[TTSCPN] Chương 20

Chương 20

Buổi sáng khi Thẩm Châm thức dậy, cô phát hiện mình được khoá trong lồng ngực an toàn ấm áp, trong không khí tất cả đều là mùi hương của Cố Tích Hoa, hơi thở của anh phả trên mặt cô, lông tơ trên mặt ngứa ngáy, lại khiến người ta vô cùng yên tâm.

Cô chưa từng yêu đương, lần đầu hôn môi, lần đầu nắm tay, lần đầu dựa gần người khác phái như vậy, tất cả đều là Cố Tích Hoa. Mặc dù bản chất chẳng ngây thơ gì, không có chút nào khiến cô cảm nhận được cảm giác đơn thuần khờ dại của mối tình đầu như người ta nói, thế nhưng, tất cả những điều này đều khiến cô hạnh phúc. Cô khát khao mọi thứ của người đàn ông này, cô lưu luyến mùi hương của anh, chẳng có lúc nào là không muốn dính chặt với anh. Chỉ cần là anh, làm cái gì cũng được.

Thẩm Châm cọ cọ trong lòng anh, thoải mái lại thích ý.

“…Buổi sáng đàn ông rất dễ bộc phát thú tính.” Anh nói, bàn tay không an phận trượt vào áo ngủ của cô, âm thanh khàn khàn tràn ngập từ tính.

Thẩm Châm vươn cánh tay mảnh khảnh nõn nà vòng qua cổ người nào đó, không lùi mà tiến tới, lại khiến Cố Tích Hoa có chút kinh ngạc —— “Học biết chủ động?” Âm thanh nghe như rất hài lòng.

Âm thanh Thẩm Châm lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp hoạ: “…Đúng bảy giờ mẹ em nhất định sẽ đi vào.” Đây là thói quen của bà Thẩm, qua bảy giờ mọi người trong nhà đều phải thức dậy, Thẩm Châm nằm nướng, đúng bảy giờ bà Thẩm lập tức sẽ đến xốc chăn cô lên. A, bây giờ là sáu giờ năm mươi chín.

Tiếng bước chân dần dần đến gần.

Trong ngực Cố Tích Hoa là người con gái mềm mại, cô còn cố ý ôm lấy cổ anh, đùi dưới chăn còn vắt qua eo anh. Anh chàng Cố nào đó mới sáng sớm đã đổ đầy mồ hôi trên trán.

Tối qua nên ngủ ở sofa, anh suy nghĩ.

Tiếng bước chân đứng ở ngoài cửa, Thẩm Châm thu tay chân lại, ngoan ngoãn nhanh nhẹn nhắm mắt, mái tóc rối bời che đi khuôn mặt, nhưng không ngăn được khoé miệng nhếch lên.

Đi về sẽ trừng phạt em. Không trên đường cũng được. Cố Tích Hoa chỉ có thể nghĩ vậy trong lòng, chịu đựng ngọn lửa của cô nàng nào đó châm lên giờ đã biết điều không động tay chân nữa.

Thẩm Châm vốn tưởng rằng sẽ nghe tiếng cửa “cạch” vang lên, kết quả bà Thẩm chỉ đứng ngoài cửa một lúc, sau đó tiếng bước chân xa dần. Thẩm Châm ngơ ngác, mở to mắt nhìn Cố Tích Hoa đang cười như không cười, còn có đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cô…

“…À thì…nên dậy thôi…” Thẩm Châm hơi sợ.

“…Còn sớm.” Sau khi biết bà Thẩm không đi vào, giọng điệu của người nào đó rất thảnh thơi.

“…Vậy anh ngủ thêm một lát…Em…” Một ánh mắt bay tới khiến cho câu nói run rẩy “Em dậy trước” ngoan ngoãn nuốt lại vào trong bụng. Giờ phút này trong lòng cô lên án bà Thẩm ngàn vạn lần… Rốt cuộc con có phải là con gái của bà không, bà Thẩm!!!

Ánh mắt u ám khiến Thẩm Châm vội vàng dính tới, vòng tay qua, gác chân lên, ra vẻ đáng thương: “Em sai rồi…Thẩm tiên sinh…” Sau đó cô như con nít mà hôn anh loạn xạ, cái miệng nhỏ nhắn hôn khắp nơi, như là chim gõ kiến, hôn đến nỗi ngọn lửa mà Cố Tích Hoa muốn dập tắt nay không thể làm được. Cô nhóc này biết mình sai chỗ nào rồi ư?

Thực ra Thẩm Châm suy nghĩ rất đơn giản, chẳng phải là buổi sáng muốn thân mật một chút thôi sao, ừ, cô chủ động, tha cho cô nhé? Vì thế sau khi hôn loạn xạ xong đôi mắt Thẩm Châm lấp lánh nhìn anh —— tha cho em đi tha cho em đi tha cho em đi…

Một sợi dây gọi là “lý trí” trong đầu Cố Tích Hoa chợt đứt đoạn… Anh kéo người qua hung hăng “chà đạp”…

Đợi lúc bọn họ đi xuống thì đã bảy giờ rưỡi, ông Thẩm ra ngoài tập thể dục dưỡng sinh vừa lúc trở về, bà Thẩm đã bưng bánh bao dầu cháo quẩy và sữa đậu nành lên bàn, thấy Thẩm Châm như cô vợ nhỏ đi theo sau Cố Tích Hoa, trên mặt còn mang theo đôi mắt óng ánh sóng nước má ửng đỏ, trong lòng bà hiểu cả.

Người trẻ tuổi mà, tinh lực tràn đầy.

Nhưng nên tiết chế một chút mới tốt.

Bà Thẩm quyết định tìm một cơ hội thích hợp nhắc nhở Thẩm Châm.

Trên bàn cơm, Thẩm Châm đang uống sữa đậu nành.

Bà Thẩm bình tĩnh hỏi: “Có cần thay ra giường không?”

Thẩm Châm “phụt” một cái phun sữa đậu nành đầy bàn, bị sặc đến mức ho dữ dội —— “Khụ…Không…không cần…khụ khụ…” Khuôn mặt cô đỏ bừng. Cố Tích Hoa vỗ lưng giúp cô thuận khí, sắc mặt vô cùng bình tĩnh: “…Uống cẩn thận.”

F*ck! Vấn đề ở đây không phải là uống cẩn thận đâu?! Thay ra giường?! Cái gì cũng chưa làm thì thay ra giường gì chứ! A hừ… mày nghĩ gì đấy Thẩm Châm!

Cố Tích Hoa vừa rót nước cho cô, rồi hầu hạ cô nàng từ từ uống, lại thuận khí, lúc này anh mới trở về chỗ ngồi của mình. Bà Thẩm ở một bên càng nhìn càng vui, cười đến nếp nhăn hiện lên mặt. Quả thật là một tri kỷ chu đáo tỉ mỉ, nha đầu nhà bà có vận cứt chó gì mới nhặt được một người đàn ông tốt như vậy về nhà.

Hai người ăn xong bữa sáng đều phải đi làm, không dây dưa nhiều nữa mà đi ngay. Lúc này bà Thẩm mới tháo mở món quà của con rể tương lai, khi chiếc hộp đóng gói tinh xảo được mở ra, tay bà Thẩm run lên —— quả thực không thể nào đẹp hơn nữa?!

Ông Thẩm vốn cho rằng quà tặng cho mình nếu không là thuốc lá nổi tiếng thì là rượu thượng hạng, hoặc là nhiều loại khác nhau, bởi vì gói đồ hơi to, kết quả vừa mở ra, khi phát hiện là một bộ dụng cụ câu cá nhập khẩu, ông quả thực yêu thích không buông tay. Cần câu này lấy đi câu cá ở hồ sen quả là phí của trời mà.

Đương nhiên cả nhà đều vui.

 

Advertisements

6 thoughts on “[TTSCPN] Chương 20

  1. Hình như hqua chị post sớn nhưng ko làm mục lục nên tưởng trưa chị mới post :P

    Vk ck nhà này thật là…

    Em cũng muốn như TC, tất cả lần đâu đều dành cho 1 người :))

    Tình đầu cũng là tình cuối, có thể ko ngây thơ như ngươi ta yêu

    Nhưng em cần kết thúc viên mãn :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.