu của loại xe này, bên trái là chữ thập đỏ trên nền trắng, bên phải là một con rắn uốn lượn. Xe chở bọn họ chạy trên đường cao tốc, cảnh tượng ngoài cửa sổ xa lạ nhưng quen thuộc, Kiến Phi không khỏi suy nghĩ, có lẽ con đường đi thông sân bay của toàn bộ thế giới đều giống nhau, ngoại trừ cây cối bên ngoài màu xanh lá cây thì cũng chỉ có bầu trời xanh thẳm rộng lớn, màu xanh này nói như thế nào nhỉ, nhưng lại khiến cô cảm động muốn khóc.

“Thượng Hải hiếm có bầu trời xanh như vậy à…” Hạng Phong nói thay lời trong lòng của cô, anh cũng nghiêng người, cùng cô nhìn bầu trời quang đãng, anh khẽ nhíu mày, không biết có thích hay không.

“Đúng vậy, hai ngày nay thời tiết ở Rome tốt lắm.” Đường tiên sinh vừa lái xe vừa cười phụ hoạ.

“Ừm…” Hạng Phong vẫn nhìn bầu trời, anh khẽ nói một tiếng như đang suy nghĩ gì đó, “Rất hợp với chủ đề của tôi.”

“Chủ đề?” Lương Kiến Phi nhịn không được hỏi.

Anh nhìn cô một cái, lúc này cô mới phát hiện khuôn mặt anh gần trong gang tấc, tầm mắt của anh lại chuyển qua ngoài cửa sổ: “Đúng vậy, tôi có chủ đề của tôi.”

Xe chạy khoảng một giờ, rốt cục đi vào trung tâm thành phố Rome. Nơi này khác vùng ngoại thành ở chỗ, đến nơi mọi người mới chính thức cảm thấy vẻ cổ xưa của Rome. Nhiều con đường được lát bằng đá sỏi nhờn và cũ xưa, lốp xe chạy trên sỏi đá xóc nảy giống như vang lên bên tai âm thanh của xe ngựa đinh đinh đang đang. Kiến Phi bỗng nhiên nghĩ đến trong 《 Bá tước Monte Cristo 》 có miêu tả lễ hoan lạc, nếu nói Paris là một thành phố lãng mạn đến tận trong xương cốt, như vậy Rome chính là một nơi thích hợp nhất để gặp gỡ tình yêu.

Khách sạn tại quảng trường Navona là một kiến trúc baroque* màu trắng ngà, đại sảnh của khách sạn quả thực giống như một phòng triển lãm, bày đặt các tác phẩm nghệ thuật cổ xưa. Nhân viên lễ tân mang theo giọng tiếng Anh rất nặng, rất khó hiểu, nhưng trên mặt cô ấy vẫn luôn duy trì nụ cười niềm nở mê người. Lúc đi ngang qua hành lang, Kiến Phi trộm nhìn tấm gương nhếch miệng, cô phát hiện bản thân mình dù cười thế nào cũng không giống cô ấy, vì thế Kiến Phi hơi nản lòng.

(*) Baroque là một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ Phục Hưng Ý, sau đó lan ra khắp châu Âu và cả những thuộc địa ở Tân thế giới cho tới cuối thế kỷ 18.

“Cô vẫn không nên cười như vậy?” Hạng Phong đi ở phía trước, không quay đầu lại mà nói.

“?” Cô trừng mắt nhìn cái ót của anh một cách vô ích.

“Cô thích hợp cười lạnh, hoặc là ngoài cười nhưng trong không cười.”

Lương Kiến Phi rất muốn ném chiếc ba lô nặng nề trên lưng mình, nhưng Hạng Phong đã vào phòng anh đóng cửa lại.

Đợi đến khi hai người thu xếp ổn thoả và thay quần áo, lúc họ từ khách sạn mang theo máy chụp hình xuất phát thì đã qua buổi trưa một chút. Rome ấm áp hơn Thượng Hải, bởi vì những toà nhà cao tầng cho nên ánh mặt trời gần như chiếu vào mỗi góc của thành phố khiến người ta cảm thấy một hạnh phúc khó hiểu.

“Hai người muốn đi đâu?” Đường tiên sinh ngồi ở ghế lái, quay đầu lại hỏi.

“Việc này…”

Ngay lúc Kiến Phi trầm tư suy nghĩ thì Hạng Phong nói: “Đền Pantheon, đài phun nước Trevi, quảng trường Tây Ban Nha, ‘cái miệng của sự thật’, đấu trường La Mã, Castel Sant’Angelo.”

Đường tiên sinh cười ha ha, cuối cùng nói: “Không thành vấn đề, nhưng bây giờ đã qua giữa trưa, trừ phi chúng ta giống ‘công chúa Ann’ và ‘Joe’ theo đuổi thời gian, nếu không trong vòng một ngày cũng không đi được nhiều nơi như vậy, tôi đề nghị hai người có thể bắt đầu từ chỗ xa trước, ví dụ như đấu trường La Mã hoặc ‘cái miệng của sự thật’.”

“Được,” Hạng Phong gật đầu, “Nhưng trước đó tốt nhất nên mang chúng tôi đi lấp đầy bụng trước.”

Xe lên đường, Kiến Phi rất hứng thú với việc ăn trước, nhưng cô nhịn không được hỏi: “ ‘Công chúa Ann’ và ‘Joe’ là ai?”

Hạng Phong ngoảnh đầu nhìn cô rồi lại quay đi chỗ khác.

“Lương tiểu thư, cô không biết sao?” Đường tiên sinh lái xe vòng quanh một đài phun nước, “Cô chưa xem qua 《 Roman Holiday 》 à?”

“A ——” Cô bừng tỉnh hiểu ra, rồi chỉ vào Hạng Phong, “Đây là chủ đề lễ tình nhân của anh?”

Anh mỉm cười gật đầu, chẳng qua nụ cười kia rất có lệ.

Thực ra thành phố Rome cổ xưa cũng không lớn, từ quảng trường Navona đến đấu trường La Mã chỉ khoảng nửa giờ. Đường tiên sinh dẫn họ đến một quán cà phê ở trong hẻm nhỏ lân cận, họ chọn cà phê và sandwich, có lẽ Hạng Phong thật sự đói bụng, miếng sandwich lớn hơn bàn tay kia anh ăn một hơi đến ba phần. Tâm tư của Kiến Phi lại hoàn toàn không để trên đồ ăn, cô kinh ngạc phát hiện, mặc dù buổi chiều là thời gian làm việc nhưng bên trong quán cà phê và nhà hàng ở xung quanh lại chật ních người, tốp năm tốp ba người Ý vây quanh chiếc bàn nói chuyện phiếm, uống cà phê, ăn bữa sáng, tựa như ngày nghỉ trong ấn tượng của cô.

Lúc ăn xong ra khỏi quán cà phê, Đường tiên sinh chỉ phương hướng cho Hạng Phong, sau đó ông ta xoay người hướng đến bãi đậu xe.

“Ông ấy… ông ấy không cùng đi với chúng ta sao?” Kiến Phi hỏi.

“Lúc tôi làm việc không quen có người khác ở bên cạnh.” Nói xong, Hạng Phong lấy ra máy chụp hình, bắt đầu chọn cảnh.

“Tôi cũng có thể đi sao?”

Anh nhấn nút chụp vài lần, sau đó quay đầu nhìn cô: “Tôi không coi cô là ‘người’.”

Lương Kiến Phi trừng mắt, nhưng đại tác gia làm như không thấy mà bắt đầu làm việc.

Đấu trường La Mã hiện giờ là một di tích được bảo vệ, nửa bức tường bị hỏng nửa còn lại dựng đứng trên bãi cỏ là một dấu hiệu thú vị của thành phố Rome.

“Công chúa và người phóng viên kia đã tới nơi này sao?” Kiến Phi ngẩng đầu nhìn những đồ vật khổng lồ trước mặt, cô nheo mắt lại.

“Đã tới,” Hạng Phong chọn cảnh ngắm kính, ngón tay anh điều chỉnh độ mở ống kính, “Bọn họ quan sát trường đấu thú, nhưng đáng tiếc tầng thứ ba hiện tại không mở cửa cho du khách.”

“… Làm sao anh biết?”

Anh đeo máy chụp hình cồng kềnh trước ngực, ánh sáng mặt trời chiếu lên đỉnh đầu anh, mái tóc màu đen vốn có mơ hồ hiện ra ánh sáng: “Trên thế giới này có một thứ gọi là ‘sách’. Sách có thể cho chúng ta biết rất nhiều điều, chỉ là những thứ ấy chúng ta muốn biết hay không muốn biết.”

“Trên thế giới này có chuyện anh không muốn biết sao?”

“Có.” Bọn họ đi vào trường đấu thú, khán đài hình tròn bây giờ rất cũ nát, giống như là hòn đá bị vứt bỏ lâu năm.

“Ví dụ như?” Cô đi theo sau anh, bỗng nhiên tầm nhìn trống trải rơi vào ánh mắt khiến cô sửng sốt.

“Ví dụ như,” anh mỉm cười, “Ví dụ như trong bộ não xoay vòng nhanh chóng của cô cuối cùng ẩn dấu những điều gì.”

“Tôi còn nghĩ rằng anh rất muốn biết,” cô ghé vào cạnh lan can quan sát phía dưới, “Chính cái đó gọi là biết người biết ta, bách chiến bách thắng.”

“Giữa trí tuệ cấp cao và trí tuệ cấp thấp, có đôi khi rất khó phù hợp.”

Kiến Phi quay đầu nhìn anh, bởi vì ánh mặt trời rất chói mắt, cô không thể không nheo mắt lại, cho nên cô không phân biệt rõ ràng khoé miệng mỉm cười của Hạng Phong cuối cùng là khinh thường hay là dung túng.

Từ trường đấu thú đi ra, xe của Đường tiên sinh đã đợi ở bên ngoài, Kiến Phi đoán rằng bọn họ đã sớm hẹn thời gian, chẳng trách Hạng Phong liên tục xem đồng hồ khi ở bên trong trường đấu thú, thời gian vừa đến anh liền kéo cô đi ra.

Trạm tiếp theo là “cái miệng của sự thật”, những ai đã xem phim đều có ấn tượng sâu sắc với vẻ mặt hoảng sợ của nam diễn viên chính đẹp trai Gregory Peck sau khi vói tay vào bên trong pho tượng. Dựa vào bản đồ thì đoạn đường không xa, nhưng phần lớn con đường ở Rome là một chiều, cho nên bọn họ phải chạy quanh một vòng thật lớn rồi mới đến quảng trường có “cái miệng của sự thật”.

Đường tiên sinh nói, thành phố Rome vốn có những nhà thờ nhỏ chi chít khắp nơi mà lại vắng vẻ không nổi tiếng, chủ yếu là nhờ 《 Roman Holiday 》, hiện giờ mỗi ngày đều có người xếp hàng dài không biết mệt mỏi, chỉ vì muốn mình lưu danh trong sách đã từng làm một màn kinh điển vói tay vào tảng đá điêu khắc kia.

Lúc bọn họ đến thì đã có người xếp hàng, hai người gia nhập vào hàng ngũ không ngắn không dài kia, Hạng Phong thừa dịp lúc rảnh rỗi chờ đợi lại bắt đầu chọn cảnh xung quanh, Lương Kiến Phi khoanh tay, cô nhịn không được muốn chế nhạo anh: “Tôi thật không hiểu, tại sao bọn họ tìm anh đến chụp ảnh chứ? Mỗi ngày anh chỉ biết ngồi trước máy tính viết tiểu thuyết đấm đá lẫn nhau, chưa bao giờ nói qua chuyện yêu đương thật sự.”

Anh phớt lờ cô, chỉ tiếp tục nhấn nút chụp: “Có lẽ đây là nguyên nhân bọn họ tìm tôi.”

“?”

“Có lẽ mọi người muốn biết trong mắt của một người ‘chưa bao giờ nói qua chuyện yêu đương thật sự’, cuối cùng lễ tình nhân có vẻ gì.”

“…” Cô bị anh chọc cười, một người bạo dạn tự châm chọc mình, cũng không coi như đáng ghét lắm.

Lúc sắp đến phiên của bọn họ, Lương Kiến Phi đột nhiên hỏi: “Này, anh nói ‘cái miệng của sự thật’ kia là thật sao?”

“Ý cô là gì?”

“Chính là… người nói dối sẽ bị trừng phạt.”

“Có thể thử xem.”

“Thử như thế nào?”

“Khi đến phiên chúng ta, tôi và cô đồng thời bỏ tay vào, rồi mỗi người hỏi đối phương hai vấn đề. Người thứ nhất phải nói thật, người thứ hai phải nói dối.”

Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh trong chốc lát, không phát hiện bất kỳ thành phần xảo quyệt, vì thế cô gật đầu đồng ý.

“Được rồi,” đến phiên bọn họ, hai người đứng mặt đối mặt, Hạng Phong nói, “Bây giờ đưa tay vào đi.”

Cô làm theo.

“Bắt đầu hỏi, tôi trước,” anh nói, “Có phải cô thường cố ý bảo ông chủ của tiệm vằn thắn dưới lầu thêm hành vào trong bát không?”

Hạng Phong vừa nói xong, Lương Kiến Phi biết mình lại trúng kế, nhưng lúc này đã đâm lao thì phải theo lao, cho nên cô đành phải miễn cưỡng trả lời với ba đường đen trên trán: “…Phải.”

“Tới phiên cô.” Hạng Phong như là sớm đã biết đáp án, anh thong thả nhắc nhở.

Cô suy nghĩ một chút mới hỏi: “Trước khi phát sóng tiết mục tuần trước, anh và Từ Ngạn Bằng ở một góc thì thầm nói chuyện với nhau, nhìn thấy tôi hai người lập tức dừng lại làm bộ như không có việc gì rồi tự bỏ đi… Hai người có phải nói xấu sau lưng tôi không?”

“Không phải.” Anh trả lời không chút do dự.

Lương Kiến Phi giật mình, có chút không tin, nhưng cuối cùng cô vẫn miễn cưỡng tin.

“Câu thứ hai,” Hạng Phong còn nói, “Cô hỏi trước.”

“A… Tôi?”

“Ừ.”

“Vậy… anh có từng yêu đương chưa?”

“… Có.”

“Quả nhiên.” Cô dùng ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh mà nhìn anh, trả lời “có” liền đại biểu cho “không có”.

“Đến tôi,” anh lơ đểnh, “Cô ghét tôi sao?”

Lương Kiến Phi nhíu mày, trả lời lắp bắp: “Không phải là rất ghét…”

Anh mỉm cười, cười đến mức khiến người ta sợ hãi.

Bỗng nhiên, có một vật cứng rắn giống như “ăn gặm” ngón trỏ của cô, dường như còn muốn túm lấy tay cô, Kiến Phi sợ đến mức thét chói tai, cô hoảng loạn ra sức rút tay mình ra, lại phát hiện không có gì khác thường.

Lương Kiến Phi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, tay anh cũng rút ra, ngón tay đang làm động tác “ăn gặm” phát ra một số tiếng vang là âm thanh móng tay đụng vào nhau —— hoá ra là anh đang làm trò quỷ!

Hoảng hồn chưa ổn định thì cô lại nhíu mày, bĩu môi, lòng bàn tay muốn đánh khuôn mặt tươi cười trước mắt. Chủ nhân của khuôn mặt kia hơi nghiêng người né tránh, bàn tay của cô đập trên vai anh, Hạng Phong không nhúc nhích nữa, trên mặt vẫn là nụ cười mỉm chi khiến người ta chán ghét.

“… Tôi thật sự sắp bị anh hù chết!” Cô kêu to, hận không thể dùng chân đá anh.

“Được rồi,” anh lại lộ ra vẻ mặt dỗ dành con nít thành thục, “Tôi chỉ đùa với cô một chút.”

Những du khách xung quanh tuy rằng nghe không hiểu bọn họ nói gì, nhưng nhìn thấy động tác liên tục vừa rồi họ cũng đều cười rộ lên. Hạng Phong nửa đẩy nửa xô kéo Lương Kiến Phi rời khỏi chỗ pho tượng, sau đó anh lấy máy chụp hình chọn cảnh mà chụp.

Lương Kiến Phi bị gạt sang một bên, cô vẫn còn hờn dỗi, cho đến khi anh nhắm máy ảnh ngay cô, anh vẫy tay nói: “Cười một cái.”

“Cút.” Cô khoanh tay, xoay người sang chỗ khác.

Anh không có ý buông tha mà nhắm ngay mặt cô: “Này, đừng nhỏ mọn như vậy.”

Cô tiếp tục dùng bóng lưng đối diện anh.

“Lương Kiến Phi,” anh nói, “Trước khi đi, giám đốc của cô chẳng lẽ không nói rõ cô phải nghe lời tôi sao?”

“…” Cô bĩu môi, không nói lời nào.

“Xoay lại đây.” Anh ra lệnh.

Chần chừ trong giây lát, cô không thể không nghe theo. Đôi mắt và hơn phân nửa khuôn mặt của anh ẩn phía sau máy chụp hình, nhưng cô vẫn cảm thấy quẫn bách, so với anh nhìn thẳng cô càng cảm thấy quẫn bách hơn.

“Cười một cái.” Anh lại ra lệnh nói.

Nhưng cô làm sao cũng không cười được.

“Này,” anh nói, “Vừa rồi thực ra… tôi đảo ngược một chút.”

“… Đảo ngược.”

“Ừm,” anh nhấn nút chụp, nhưng tiêu điểm không phải cô, “Vấn đề thứ nhất tôi nói dối, vấn đề thứ hai tôi nói thật.”

“Nhưng không phải anh nói ——”

“Khi đưa tay vào, tôi nghĩ, chỉ có thể cùng lúc đưa tay của hai người vào trong mới phân biệt ai nói dối ai nói thật, vậy mới là ‘cái miệng của sự thật’ chân chính, cho nên tôi quyết định khi tôi nói dối thì cô nói thật, khi tôi nói thật thì cô nói dối.”

“Vậy…” Lương Kiến Phi nói, “Thực ra anh đã từng yêu đương, hơn nữa tuần trước anh và Từ Ngạn Bằng… quả thực nói xấu sau lưng tôi?!”

“Ừm…” Khuôn mặt anh ẩn phía sau máy chụp hình, ngón tay nhanh chóng nhấn nút chụp, tiêu điểm vẫn không phải cô, “Nhưng chính xác mà nói, việc đó không thể xem như là nói xấu, chỉ là thảo luận về cô mà thôi.”

“Các anh nói gì về tôi?”

“Từ Ngạn Bằng hỏi tôi, mỗi lần cô đến thu âm tiết mục đều mang giày bằng phẳng, có phải bởi vì kiêng dè về vấn đề chiều cao của anh ta không?”

Lương Kiến Phi bất giác đo lường chiều cao của Từ Ngạn Bằng trong đầu mình, quả thực cô mang giày bằng phẳng, tầm mắt gần như song song với bờ môi của anh ta, có thể thấy được anh ta chỉ cao hơn cô 6, 7 cm. Nhớ lại lúc hai người thì thầm trong góc, cô không khỏi cười ra tiếng —— trời à, Ngạn Bằng thực sự để ý điều đó?

“Anh trả lời thế nào?” Cô nhe răng cười hỏi Hạng Phong.

“Tôi?” Anh chụp đủ rồi mới buông máy chụp hình xuống, quay đầu nhìn về phía xa xa, “Tôi nói với anh ta không phải như vậy, sự thật cô là ‘bà đàn ông’ căn bản không cần giày cao gót.”

“Hạng Phong!….”

Buổi tối trước khi ngủ, Lương Kiến Phi đứng ở ban công khách sạn nhìn xuống ngã tư đường dưới chân, không biết vì sao cô rất thích chỗ này của thành phố, có lẽ như công chúa nói trong phim, đây là một thành phố tự do, ở đây cô cảm thấy hơi thở của tự do.

“Tốt nhất cô nên mặc áo khoác vào.” Trong im lặng, có một âm thanh nói.

Cô quay đầu, phát hiện không biết khi nào Hạng Phong đứng ở ban công phòng anh, giống như cô, anh đang nhìn ngã tư đường rộn ràng nhốn nháo.

“Tôi không lạnh.” Trên thực tế, khi nói lời này cô đã cảm thấy có chút mát lạnh.

Anh cười khổ, không nhìn cô: “Cô nhất định phải đối nghịch với tôi sao?”

“… Ngày mai đi đâu?” Cô quật cường hỏi.

“Đi những nơi còn lại, nghe nói là gần đây, đi bộ cũng được.”

“Này, anh rất thích phim điện ảnh kia à?”

Anh quay đầu nhìn cô một cái, gật đầu, rồi lại tiếp tục nhìn ngọn đèn loé ra từ đài phun nước cách đó không xa.

“Thế… anh đã từng gặp người phụ nữ giống như ‘công chúa’ chưa?”

Đầu tiên anh trầm mặc trong chốc lát, sau đó thì cười rộ lên: “Vậy cô nói cho tôi biết, ‘công chúa’ là người phụ nữ như thế nào?”

“Ừm… Chính là người phụ nữ cao quý, hồn nhiên, tốt bụng, xinh đẹp —— nhưng đương nhiên, vì cô ấy là công chúa, cũng khó tránh khỏi một chút bướng bỉnh và hay ra lệnh.”

Anh vẫn cười, nhìn cô cười, ngọn đèn trên tường rất mờ, cho nên cô không nhìn rõ anh.

“Đúng vậy, tôi đã gặp qua. Thực ra mỗi người đàn ông đều gặp qua,” giọng điệu của anh như là không nói chuyện của mình, “Nhưng đàn ông sẽ không bởi vì một ‘công chúa’ nào đó mới yêu thương cô ấy, hoàn toàn ngược lại..”

“?”

“Bởi vì rơi vào bể tình, cho nên ở trong mắt đàn ông, người này chính là ‘công chúa’.”

“… Quá buồn nôn,” trầm mặc nửa ngày, Lương Kiến Phi mới cứng nhắc quăng ra một câu như vậy, “Tôi muốn ngủ, tạm biệt.”

Cô xoay người đóng cửa kính ban công, kéo màn lại, rồi nhảy lên chiếc giường lớn phủ khăn trải giường màu vàng.

Hạng Phong thật đáng giận, anh chẳng lẽ không biết đạo lý này, mỗi người phụ nữ đều ghen tị… Phụ nữ được đàn ông coi như “công chúa” thì sao?

Ít nhất, cô có phần ghen tị.

***

B

2009. 2. 14

Sáng sớm hôm sau, Lương Kiến Phi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, đối phương thông báo bằng tiếng Anh loạn xạ, mặc dù vậy, trong lúc ngủ mơ cô vẫn ý thức được nên thức dậy.

Nhà ăn cung cấp bữa sáng ở trên tầng cao nhất mà không phải ở đại sảnh lầu một, không gian nhà ăn không lớn, cho nên ở sân thượng cũng sắp xếp bàn ăn, nếu là mùa thu, phong cảnh khẳng định rất đẹp, nhưng Rome vào tháng hai thật sự không thích hợp ăn bữa sáng ngoài trời trong không khí lạnh, vì vậy cô ngồi xuống chỗ gần cửa sổ, đối diện với người đàn ông đang đọc cuốn sách bìa trắng mà nói:

“Hôm nay tôi có thể không cần vác theo cái túi ‘không biết gọi là gì’ không?”

Người đàn ông từ cuốn sách ngẩng đầu lên: “Túi nào?”

Dưới đáy lòng cô thở dài, rồi trả lời: “Chính là cái túi mà anh kiên quyết muốn tôi mang lên máy bay.”

“À…” Anh bừng tỉnh hiểu ra, “Vẫn vác theo đi.”

“…”

Cô quyết định lấp đầy bụng trước, vì thế cô đứng dậy đến khu buffet lấy một ít đồ ăn trở về, rồi chuyên tâm ăn uống.

“Này,” Hạng Phong hỏi, “Cô đã từng trải qua lễ tình nhân chưa?”

“… Đương nhiên.”

“Phải làm những gì?”

Trứng rán của cô thực cứng, phải dùng dao mới có thể cắt ra, cô cắn một miếng, cảm thấy mùi vị không ngon lắm, vì thế cô nói không rõ ràng: “Thế nào… anh chưa từng trải qua lễ tình nhân?”

Hạng Phong nhún vai, đại khái tỏ vẻ không có.

Lương Kiến Phi lắc đầu, cảm thấy mới nghe lần đầu tiên: “Anh thật sự không phải là người đồng tình luyến ái hoặc có tính lãnh cảm*? Hay là bản thân anh vốn không biết?”

(*) thiếu ham muốn tình dục

“Tôi dám khẳng định tôi là một người đàn ông bình thường.” Anh trả lời cứng nhắc.

“Nhưng một người đàn ông ba mươi mấy tuổi, chưa từng trải qua lễ tình nhân, việc này rất ‘bình thường’ à?”

Hạng Phong buông cuốn sách trên tay xuống, anh đưa tay lấy một miếng bánh mì trên dĩa của cô: “Trên thế giới này có một thứ gọi là ‘trùng hợp’.”

Lương Kiến Phi đành chịu mà nhếch môi, cô phát hiện lúc ăn uống tốt nhất đừng tranh cãi.

“Lễ tình nhân,” cô nói, “Đơn giản chỉ là hai người hẹn nhau đến một chỗ nào đó, rồi cùng ăn cơm, ăn xong thì thân mật một lúc, sau cùng là về nhà.”

Nhà văn có sách bán chạy nhíu mày, không biết là hài lòng hay không hài lòng với câu trả lời này: “Hẹn hò bình thường thì thế nào?”

“Ví dụ như xem phim, đi dạo khắp nơi, giống như công chúa và phóng viên trong 《 Roman Holiday 》.”

“Vậy ăn cơm thì sao, bữa tối dưới ánh nến?”

“Không hẳn, tóm lại nếu có tiền thì càng lãng mạn càng tốt.”

“Phụ nữ là một loại sinh vật cảm tính.” Anh ăn xong bánh mì, bất giác liếm ngón tay một chút.

“…”

“Cuối cùng hãy nói trọng điểm của ngày này đi.”

“Trọng điểm?”

“Chính là ‘thân mật’ mà cô nói.”

“À…” Lương Kiến Phi ngượng ngùng nở một nụ cười, “Thì cũng gần giống như trong phim.”

“Không cần lãng mạn sao?”

“Việc này… tốt nhất nên ở một nơi lãng mạn ——”

“—— sẽ làm đến mức độ nào?”

“À… vậy thì phải xem hai bên muốn tiến tới mức độ nào ——”

“—— sau khi làm xong thì về nhà? Hay là cùng nhau qua đêm?”

“Có lẽ xem xét tình hình cụ thể ——”

“Vậy thì lễ tình nhân và hẹn hò bình thường rốt cuộc có gì khác biệt?”

“—— ngừng lại!” Cô dùng tay ra hiệu, “Vì sao chúng ta phải thảo luận những việc này?”

“Để hoàn thành công việc chụp ảnh.” Hạng Phong bày ra vẻ mặt đương nhiên.

Cô cười khổ: “Chẳng lẽ anh không biết, loại vấn đề này, anh vẫn nên đi hỏi Hạng Tự có hơn không?”

Anh suy nghĩ một chút, ngầm thừa nhận mà gật đầu.

Một giờ sau, Lương Kiến Phi vác chiếc ba lô thật lớn cùng Hạng Phong xuất phát. Điểm đến hôm nay là đền Pantheon, quảng trường Tây Ban Nha, đài phun nước Trevi, vân vân, tất cả đều gần khách sạn, cho nên tối qua khi Đường tiên sinh đưa bọn họ trở về, cũng đã hẹn xong họ sẽ hoàn thành chuyến đi của hôm nay bằng việc đi bộ.

Không khí của lễ tình nhân quả nhiên khác với bình thường, trên đường có rất nhiều tình nhân tay nắm tay, thường thường dừng bước hôn nhau, loại hôn này vô cùng tự nhiên, giống như chỉ có ngày 14 tháng 2, tất cả yếu tố “tình yêu” trong mỗi người bỗng nhiên tụ tập cùng một chỗ, sau đó hoá thành hôn môi, bày tỏ với người yêu.

Lương Kiến Phi và Hạng Phong đi dọc theo con đường của cổng khách sạn về hướng Nam, “Fountain of the Four Rivers” nổi tiếng chật ních nghệ sĩ trên đường phố, hoạ sĩ đặc biệt chiếm đa số, khách vào xem cũng là tình nhân, họ ôm nhau, tươi cười làm càn cũng không quá đáng.

Hạng Phong cầm máy ảnh chụp một lúc, hai người lại lấy ra bản đồ nghiên cứu một phen, họ quyết định tới đền Pantheon trước. Quẹo mấy vòng, hai bên đường phố mở đầy các loại cửa hàng, khi họ đi ngang qua một cửa tiệm bán đèn, Hạng Phong đứng trước tủ kính nhìn thật lâu rồi mới đẩy cửa đi vào.

Anh vừa ý một chiếc đèn bàn cỡ nhỏ, thực ra thà nói rằng đó là đèn bàn còn hơn là hàng mỹ nghệ gốm sứ. Anh cầm trong tay xem thử, rồi bảo Lương Kiến Phi lấy máy tính từ  trong ba lô ra, dĩ nhiên anh bắt đầu cò kè mặc cả với ông chủ.

“Trời à…” Cô xoay người, nhịn không được nói thầm một tiếng. Thì ra máy tính dùng cho việc này, cũng rất may anh suy nghĩ chu đáo như thế.

Trả giá với Hạng Phong là một chuyện vất vả, nhưng trả giá cùng với người Ý nói một hơi tiếng Anh dường như cũng không dễ dàng, sau 10 phút đứng bên cạnh nhìn, Lương Kiến Phi quyết định ra ngoài hít thở không khí. Người đến người đi trên đường lót gạch đá, cô dạo qua một vòng trước mấy tủ kính lân cận, lại nhớ tới cửa tiệm bán đèn kia, Hạng Phong hình như đã đạt được thoả thuận với chủ cửa tiệm, bởi vì người đàn ông trung niên để râu quai nón kia lấy ra một cái hộp giấy, rồi cất đèn bàn vào hộp, miệng ông ta lẩm bẩm nói gì đó.

Bỗng nhiên Lương Kiến Phi cảm thấy đầu vai trầm xuống, tiếp theo có một sức mạnh thật lớn túm cô về phía trước —— một người đàn ông tóc quăn xuất hiện trong tầm nhìn của cô, khi cô còn chưa kịp phản ứng, hắn ta đã mang theo ba lô của cô chạy xa hơn mười mét.

“A… A…!” Cô kinh ngạc chỉ vào tên đàn ông chạy trốn nhanh như bay kia, nhưng một câu trong miệng cũng không nói nên lời.

“Cầm!” Hạng Phong không biết vọt ra từ trong tiệm lúc nào, anh giao túi máy ảnh cho cô, không dừng lại phút nào mà đuổi theo tên kia.

Lương Kiến Phi do dự vài giây, đang muốn đuổi theo thì ông chủ cửa tiệm kia kéo cánh tay của cô nói tiếng Anh, cô lặp lại mấy câu “Sorry! No!” mới miễn cưỡng thoát ra. Nhưng lúc cô ngẩng đầu lên nhìn xung quanh thì bỗng nhiên phát hiện ——

Hạng Phong và tên cướp kia… Tất cả đều biến mất không thấy nữa!

Bầu trời vẫn như cũ ngàn dặm không mây, chỉ cần thoáng ngẩng đầu thì có thể nhìn thấy bầu trời xanh thẳm, màu trắng ngà của kiến trúc baroque, hoặc quân cờ có màu sắc rực rỡ, hoặc bồn hoa với màu sắc tươi đẹp, đây là một ngày lễ lãng mạn, nhưng mà đối với Lương Kiến Phi mà nói, giờ phút này trong cuộc sống của cô ngoài việc ly hôn ra, đây là ngày tồi tệ nhất.

Cô chỉ có hai bàn tay trắng. Tiền, di động, hộ chiếu, bản đồ… Tất cả mọi thứ đều ở trong ba lô, chính là ba lô biến mất trước mắt cô. Đáng giận nhất chính là, Hạng Phong để lại máy chụp ảnh cho cô sau đó cũng đã biến mất.

Đầu tiên cô đợi một giờ ở cửa tiệm bán đèn, nhưng sợ ông chủ râu quai nón kia lại đến dây dưa với cô, vì vậy cô đi tới đi lui. Sau đó cô gặp một đoàn du lịch Trung Quốc, cô chặn lại hướng dẫn viên du lịch, đó là một người đàn ông nhìn qua gần bằng tuổi cô, cô nói với anh ta cảnh ngộ của mình, người đàn ông đề nghị cô báo cảnh sát, hơn nữa cho cô mượn điện thoại, cô vội vàng gọi số di động của Hạng Phong, nhưng máy trả lời đã tắt điện thoại. Bởi vì không thể chậm trễ hành trình của đoàn du lịch, người hướng dẫn viên mang theo đoàn người rời khỏi, trước khi đi, vẻ mặt anh ta lo lắng nói, giống như là tuỳ tiện đuổi theo kẻ cướp, nói không chừng sẽ bị quanh quẩn trong những hẻm nhỏ, vô cùng nguy hiểm…

Lương Kiến Phi ngơ ngác đứng tại chỗ, cô càng nghĩ càng sợ hãi, cô vốn có ý nghĩ muốn quay trở về khách sạn chờ nhưng lại bị bác bỏ triệt để. Cô mang theo máy ảnh, đi về phía Hạng Phong biến mất, cô quyết định đi tìm anh, mặc kệ nói thế nào cô cũng phải tìm được anh!

Cô đi dọc theo con đường lớn náo nhiệt rồi vào hẻm nhỏ. Những cái hẻm ở Rome rất chật hẹp, ven đường là những cánh cửa gỗ, làm cho người ta nhớ tới phố cổ của Giang Tô và Chiết Giang. Không biết tại sao, tâm tình sợ hãi và hoảng hốt lúc đầu dần dần mất hẳn mà trở thành kiên định. Mặc dù cô không thể xác định loại kiên định này rốt cuộc là như thế nào, dù rằng trong lòng vẫn tràn ngập bàng hoàng, thế nhưng cô cảm thấy mình giống như tín đồ của Thích Ca Mâu Ni, có cái gì đó hỗ trợ cô tiếp tục lên đường.

Thỉnh thoảng có vài người thanh niên ở phía đối diện cô, Lương Kiến Phi sẽ rất cẩn thận ngoảnh lại xem nhiều lần, hy vọng đó chính là kẻ lấy túi cô. Nhưng nếu thật sự là hắn ta, cô nên làm như thế nào chứ…

Điểm này, cô lại hoàn toàn không nghĩ tới.

Cô từ hẻm nhỏ đi ra đường lớn, từ đường lớn đến quảng trường tràn ngập du khách, từ quảng trường đến nhà thờ, lại từ nhà thờ đi vào một hẻm nhỏ khác. Tầm mắt cô thường dừng lại tìm tòi, tưởng tượng đủ loại khả năng: cô hy vọng biết mình đang hướng tới phía nào, nhưng loại hy vọng này càng ngày càng xa vời; cô đi thật lâu, bởi vì mặt trời từ đỉnh đầu chuyển qua phía tây, cô giơ tay lau mồ hôi trên trán, há miệng thở hổn hển, bỗng nhiên cô rất muốn la to tên của Hạng Phong, nhưng làm sao cũng không la được.

Mặt trời thực sự xuống núi, cô cực kỳ mệt mỏi, cửa hàng treo bảng quảng cáo lễ tình nhân, người yêu dắt tay nhau, các loại hoa tươi đẹp, một người đàn ông tóc quăn… Tất cả đều không thể hấp dẫn sự chú ý của cô nữa.

Lương Kiến Phi suy nghĩ, có lẽ hiện tại điều duy nhất có thể làm cho cô hưng phấn kêu to chỉ có Hạng Phong và món ăn ngon.

Rốt cuộc cô không đi nữa, vì thế ngồi dựa trước tủ kính của cửa tiệm nhỏ ven đường, cô cho rằng hình như mình ngửi được mùi thức ăn, nhưng nhìn xung quanh một lúc thì không phát hiện gì cả, vì thế cô cho rằng đó là ảo giác của mình —— đơn giản là bụng đói kêu vang của cô.

Kiến Phi nhớ tới máy ảnh của Hạng Phong ở trước ngực, thế là cô ngơ ngẩn lấy ra, xem xét ảnh chụp bên trong. Phần lớn là chụp phong cảnh, cho dù là trường đấu thú, quảng trường “cái miệng của sự thật” hay là bức tượng Bernini tại đài phun nước, trời xanh mây trắng quả thực chiếm cứ hơn phân nửa hình ảnh, cô không thể phân biệt rõ ràng, cái nào mới là cảnh chính. Có rất nhiều ảnh phong cảnh độc đáo không giống nhau, và một số ảnh người, như là chiều hôm qua cô tại “miệng đá há to”, cùng với…tấm ảnh tự chụp của Hạng Phong.

Tấm ảnh kia gần như là màu đen, cô đoán rằng anh ở trong phòng mình, tắt đèn, nhờ ánh đèn ngoài cửa sổ mà chụp. Nói đúng hơn, cô chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của anh, một nửa khác ẩn nấp trong bóng đêm, khuôn mặt anh không biểu hiện điều gì, nhưng trong mắt loé ra một tia dịu dàng, như là có gì đó muốn nói với cô…

Lương Kiến Phi ngẩng đầu, nhìn ánh nắng chiều trên bầu trời, cô không khỏi tràn ngập tuyệt vọng mà hô to: “Hạng Phong! Tên khốn kiếp này cuối cùng anh ở nơi nào?!…”

Thế nhưng, không ai trả lời cô, ngay cả chim sẻ ở ven đường chỉ bận bịu mổ vụn bánh mì, không đếm xỉa tới cô.

“Này… Cô đang tìm người sao?” Một bà lão đứng ở cạnh cửa tiệm thấy Lương Kiến Phi, nhẹ giọng hỏi.

Cô sợ tới mức đứng dậy, bởi vì bà lão có khuôn mặt của phụ nữ lớn tuổi điển hình ở bán đảo Appennini*, tóc nâu đậm, con ngươi màu nâu nhạt, dáng người hơi mập mạp, nụ cười cũng rất nhiệt tình.

(*) Appennini là một hệ dãy núi bao gồm các dãy nhỏ hơn chạy song song dài khoảng 1.200 km dọc theo chiều dài của bán đảo Ý. Ở phía tây bắc, Appennini hợp với Alpes Liguri tại Altare. Ở phía tây nam, Appennini kết thúc tại Reggio di Calabria, một thành phố ven biển nằm tại đỉnh của bán đảo.

“Cô muốn vào chờ không?” Bà lão chớp mắt với cô rồi lại vẫy tay.

Nhưng Lương Kiến Phi đã trải qua một ngày đáng sợ, cô không dám dễ dàng tin tưởng bất cứ người nào nữa, vì vậy cô chỉ đứng ngơ ngác, bà lão kia cũng đứng, hai người cầm cự ngay tại cửa tiệm, cho đến khi có âm thanh “ùng ục ùng ục” từ trong bụng của Lương Kiến Phi phát ra, âm thanh kia vang dội, ít nhất những người lái xe xuống đường, cô, và bà lão đều nghe được.

Sau vài giây sửng sốt, bà lão bật cười, sau đó nói: “Vào đi, ăn chút bánh mì?… Nhưng chỗ tôi chỉ có bánh mì.”

Lương Kiến Phi chậm rãi quay đầu lại, cô mới phát hiện phía sau mình đúng là một tiệm bánh mì —— hoá ra, mùi vị ban nãy không phải là ảo giác của cô.

“Vào đi,” bà lão lại vẫy tay với cô, nét mặt rất thân thiện, “Tôi có thể mời cô ăn bánh mì.”

Lương Kiến Phi suy nghĩ kỹ càng tất cả, cô cảm thấy bà lão người Ý nói tiếng Trung này cũng không phải là ảo giác của cô.

Do dự trong chốc lát, cuối cùng cô bước vào trong tiệm, bà lão đã cắt vài miếng bánh mì nướng đặt lên chiếc đĩa sứ màu xanh nhạt, một lát sau, bà ấy lại bưng ra một tách cà phê đặt trên đĩa sứ để bên cạnh, rồi làm động tác “mời”.

“Cám…cám ơn!” Lương Kiến Phi trải qua tư tưởng đấu tranh kịch liệt, cuối cùng cô vẫn thua cho muốn ăn. Nhưng cô vẫn duy trì sự cảnh giác, mặc dù trên mặt lộ ra nụ cười cảm kích, cô cũng không dám đụng đến tách cà phê, chỉ đưa tay lấy hai miếng bánh mì nướng, đứng ở cửa tiệm mà ăn, vừa ăn cô vừa tính toán nếu có thuốc trong bánh mì, tự mình làm sao có thể chạy trốn hoặc tìm kiếm sự giúp đỡ.

Nhưng ăn xong hai miếng bánh mì nướng, cô không cảm thấy đầu mình choáng váng, cũng không khó chịu, chỉ là càng đói bụng hơn.

Cô cào tóc rồi duỗi tay ra lấy hai miếng bánh mì nướng còn lại, sau đó bà lão nhìn xuống mỉm cười, cô nuốt ngấu nghiến ăn hết tất cả.

Lúc này có một người đàn ông đi vào, chào hỏi với bà lão. Lương Kiến Phi sợ tới mức mở to mắt, một bàn tay cầm chặt nắm cửa, chuẩn bị chạy trối chết bất cứ lúc nào.

Người đàn ông kia xoay người, nhìn cô một cái rồi hỏi: “Người Trung Quốc à?”

Lúc này cô mới há miệng, phát ra một loại âm thanh giống như “Vâng”.

Người đàn ông —— có lẽ nói chính xác hơn, là một ông lão —— gương mặt người Châu Á lớn tuổi, tóc mai hai bên đã bạc trắng, nếp nhăn trên mặt rất sâu, nhưng cười rộ lên cũng rất hoà nhã, ông ấy gật đầu, dùng thanh âm trầm thấp giống như Hạng Phong: “Xin chào, hoan nghênh cô.”

Lương Kiến Phi là loại người thế này: sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác, nhưng một khi đã tin, sẽ một mực tin tưởng. Vì vậy Hạng Phong thường nói: “Phụ nữ giống cô dễ bị lừa nhất.”

Mỗi lần cô đều phụng phịu hỏi lại: “Tại sao?”

Nhưng anh luôn nhẹ nhàng bâng quơ lắc đầu, tỏ vẻ không muốn nói gì.

Thật giống như bây giờ, cô nhìn hai vị “ân nhân” trước mặt, nhất kiến nhất cố (gặp lần đầu đã quen thân). Cô nói cảnh ngộ của mình với bọn họ, bà lão vội vàng gọi điện thoại đến sở cảnh sát báo án. Một lát sau sở cảnh sát gọi lại nói phái người đến đây. Trong lúc rảnh rỗi chờ đợi, Lương Kiến Phi tràn đầy cảm kích mà uống hai tách cà phê, ăn một chiếc bánh croissant, một miếng bánh ngọt nhỏ giống như “bánh xốp nhiều tầng”, hai bánh mì nho nướng, và một miếng pizza mỏng.

“Như vậy, đã bao lâu ông chưa về quê nhà?” Mồm miệng cô không rõ ràng hỏi.

“Bốn mươi mấy năm thì phải.” Ông lão bùi ngùi trả lời.

“Tôi vẫn khuyến khích ông ấy trở về thăm, nhưng ông ấy không nghe lời tôi.” Bà lão cười nói.

“Lại nói,” cô thoả mãn uống cà phê, “Bà nói tiếng Trung rất tốt ạ…”

“Bởi vì chúng tôi sống cùng nhau đã bốn mươi mấy năm rồi đấy.” Khi nói lời này, vẻ mặt của bà lão lại như phụ nữ vừa kết hôn.

Kiến Phi không khỏi mỉm cười, nụ cười pha trộn bất đắc dĩ và hâm mộ.

“Cô kết hôn chưa?” Bà lão hỏi.

Cô gật đầu, sau đó mỉm cười nói: “Nhưng lại chia tay.”

“À… Đáng tiếc.”

Cô lại lắc đầu: “Ly hôn với một người đàn ông đáng ghét cũng không có gì đáng tiếc.”

Hai ông bà nghe cô nói như vậy, họ liếc mắt nhìn nhau cười.

“Nếu tôi không mời cô ăn bánh mì, tiếp theo cô định làm gì? Tiếp tục tìm người bạn của cô sao?”

Lương Kiến Phi nhíu mày suy nghĩ nửa ngày rồi nói: “Có lẽ vậy.”

“Tìm đến lúc nào?”

“Tìm đến khi… anh ta khóc lóc chảy nước mắt mà xuất hiện trước mặt tôi, nói ‘rốt cuộc cô đến đây à’.” Nói xong, chính cô cười ha ha trước tiên.

Cửa tiệm được người từ bên ngoài dùng sức đẩy ra, chuông treo trên hiên cửa đột nhiên chạm vào thanh thủy tinh, phát ra tiếng kêu mãnh liệt. Có người vác ba lô thật lớn bước nhanh vào trong, phẫn nộ mà rống to: “Lương Kiến Phi!”

Cô từ trên chỗ ngồi nhảy dựng lên, nhìn người đàn ông trước mắt một cách khó tin —— đúng vậy, ngoài Hạng Phong ra thì còn ai vào đây?!

“Rốt cuộc cô có đầu óc hay không?!” Anh chẳng để ý ánh mắt kinh ngạc của những người khác, không chút tính toán che dấu cơn giận dữ của mình.

“…”

“Tôi đã tốn nhiều công sức bắt được tên kia, đến lúc từ sở cảnh sát đi ra lại phát hiện cô biến mất.”

“…”

“Cô có biết tôi tìm cô bao lâu hay không?!” Anh trừng cô, “Hả?!”

“… Tôi gọi cho máy của anh, nhưng đã tắt điện thoại.”

“Vậy cô không biết gọi cho di động của mình sao?!”

“…”

“Nếu không tìm được cô tôi lại chuẩn bị đến sở cảnh sát báo án, cũng không biết cô lại… cô lại…”

Anh tức giận đến mức nói không nên lời, đây là lần đầu tiên Lương Kiến Phi chứng kiến Hạng Phong phát hoả lớn như vậy, bọn họ thường châm chọc khiêu khích lẫn nhau, cũng hiếm khi thực sự tức giận. Cô xấu hổ kéo khoé miệng, duỗi tay đến trước mặt anh, trong lòng bàn tay là một miếng bánh mì sữa nướng:

“Cho anh, vẫn… giòn ăn ngon lắm.”

Hạng Phong không nói gì, nhưng thần kỳ chính là, lông mày đang nhíu chặt của anh dần dần giãn ra.

Tiệm bánh mì nho nhỏ yên lặng, vợ chồng chủ cửa tiệm, bao gồm hai vị cảnh sát người Ý đi theo sau Hạng Phong cũng không dám phát ra một chút âm thanh. Nhưng ngay thời điểm chỉ mành treo chuông này, bỗng nhiên truyền đến tiếng vang “ùng ục ùng ục”, Lương Kiến Phi cảm thấy âm thanh này rất quen thuộc, nhưng cô nhất thời không thể nhớ rốt cuộc đã từng nghe ở nơi nào.

“… Cám ơn.” Lúc cô vẫn tập trung suy nghĩ, Hạng Phong liền đoạt lấy miếng bánh mì nướng trong lòng bàn tay của cô, anh nhai một miếng lớn.

Tối nay, lần đầu tiên Lương Kiến Phi ngồi xe cảnh sát quay về khách sạn. Dọc đường đi có một đôi tình nhân ôm nhau dưới màn đêm, cô si ngốc nhìn theo, đáy lòng lại có một tia hâm mộ. Hạng Phong có lẽ vẫn hờn dỗi, anh khoanh tay không nói lời nào. Cô nghiêng đầu dè dặt nhìn anh, bị anh phát hiện cô lại vội vàng quay đầu.

Lúc xuống xe, cô nhìn thấy biển hiệu của xe cảnh sát lại giống với xe của Đường tiên sinh.

“Xe này gọi là ‘Alfa Romeo 159’.” Hạng Phong nói.

“ ‘Alfa’ và… ‘Romeo’?” Cô nhíu mày, suy nghĩ rồi lại liếc nhìn lần nữa, nhưng xe cảnh sát đã rời khỏi nhanh như chớp.

Hạng Phong phớt lờ cô, anh tự ý vác ba lô đi vào thang máy, cô bước nhanh theo sau.

Thang máy phát ra một tiếng “Đinh” trong trẻo, báo rằng đã tới lầu ba. Hạng Phong ra ngoài trước, xoay người bỏ lại ba lô cho cô, sau đó anh vươn tay: “Máy chụp hình của tôi đâu?”

“Ở trong này…” Cô đưa túi máy chụp hình cho anh.

“Cô… kiểm tra một chút coi có thiếu thứ gì không.” Anh như là có chút không kiên nhẫn.

Lương Kiến Phi vội vàng mở ba lô ra, cẩn thận tìm kiếm một hồi, cuối cùng cô ngẩng đầu, vẻ mặt cứng nhắc nói: “Hình như… thiếu một bao khăn giấy.”

“… Được tôi dùng lau mồ hôi hết rồi!” Anh trừng cô.

“À…”

Anh mở cửa phòng, đi vào rồi mở đèn, nhưng chậm chạp không đóng cửa lại. Cô do dự đứng ở cửa phòng anh, anh xoay người nhìn cô nói: “Cô…”

“?”

Anh khẽ nhíu mày, giống như có chút gì muốn nói, nhưng cuối cùng, anh chỉ nhẹ giọng thở dài, anh xua tay với cô: “Không có gì…”

Anh đóng cửa lại, rốt cuộc không mở ra.

Lương Kiến Phi trở về phòng mình, cô nhắm mắt lại nằm trong bồn tắm lớn chứa đầy nước ấm kiểu Châu Âu, cô nhớ lại một ngày “kỳ lạ” này. Trên thực tế, đi bộ và tìm kiếm chiếm phần lớn thời gian, thế nhưng khi cô nhớ lại, trong đầu óc chỉ có cảnh tượng Hạng Phong chạy vào tiệm bánh mì rống to với cô. Điều càng kỳ lạ chính là, cho dù là lúc ấy hay là hiện tại, cô cảm thấy không tức giận chút nào với cơn thịnh nộ của anh, cô thậm chí cho rằng, nếu đổi lại là mình cô nhất định cũng sẽ phát hoả lớn như vậy, có lẽ sẽ trách móc dữ dội hơn anh.

Có thể bởi vì thực sự quá mệt mỏi, sau khi nằm lên giường cô nhanh chóng ngủ say. Cô mơ một giấc mộng, mơ chính mình không ngừng xuyên qua đường lớn ngõ nhỏ của thành phố này, trước mắt luôn là đá sỏi cũ xưa và trơn trợt. Mặc kệ nói thế nào, ở trong mộng cô nói với bản thân: đây là một “Lễ tình nhân” khó quên.

Lương Kiến Phi và Hạng Phong ở lại Rome một ngày nữa, rốt cuộc họ hoàn thành hành trình tìm hiểu 《 Ngày nghỉ ở Rome 》, sáng ngày thứ tư, bọn họ đáp máy bay quay về Thượng Hải.

“Được rồi,” Lương Kiến Phi nói, “Tôi thừa nhận phần lớn đồ của anh mang trong túi đều được sử dụng, nhưng mà tôi không hiểu, hộp kẹp giấy này dùng làm gì?”

Hạng Phong đang dùng máy tính gửi email, nhưng anh vẫn tranh thủ nhìn cô một cái, anh cong khoé miệng, không nói gì.

Hai giờ sau, khi Lương Kiến Phi vì say máy bay mà nôn ra, rốt cục cô biết hộp kẹp giấy này có công dụng gì: dùng để cố định miệng chiếc túi để cô nôn mửa…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.