[TTSCPN] Chương 15

Chương 15 (18+)

Hôm Cố Tích Hoa đi công tác trở về thì chính là ngày tụ họp bạn bè. Hẹn nhau tám giờ, anh phải lái xe qua chừng nửa tiếng, vào lúc bảy giờ mười phút Thẩm Châm liền thấy xe của Cố Tích Hoa. Sớm hơn bình thường mười lăm phút. Cô còn chưa thay quần áo nên gọi người đi lên, cô mở cửa, Cố Tích Hoa mặc bộ quần áo vải lanh giản dị, thoạt nhìn trẻ tuổi không ít. Cô híp mắt cười: “Hoan nghênh Thẩm tiên sinh đến nhà Cố phu nhân.”

Anh nhướng mày: “Thẩm tiên sinh và Cố phu nhân lại không ở cùng nhau?”

Thẩm Châm: “…………..”

Thẩm Châm bỏ lại người kia ở phòng khách, còn mình đi vào phòng ngủ thay quần áo. Cô nghĩ nghĩ, liền mặc chiếc váy bó sát lấy về từ chỗ Thanh Vãn. Vừa quay đầu thì phát hiện Cố Tích Hoa đang dựa vào cạnh cửa nhìn cô, mặt cô đỏ bừng: “Háo sắc!”

Cố Tích Hoa cười: “Anh không thấy gì cả.”

Thẩm Châm trợn mắt, nếu ánh mắt không sâu như vậy, bà đây sẽ tin anh.

Kỳ thật Cố Tích Hoa đi vào ngay lúc Thẩm Châm đã thay đồ xong, nhưng mà điều này cũng không quan trọng, quan trọng là Thẩm Châm mặc chiếc váy này thật khiến người ta rúng động. Rõ ràng chỉ lộ ra một đôi chân, ngay cả bờ vai cũng không lộ, nhưng lại cố tình quyến rũ dục vọng của người khác. Một tháng nay cô luyện tập yoga, chỗ nên gầy đã gầy, ví dụ như vòng eo vốn nên nhỏ kia, chỗ không cần gầy thì chẳng gầy chút nào, ví dụ như phần trước và phần sau. Cả người được chiếc váy bó sát… Cố Tích Hoa đi qua, quấn chặt cô từ phía sau, nụ hôn rơi trên cái cổ trắng nõn kia. Bàn tay to dán lên vòng eo của cô, vừa nóng vừa bỏng, cơ thể Thẩm Châm mềm nhũn, cô xoay người qua ôm anh, hơi thở hòa lẫn cùng anh, cả căn phòng như nóng lên.

Anh ngậm lấy đôi môi kia, giày vò, hôn hít, gặm cắn, rồi luồn vào cuốn lấy đầu lưỡi của cô, ra sức mút mát, nhẹ nhàng liếm láp, mô tả đường nét, hơi nóng thở ra giao hòa lẫn nhau, bàn tay trên người dạo tới chỗ nào thì Thẩm Châm cảm thấy nơi đó nóng bỏng hết sức, tê dại, ngứa ngáy, rất muốn anh dùng sức một chút… Bàn tay kia dừng trên lưng một lúc, Thẩm Châm gắng gượng mở mắt nhìn anh, cô hít thở thật sâu, đôi mắt anh sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy, khi ánh mắt anh lướt qua nơi nào đó, âm thanh khàn khàn, “…Thiết kế hay.” Môi lưỡi anh hôn lên xương quai xanh của cô, lưu lại một dấu vết tươi đẹp, sau đó anh di chuyển xuống phía dưới, váy bị môi lưỡi anh kéo mở, không chút trở ngại. “Ưm…a a…” Thẩm Châm không chịu nổi rên rỉ ra tiếng, hai cánh tay bám chặt.

Dây kéo của chiếc váy ONLY này giống như dây kéo của áo khoác ngoài, kéo một mạch là tới cùng. Đây quả thực trúng ý của kẻ sắc lang nào đó, cái câu “Thiết kế hay” là khen ngợi từ đáy lòng. Hai chân Thẩm Châm mềm nhũn, cô trượt xuống, bàn tay anh chụp lại, giữ cô ngồi trên bàn trang điểm —— “…Có tiến bộ.” Anh nói. Thẩm Châm bị gập người lại gần như chín mươi độ trên bàn trang điểm, nụ hôn càng mãnh liệt hơn hạ xuống, hai tay cô bị anh ấn xuống, chỉ có thể mặc người đàn ông ở trên người cô muốn làm gì thì làm. Không phải đã luyện yoga là tốt rồi sao, Thẩm Châm lại còn có ý nghĩ này.

Mười lăm phút sau, Thẩm Châm oán hận trông thấy dấu hôn rõ ràng trên xương quai xanh trong gương… Người bên cạnh như là rất hài lòng, kéo cô qua liếm những vết hôn kia, cơ thể Thẩm Châm run lên, mau chóng đẩy anh ra, “…Anh đừng làm loạn nữa, thời gian không nhiều lắm.”

Âm thanh của Cố Tích Hoa vẫn khàn khàn, “…Anh làm sao bây giờ?” Một bộ phận nào đó dính sát Thẩm Châm thay đổi rất rõ rệt. Khuôn mặt Thẩm Châm vốn còn chưa hết đỏ lúc này lại đỏ thêm vài phần, “…Tự mình giải quyết.”

Người phía sau càng dính chặt hơn: “…Giúp anh.”

Thẩm Châm bốc cháy thành tro.

Thật lâu sau.

“…Được chưa?”

“…Ừm, sắp rồi.”

Thật lâu sau.

“…Được chưa?”

“…Ưm…ưm…sắp rồi…em dùng sức một chút…”

Thật lâu thật lâu sau.

“…Được chưa…” Âm thanh của người nào đó mang theo nức nở.

“…Bảo bối…em dùng sức chút nữa đi… Ss —— chỗ đó không thể đụng vào…”

Thật lâu thật lâu thật lâu sau đó ——

Thẩm Châm đổ mồ hôi đầm đìa, ngồi phịch trong lòng người nào đó. Mặc cho người kia đặt lên những nụ hôn lắt nhắt.

“Bảo bối, giỏi lắm.”

Thẩm Châm khóc không ra nước mắt: “…Tay em mỏi.”

Cố Tích Hoa cười: “Lần sau đổi tay trái.”

Thẩm Châm: “…” Ngay cả sức lực nhấc tay véo người kia cô cũng không có, tuy rằng chân mềm nhũn đứng không vững, nhưng cô vẫn dùng chân đá người nào đó đè hơn phân nửa trọng lượng trên người mình. Cố Tích Hoa không tránh, một cước yếu ớt kia, còn không bằng mèo cào.

“Em muốn lần nữa?”

Thẩm Châm: “…………”

“Tháng sau chúng ta đến cục dân chính nhé.”

Thẩm Châm: “!!!”

“Anh chờ không kịp nữa rồi…” Hơi thở nóng cháy của người đàn ông phả bên tai cô, từng đợt âm thanh tiến vào trong tai, khiến cô ngứa ngáy trong lòng.

“…Cầu hôn.” Thẩm Châm tóm lấy một tia lý trí cuối cùng trong hơi thở mỏng manh.

Người đàn ông cười bên tai cô, đầu lưỡi liếm vành tai cô.

Còn chưa xong? Thẩm Châm suy nghĩ trước khi bị hôn đến choáng váng lần nữa.

 

8 thoughts on “[TTSCPN] Chương 15

  1. @@ ngắn quá đi, thần tốc thật, may mà anh chị giữa các lần gặp nhau còn có thời gian anh đi công tác chứ không cộng lại không biết đã ở bên nhau được bao nhiêu ngày

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.