Thẩm tiên sinh Cố phu nhân [TTSCPN]

[TTSCPN] Chương 30

Chương 30

Đợi sau khi hai người “ồn ào” xong thì thời gian chỉ còn lại hai mươi phút, dưới ánh mắt ai oán lên án của cô nàng Thẩm, Cố Tích Hoa đứng dậy đi bấm mật mã.

“15131514… Vì sao là dãy số này?”

Tủ sắt “tách” một tiếng mở ra.

“Bức tranh treo trên tường là ‘Sistine Madonna’ của hoạ sĩ Raphael, bắt đầu vẽ bức tranh này vào năm 1513, hoàn thành tác phẩm vào năm sau.”

“Vì sao mật mã nhất định liên quan đến bức tranh này?”

Cố Tích Hoa lấy thứ bên trong tủ sắt ra, Thẩm Châm nhíu mày: “Nam châm?!”

Nam châm dùng để làm gì? Còn có cuộn len trên giường… Manh mối lộn xộn quá…

Ngoại trừ nam châm bên trong tủ sắt còn có một tủ sắt khác… Cái tủ sắt kia không phải quay số mật mã, mà là —— Thẩm Châm cầm qua nhìn, kết hợp màu sắc, năm lỗ hổng, từng lỗ đều có bảy màu sắc, đỏ cam vàng lục lam chàm tím.

Ngay lúc Thẩm Châm xoay tổ hợp màu sắc thì Cố Tích Hoa vươn tay sờ bên trong đèn bàn, xé thứ gì đó dính trên thân đèn. Trước đó Thẩm Châm đã xem xét cái đèn này, giấy nhám dán lên thân đèn, lộ ra phong cách cổ xưa, Thẩm Châm vẫn nghĩ rằng đây là thiết kế độc đáo của nó, cô chưa từng nghĩ rằng lại là một manh mối?

Cố Tích Hoa gỡ bức tranh xuống, dùng giấy nhám chà bức tranh, Thẩm Châm trông thấy đáp án hiện ra, cô nói không nên lời.

“‘Sistine Madonna’ là tranh sơn dầu, nếu bức này không có vấn đề thì bọn họ sẽ không cố ý đổi tranh sơn dầu thành tranh bột màu, dù sao cũng có nhiều tranh sơn dầu mô phỏng ‘Sistine Madonna’ tại thành phố, thật sự không cần phải khổ cực đi mua tranh bột màu. Nếu bức tranh vẽ trong bức tranh, thế thì tủ sắt khẳng định là khoá trong khoá.”

Thẩm Châm mài ra màu sắc của mật mã tám màu kia, đỏ cam vàng lục lam chàm tím —— cách, tủ sắt mở ra. Thẩm Châm thấy thứ gì đó bên trong cô càng loạn hơn —— một cái tua vít.

Là muốn bọn họ nạy khoá sao?

Thế thì dùng nam châm và sợi len làm gì?

Cố Tích Hoa cầm tua vít, kéo Thẩm Châm đến chỗ cơ quan đầu tiên cô đã tìm thấy trước đó, đôi mắt Thẩm Châm sáng rực lên —— hoá ra là dùng để nạy cái này!

Cố Tích Hoa xoay ra ốc vít của bốn góc rồi nạy lên, miếng sắt được mở ra, Thẩm Châm nhìn bên trong, một mảnh đen thui, không nhìn thấy cái gì, cô vươn tay xuống —— rất sâu! Không mò tới đáy.

Thẩm Châm chợt nhớ tới sợi len và nam châm, cô nhìn Cố Tích Hoa: “Chìa khoá ngay phía dưới ư?”

“Chắc là vậy.”

Cô nàng Thẩm hưng phấn, mau chóng lấy sợi len buộc nam châm lại rồi thả xuống —— tách, Thẩm Châm cảm thấy có gì đó dính vào, từ sợi len truyền đến trọng lượng hơi nặng chút, cô kéo nam châm lên, ha, hay thật, một chiếc chìa khoá!

Cố Tích Hoa nhìn đồng hồ, à, còn mười phút nữa là một tiếng.

Hai người mở cửa đi ra ngoài, Thẩm Châm cầm tờ giấy “Chạy thoát thành công” đi đổi quà, là móc khoá tình nhân, thủ công rất đẹp, chất liệu rất tốt, kiểu dáng cũng hợp gu Thẩm Châm, hai người mỗi người một cái. Cố Tích Hoa cầm lấy móc khoá không biết suy nghĩ gì, Thẩm Châm kéo anh đi.

“Thẩm Châm.” Anh gọi cô.

“Gì thế?”

“Chúng ta vẫn chưa mua nhà.” Trang hoàng nhanh nhất cũng ba tháng, hôn lễ vào cuối năm, hiện tại đã là tháng tám, còn thêm mấy chuyện linh tinh, kéo thêm một hai tháng nữa đến lúc đó hai người kết hôn xong thì không có nhà ở.

Thế nhưng, mua nhà phải bàn bạc vấn đề lớn nhỏ, một khi bàn bạc nhất định phải nói tới con cái…

Vấn đề này không thể nào trốn tránh.

Người ở đằng trước không nói gì.

Cố Tích Hoa thở dài một hơi, kéo cô đến bên cạnh mình: “Chúng ta mua bốn phòng nhỏ ba phòng lớn. Phòng ngủ, phòng sách, phòng khách.”

Không có phòng trẻ con.

Thẩm Châm im lìm rất lâu mới rầu rĩ nói: “…Được.” Sau đó cô ôm chặt Cố Tích Hoa.

Trong lòng anh vừa mềm vừa đau, chỉ có thể khẽ khàng vỗ về người trong lòng rất im lặng.

“Có phải em rất bướng bỉnh không?” Thẩm Châm buồn bã nói.

“Ừ.”

“Có phải rất ích kỷ không?” Âm thanh hơi run.

“Ừ.”

“Có phải vô cớ gây rối không?”

“Ừ.”

“Vậy tại sao anh còn cần em?” Cô cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ khóc mất.

“Bởi vì anh muốn làm người có thể để em yên tâm bướng bỉnh, ích kỷ, vô cớ gây rối.”

Chỉ có tình yêu trọn vẹn của anh dành cho em thì em mới có thể tin tưởng anh gần gũi anh, ở trước mặt anh thể hiện một mặt nữ tính của mình. Anh chịu được một mặt xấu nhất trong tính cách của em thì mới có tư cách tận hưởng những gì tốt đẹp nhất của em.

Cảm thấy trước ngực mát rượi, trái tim Cố Tích Hoa thắt chặt, anh mau chóng kéo người trong lòng ra: “Không phải anh đã nói không cho phép em khóc nữa sao!”

Thẩm Châm đến gần hôn anh, nước mắt cũng dính trên mặt Cố Tích Hoa, anh ôm cô, nhẹ nhàng hôn lên: “Đừng khóc được không?”

“Không được.” Giọng Thẩm Châm ồ ồ, nghẹn ngào nức nở, nước mắt tuôn trào, Cố Tích Hoa hôn cô, vị mặn đọng trong miệng, mặn đến nỗi khiến trái tim anh siết chặt từng cơn, anh khoá chặt cô trong lòng, âm thanh khàn khàn: “Thẩm Châm, em muốn anh chết ư?”

Thẩm Châm ôm chặt anh, cô nghĩ rằng người đàn ông này quả thực muốn mạng sống của cô.

Sao lại gặp được anh chứ, sao lại gặp được anh chứ, sao lại gặp được anh chứ, sao lại gặp được anh chứ. Thẩm tiên sinh yêu dấu của em.

 

***

nửa chặng đường rồi :D

 

Advertisements

4 thoughts on “[TTSCPN] Chương 30

  1. sao anh chị lại gặp được nhau chứ. sao lại gặp được nhau chứ. tại sao chứ. quá tuyệt vời :D

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.