Thế thân của tình yêu [TTCTY]

[TTCTY] Chương 1.1

Chương 1 | Tháng sáu: Giấc mơ về một người xa lạ

【 Viên Thế Vân: So với làm một người bị gửi gắm quá nhiều hy vọng, cô thà rằng mình là một người không có tiếng tăm, như vậy, cuộc sống của cô có thể thoải mái hơn không?

Tám năm trước cô muốn đến một nơi rời xa chỗ ầm ỹ này, nhưng cô không hiểu, khoảng cách không phải từ phía này đến phía kia của trái đất.

Tưởng Bách Liệt: “Thứ lỗi tôi nói thẳng, có phải cô có người thân hoặc bạn bè thân thiết đã ra đi, ý tôi là…vĩnh viễn…” 】

1.1

Edit: Song Tử

Beta: Sam

Viên Thế Vân từ London trở lại Thượng Hải, trong vòng ba tuần ngắn ngủi cô đã tranh cãi với mẹ hai lần. Nguyên nhân là, cô muốn chuyển ra ngoài sống một mình, mẹ cô cực lực phản đối. Nhưng cuối cùng, người mẹ luôn luôn cứng rắn của cô vẫn nhượng bộ.

Ở Anh quốc bảy tám năm, đi học cũng được, làm việc cũng được, Thế Vân đã quen sống một mình. Nay về nhà cô đã không thể nào chịu đựng được một cuộc sống bị người khác quản thúc.

Hồi tiểu học ba mẹ Thế Vân đã ly hôn, ba cô là một thương nhân khá thành công, vì thế mặc dù thiếu tình thương của ba, nhưng không bao giờ thiếu tiền. Cô tự cảm thấy mình là một con người mâu thuẫn, một mặt khát vọng tự do, căm ghét ba mình dùng tiền để bù đắp tình cảm, mặt khác cô lại vô cảm dùng chính khoản tiền này, nhưng thỉnh thoảng tại một khoảnh khắc nào đó, cô cũng rất căm ghét bản thân.

Một tuần trước, cô rốt cuộc dọn ra ngoài, là Tử Mặc giúp cô tìm nhà, ngay dưới lầu căn hộ mà Tử Mặc thuê. Cả tòa nhà có tổng cộng 32 tầng, mỗi tầng chỉ có hai căn hộ, diện tích mỗi căn không lớn, nhưng khu vực công cộng lại rất rộng rãi. Chung quanh đều là khu dân cư, sinh hoạt rất tiện lợi, nhưng nguyên nhân đầu tiên khiến cô để mắt tới chính là rất yên tĩnh.

Tại tầng 31 cao cao, ngăn cách với những tiếng động ầm ỹ của thành phố, cô thích cái cảm giác giống như đang sống “trong mây”, giống như không cần miễn cưỡng tốn công. Miễn cưỡng gì chứ? Con người này, cuộc sống này, vẫn là…của chính cô?

Thế Vân nhìn quanh căn hộ một người ở mà mình mới thuê, trong góc phòng khách và phòng ngủ chất đầy thùng giấy. Cô lười đi thu dọn, giống như khi ở London bảy tám năm, cô lại lười học giọng London trầm bổng như người dẫn chương trình tin tức kia.

“Cứ như vậy đi…” Cô nằm trên chiếc giường đơn nho nhỏ trước cửa sổ trong phòng ngủ, tấm nệm hơi cứng, bờ lưng truyền đến cảm giác khó chịu, nhưng cô không muốn động đậy, chỉ lẳng lặng nằm đó, nhìn trần nhà màu trắng từ rõ ràng biến thành mơ hồ, sau đó nhắm mắt lại.

Cô mơ một giấc mộng, trong đó cô là một bé gái hơn mười tuổi, có một người bạn thân nhất tên là “Hoa Tử”. Mỗi ngày hai người đều tay nắm tay cùng nhau đi học, cùng nhau tan học, cùng nhau chơi đùa, nhưng có một ngày, Hoa Tử nói mình sắp chuyển trường, vì thế đến gặp cô chào tạm biệt. Lúc chia tay hai người đều bật khóc, Thế Vân thấy mình vừa vẫy tay, vừa chảy nước mắt không đành: “Tạm biệt, Hoa Tử! Tạm biệt…”

Cứ như vậy, cô ở trong giấc mộng hô gọi cho đến khi tỉnh lại.

Đồng hồ trên tường chỉ mười giờ năm phút. Là sáng sớm hay là ban đêm?

Thế Vân đứng dậy kéo rèm cửa sổ, từ trên tầng 31 nhìn xuống, đèn đường ở hai bên ngã tư đường như những dải lụa màu vàng sáng lấp lánh, xa xa những ngọn đèn nê ông của tòa cao ốc không ngừng phát sáng. Thì ra đã tối rồi.

Cô cảm thấy khát, thế là theo trực giác đi mở cửa tủ lạnh, vừa mở ra, nhìn thấy bên trong trống rỗng, cô mới nhớ tới chai nước khoáng cuối cùng đêm qua đã bị mình uống hết rồi.

Thế Vân nuốt nuốt nước miếng, cảm thấy miệng lưỡi khô khan, cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, cầm lấy chìa khóa khóa cửa, quyết định lên tầng cao nhất tìm Tử Mặc.

Thế Vân và Tử Mặc là bạn cùng bàn hồi trung học, mặc dù đã nhiều năm không gặp nhau, nhưng khi gặp lại hai người đều cảm thấy giống như mới chia tay ngày hôm qua. Nhưng Thế Vân không khỏi suy nghĩ, xa cách bảy tám năm, bề ngoài của cả hai đều chín chắn, nhưng còn nội tâm thì sao? Cũng giống như bề ngoài đã thay đổi rồi sao, hay là các cô chưa từng trưởng thành…

“Ơ…” Thi Tử Mặc mở cửa, trông thấy là Thế Vân, biểu tình trên mặt không biết là vui mừng hay thất vọng, hoặc là cả hai. Nhưng tóm lại, nhìn thấy biểu tình rõ ràng như vậy trên khuôn mặt Tử Mặc luôn cứng nhắc, rất ít khi thấy được.
“Có nước không, tớ chết khát rồi.” Thế Vân tự động thay dép lê, đi về phía phòng bếp.

Mở tủ lạnh ra, cô nhụt chí phát hiện, ngoại trừ hai bao dưa chua không biết đặt đây bao lâu thì chẳng có gì hết.

“Tớ có… rượu vang đỏ.”

Âm thanh của Tử Mặc nói thế nào nhỉ…rất độc đáo. Nói năng luôn cứng rắn, so với những cô gái khác thì Tử Mặc có thể nói là hoàn toàn không nằm trong phạm vi dịu dàng. Còn nhớ hồi trước đi học, Tử Mặc lúc nào cũng trầm lặng, không chủ động nói chuyện với người khác, cho dù là người khác hỏi cô, cô cũng chỉ trả lời qua loa vài câu cho xong, giọng nói cứng ngắc trước sau như một, giống như chẳng bao giờ buồn bực.

Nhưng Thế Vân biết, Tử Mặc không phải, cô chỉ là…có điểm độc đáo mà thôi.

“Vậy được rồi…” Thế Vân ngã vào sofa trong phòng khách, chờ Tử Mặc lấy rượu và ly qua.

“Hôm qua và hôm kia, tớ đi Ô Trấn* chụp hình hai ngày, vừa mới trở về. Cho nên…quên mua nước.”

(*) Ô Trấn nằm ở phía bắc tỉnh Triết Giang, giữa “tam giác du lịch” Hàng Châu, Tô Châu và Thượng Hải. Những bức tường rêu phong cổ kính và hệ thống kênh rạch chằng chịt đã biến nơi đây trở thành “Venice của phương Đông”.

Tử Mặc không giỏi ăn nói đã dùng ống kính máy ảnh ghi lại những gì mà cô muốn nói, nghe đâu hiện tại cô là một nhiếp ảnh gia có tiếng, Thế Vân giơ cái ly lên nhìn, bên trong chứa chất lỏng màu đỏ, có phải mỗi người đều có thể tìm được một loại phương thức để biểu đạt bản thân hay không? Thật ra cô rất hâm mộ Tử Mặc, là sự hâm mộ từ trong đáy lòng.

Thế Vân lắc lắc ly rượu, sau đó uống một hơi cạn sạch.

“Này…” Tử Mặc kinh ngạc nhìn cô.

“Không có gì,” cô lắc đầu, lại rót một ly nữa, “Ban nãy tớ lại nằm mơ.”

“?”

“Là mơ thế này, mơ thấy một người xa lạ…” Cô lại uống một ngụm, cô bé trong giấc mộng vừa rồi gọi là gì nhỉ, Hoa Tử?

“À…” Tử Mặc ngồi trên thành ghế sofa, co đùi lạ, đây là hành động theo thói quen của cô.

“Chẳng lẽ…tớ bị ma ám sao…” Thế Vân ngây ngốc nhìn ly rượu.

“Không, không thể nào…” Tử Mặc trừng to mắt.

Nhìn thấy khuôn mặt Tử Mặc biến thành dạng này, Thế Vân không khỏi cười ha ha.

Nếu trên thế giới này thật sự có ma ám, thế thì “người nào đó”, có thể bám trên người cô không?

Trở lại căn hộ của mình thì đã là 11 giờ rưỡi, Thế Vân ngồi trên giường ngơ ngẩn trong chốc lát, bỗng nhiên hình như nhớ đến cái gì mà bắt đầu lục lọi. Mấy thùng giấy xếp chồng lên nhau bị mở ra một cách thô bạo, cuối cùng lại bị vô tình ném vào trong góc.

“Ở đâu đây…” Cô thì thào tự nói, rõ ràng không tìm được thứ muốn tìm.

Thế Vân quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi 24/7 ở phố đối diện, nếu vật đó đã không còn, thế thì trên thế giới này nhất định có thể dùng vật khác thay thế.

Ở trước cửa của cửa hàng tiện lợi 24/7 dựng một cái bảng hiệu thật to “Cả năm không nghỉ”, Thế Vân đi vào, nhân viên thu ngân đang ngủ gà ngủ gật, ngay cả mí mắt cũng không nâng lên được. Thế Vân tìm trên kệ đựng đồ một lát, liền tìm được vật mà cô muốn, cầm nó trong tay, dường như trong nháy mắt lòng cô trở nên yên ổn.

Ngay sau đó cô quyết định mua mấy chai nước cùng một ít thức ăn, bỗng nhiên thấy trên kệ có bán loại rượu hoa quả mà cô thích, theo bản năng chìa tay ra lấy, nhưng khi ngón tay tiếp xúc với cảm giác lạnh lẽo của thân chai cô lại bắt đầu do dự.

“Muốn uống rượu ư, tớ mời cậu.” Bỗng nhiên phía sau cô vang lên một giọng nói êm tai quen thuộc.

Thế Vân nhếch khóe miệng cười khổ, nói: “Không cần, phụ nữ buổi tối tốt nhất không nên uống rượu một mình.”

Cô xoay người, trông thấy Hạng Tự một tay đút trong túi quần, tay kia thì lướt qua các chai rượu đặt ngay ngắn trên kệ, giống như đang tìm loại nào đó.

“Thế thì tớ uống với cậu là được rồi.” Hạng Tự không nhìn cô, ánh mắt còn đang tìm tòi trên cái kệ trong tủ lạnh.

“Không cần, so với uống rượu một mình thì uống rượu cùng một người đàn ông càng nguy hiểm hơn.”

Hạng Tự quay đầu nhìn cô, sau đó, hai người không hẹn mà cùng nở nụ cười.

“Tớ nghe ‘Sư tử’ nói, cậu đã dọn đến dưới lầu.” Trên đường trở về, Hạng Tự một tay đút vào túi, tay kia thì xách theo hai túi to, bên trong đựng đầy nước khoáng. “Sư tử” là “biệt danh” của Hạng Tự dành cho Thi Tử Mặc, cho dù Tử Mặc hình như rất ghét bị Hạng Tự gọi như vậy.

“Ừ, may mà có Tử Mặc tìm giúp tớ.”

Hạng Tự cố ý ho hai tiếng: “Trên thực tế, là công lao của tớ đấy.”

“…”

“Tớ nghe “Sư tử” nói cậu muốn tìm nhà, tớ liền hỏi chủ nhà của bọn tớ, từ tầng 28 trở lên đều là căn hộ của ông ta, ông ta nói vừa lúc có một phòng trống.” Hạng Tự ở sát vách căn hộ của Tử Mặc, từ bé bọn họ đã là hàng xóm, sau khi trưởng thành đến lúc quyết định ra ở riêng lại lựa chọn ở sát vách.

Có lẽ nào, duyên phận giữa người với người đều đã an bài.

“Cám ơn,” Thế Vân nói, “Chờ tớ tìm được việc làm rồi thì sẽ mời hai cậu ăn cơm.”

“Được đấy, nhưng đến lúc đó chưa chắc tớ rảnh, cậu cũng biết, người nổi tiếng như tớ bận rộn nhiều việc.” Anh ta nghiêng mặt, tạo hình giống như đang đứng trước máy ảnh hay dưới đèn pha, nhìn qua rất ngầu.

Thế Vân bật cười, đây là người từng được xưng là “Tuyển thủ cờ vây tài năng xuất chúng” sao?

So với Thi Tử Mặc là người hướng nội trầm lắng thì Hạng Tự luôn luôn là người đầy ánh hào quang, nhưng hào quang của anh ta chân thật như vậy, có khi Thế Vân không khỏi suy nghĩ, Tử Mặc luôn ngẩng đầu nhìn lên chẳng lẽ không cảm thấy mỏi mệt sao?

Nhưng Thế Vân lắc đầu, muốn xua đuổi ý nghĩ này đi, không ai sẽ chân chính hiểu được một người khác, có lẽ Tử Mặc sớm đã hình thành thói quen nhìn lên, thật giống như cô cũng một mực yên lặng nhìn lên “người nào đó”.

“Có cần giúp đỡ gì thì nói một tiếng là được.” Hạng Tự vươn tay đặt trong túi quần ra nhấn nút thang máy, cửa “Đinh” một tiếng mở ra.

Thế Vân mỉm cười đi vào, bỗng nhiên nói: “Hình như ngoại trừ Tử Mặc, cậu đối với từng người phụ nữ đều rất dịu dàng.”

Hạng Tự tươi cười khả ái, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc lướt qua tức khắc: “Bởi vì… cậu ấy rất kỳ lạ, cậu không cảm thấy thế sao?”

“Kỳ lạ?… Không cảm thấy.” Thế Vân thành thật nói.

Cô còn nhớ có một tối cũng uống rượu ở nhà Tử Mặc, hai người có lẽ say rồi, cũng có lẽ là không say, nhưng khi Tử Mặc nói “Phụ nữ hai mươi chín tuổi còn chưa có bạn trai, chưa kết hôn thì là quái vật sao?” Vẻ mặt cô mù mờ, hy vọng chính mình đã say, như vậy khỏi cần trả lời vấn đề này.

Nhưng điểm thật sự kỳ lạ là, những người đó chỉ cần người khác không giống mình thì đều nói người ta là kỳ lạ.

“Theo ý tớ thì rất kỳ lạ,” Hạng Tự khẽ cười, “Lần đầu tiên khi tớ nhìn thấy cậu ấy, còn tưởng rằng mình gặp quỷ rồi.”

“Vì sao, hai người không phải là hàng xóm sao?”

“Đúng vậy, chính là kỳ lạ ở điểm ấy, nhà Tử Mặc ở sát vách nhà tớ mười năm tớ cũng không biết, chưa bao giờ gặp cậu ấy.”

“Là vì cậu chưa bao giờ chú ý đến Tử Mặc thôi…” Thế Vân cười nói.

“Không biết nữa, nhưng cậu có thể tưởng tượng khi một mình đang đi trong ngõ tối, bỗng nhiên sau lưng xuất hiện một cô gái tóc dài che khuất gương mặt đang đi theo mình, cái cảnh tượng khủng bố này…” Nói xong, anh ta không khỏi rùng mình một cái.

Thang máy bắt đầu đi lên, Thế Vân nhớ tới bộ dáng Tử Mặc hồi đi học, cô buồn cười gật đầu: “Hồi trước Tử Mặc có chút…”

“Sau khi trưởng thành…càng kỳ lạ hơn…” Hạng Tự khẽ nhíu mày, miệng lẩm ba lẩm bẩm.

“Nhưng kỳ thật Tử Mặc rất tốt bụng.”

“?”

“Còn nhớ hồi trước trong tiết thể dục, bọn tớ ngồi bên lề sân thể dục nghỉ ngơi, Tử Mặc bỗng nhiên nói với tớ: ‘Tối hôm nay…chúng nó lại có thể…ăn no nê’,” Thế Vân nhại lại giọng nói cứng ngắc của Tử Mặc chọc cười Hạng Tự, “Điều thú vị là, khi cậu ấy dùng giọng điệu đặc biệt cứng ngắc đó, còn mang theo một chút hưng phấn, vì thế tớ rất chần chờ “À” một tiếng, cậu ấy còn nói: ‘cậu xem, vừa rồi chúng nó… mang một viên đường vào tổ rồi…”

“?”

“Tớ nhìn qua, thì ra trên mặt đất có rất nhiều con kiến, sau đó Tử Mặc ngẩng đầu, vẻ mặt phấn chấn nói: ‘Đó là vì ngày hôm qua tớ đặc biệt đến đây rải đường đó…”

Nói xong, hai người cười ha ha, Thi Tử Mặc thật là một người đặc biệt, có lẽ cô không được người ta thông hiểu, nhưng Thế Vân lại hâm mộ sự tự do tự tại của cô.

“Tớ có thể tưởng tượng được khuôn mặt của cậu ấy ngay lúc đó,” Hạng Tự cười rộ lên rất có góc cạnh, đường cong nơi khóe miệng rất sắc nét, “Rõ ràng cảm thấy rất vui vẻ lại không dám thể hiện là mình đang vui vẻ.”

Thế Vân thu hồi nụ cười, dùng một loại ngữ khí dịu dàng mà chính cô cũng không phát hiện ra mà nói: “Cho nên, Tử Mặc không phải kỳ lạ, cậu ấy chỉ là…rất cô đơn.”

Bọn họ đều không nói nữa, giống như đều có tâm sự của riêng mình, cho đến khi thang máy phát ra một tiếng “Đinh”, dừng tại tầng 31.

“Tạm biệt, chúc ngủ ngon.” Thế Vân ra khỏi thang máy, xoay người vẫy tay.

“Tạm biệt.”

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, khuôn mặt anh tuấn mang theo nụ cười của Hạng Tự cũng biến mất, Thế Vân lấy ra chìa khóa mở cửa vào nhà, hai chai nước khoáng cầm trong tay nhét vào tủ lạnh, cô chợt nghĩ đến, đâu chỉ có một mình Tử Mặc cô đơn?

Cô cầm vật vừa rồi mua ở cửa hàng tiện lợi, từ trong túi xách lấy ra một cây bút, rồi ngồi trước bàn học.

Đó là một quyển sổ bìa màu vàng, quyển sổ ban đầu trong quá trình chuyển nhà không biết đặt ở đâu, cô mở quyển sổ ra, lật một tờ, ở trang thứ hai viết xuống hai chữ: Hoa Tử.

Vì sao là Hoa Tử? Hoa Tử là ai?

Cô không biết, thật sự không biết. Cô không ngừng mơ thấy người xa lạ kia, có đủ loại gương mặt cùng nhiều cái tên khác nhau, phần lớn cô đã không còn nhớ, nhưng cô vẫn nhớ trong giấc mơ của mình, cô luôn không ngừng gọi tên đối phương, chẳng muốn xa rời.

Nhưng mà, đó thật là Viên Thế Vân sao…

 

 

Advertisements

8 thoughts on “[TTCTY] Chương 1.1

  1. @@ Sao mơ hồ quá, chẳng hiểu gì cả. Có lúc còn tưởng như bạn Tử Mặc là người có thể thấy linh hồn ấy. Tất nhiên là mình tưởng tượng thôi.

  2. @@
    truyện này có yếu tố kinh dị na quỷ hả chị 😂😂😅😅😅
    Tưởng Bách Liệt =))
    ảnh đc làm nam chính chưa chị :3
    Cảm ơn 2 bạn editor
    cảm ơn chị Sam beta moazxxzzz
    hqua e mới lót dép nay đã có chương mới hihi ^_^

  3. iu bạn nhiều nhiều, iu bạn quá iu, ghé nhà 1 cái, thấy ngay bất ngờ, zui tóa…………zui tóa………………….lại có truyện của xuân thập tam thiếu để hóng rùi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.