[TTCTY] Chương 1.2

1.2

Edit: Song Tử

Beta: Sam

Từ nhỏ Viên Thế Vân là một đứa trẻ ngoan ngoãn học hành giỏi giang ở trong mắt ba mẹ, người lớn và thầy cô, học ba năm đại học trong nước, sau đó đi London du học, tốt nghiệp xong ở lại đó làm việc ba năm, mọi người cho rằng cô là điển hình của “phụ nữ tân tiến”, nhưng chí nguyện lớn nhất của cô lại giống như “Trà sữa*” nói, là làm một người vợ tốt.

(*) Biệt danh “Trà sữa” của Lưu Nhược Anh so với nghệ danh của cô cũng được yêu thích tương đương nhau. Biệt danh này xuất phát từ miệng nghệ sĩ Trần Thăng – thầy của Lưu Nhược Anh. Tên tiếng Anh của Lưu Nhược Anh là Rena, đồng âm với từ “Trà sữa” trong tiếng Phúc Kiến, để dễ nhớ, thầy của cô nói cứ gọi là “Trà sữa”. Một câu nói tùy ý, không ngờ lại trở thành nghệ danh thứ 2 gắn bó với Lưu Nhược Anh cho đến nay.

Cô thường suy nghĩ: so với làm một người bị gửi gắm quá nhiều hy vọng, cô thà rằng mình là một người không có tiếng tăm, như vậy, cuộc sống của cô có thể thoải mái hơn không?

Nhưng hiện tại, Thế Vân ngồi tại vị trí xuôi theo đường phố của tiệm thức ăn nhanh nằm trong cửa hàng bách hóa, cô ngơ ngẩn hút nước coca lạnh trong ly giấy sắp hòa tan. Cuộc sống của cô có lẽ đã định là sẽ bị gửi gắm nhiều kỳ vọng, bởi vì có một số người nhất định sẽ không thoát khỏi vận mệnh.

Đây là buổi chiều thứ sáu của tuần thứ hai trong tháng sáu, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa kính rọi vào người, có một loại ấm áp đốt cháy.

Cô nhìn người đi đường qua lại trên con đường Hoài Hải đến đầu váng mắt hoa. Phần lớn khối phố tại London đều vắng vẻ hiu quạnh, chỉ có ở nhà ga và trạm xe điện ngầm mới có thể được xem là rộn ràng nhốn nháo. Nhưng cô không muốn đi, có một dạo cô ngờ rằng mình sợ hãi đám đông, nhưng cô thích sự chen chúc trong quán bar, dường như chỉ khi được chìm ngập trong đám người thì cô mới có thể tìm được một loại cảm giác an toàn.

Con người, được sinh ra với sự mâu thuẫn chăng.

Nói đến cùng, Thế Vân có chút hối hận. Tám năm trước cô muốn đến một nơi rời xa chỗ ầm ỹ này, nhưng cô không hiểu, khoảng cách không phải từ phía này đến phía kia của trái đất.

Đêm cuối cùng tại London, nhìn ra ngã tư đường ngoài cửa sổ, lần đầu tiên Thế Vân cảm thấy mình đã trưởng thành. Có chút vui sướng, có chút xót xa, bởi vì trưởng thành cần phải trả giá lớn.

Thế Vân xem đồng hồ đeo tay, đã hẹn với Thạch Thụ Thần vào lúc năm giờ, cô tới đây trước nửa tiếng, bởi vì ở nhà một mình cũng chẳng làm được việc gì. So với Tử Mặc, cô và Thạch Thụ Thần là bạn thân từ hồi tiểu học, chính là loại bạn thân đã từng chứng kiến bộ dáng khờ dại nhất của nhau trong những năm tháng thanh xuân.

Thế Vân nhớ lại Thạch Thụ Thần qua tấm ảnh đã được chụp từ cách đây rất nhiều năm, trong tấm ảnh anh ta vẫn có khuôn mặt trẻ con như hồi xưa, nếu không mặc âu phục thì luôn cảm thấy anh ta vẫn là một sinh viên. So với Thạch Thụ Thần, Thế Vân cảm thấy mình có vẻ già dặn, phải chăng phụ nữ luôn già nhanh hơn đàn ông ư?

Có lẽ vậy, thế nên mỗi lần mẹ và bà ngoại nhìn cô, bọn họ đều có sắc mặt lo âu. Viên Thế Vân đã hai mươi chín tuổi rồi, không còn là cô gái làm nũng với ba mẹ, mà là một người phụ nữ, ngoài tấm bằng trông có vẻ cao cấp kia thì vẫn là hai bàn tay trắng.

Tối nay bọn họ có buổi họp lớp thời trung học, cô mơ hồ chờ mong. Cô cảm thấy mình khát vọng được nhận biết một lần nữa, người khác cũng được, chính mình cũng được, đều cần được nhận biết một lần nữa sau khoảng thời gian dài bặt vô âm tín. Mẹ nói, cô bắt đầu có điểm giống…

Thế Vân không nghĩ nữa, bởi vì Thạch Thụ Thần đến rồi, câu nói đầu tiên của cô là: “Cậu đến muộn.”

“Sorry.” Anh ta không giải thích nhiều, thành khẩn nói xin lỗi.

Thế Vân nở nụ cười, xem ra, Thạch Thụ Thần thật sự không thay đổi.

Buổi họp lớp được tổ chức tại nhà hàng nằm trên tầng cao nhất trong cửa hàng bách hóa, bàn ăn hình chữ nhật còn rất nhiều chỗ trống, Thế Vân tùy tiện chọn một chỗ rồi ngồi xuống, lẳng lặng nhìn bạn học đang lần lượt tới nơi. Loại thời điểm này, cô sẽ có nỗi xung động muốn làm “người diễn thuyết”, nhưng thường thường cuối cùng cô lại là “thính giả” mỉm cười trầm lặng.

Có một người đàn ông ngồi bên cạnh cô, vừa chào hỏi những người khác, vừa bắt đầu châm điếu thuốc.

Bữa tối nhanh chóng bắt đầu, Thế Vân không ngừng trả lời các câu hỏi về London. Nhưng kỳ thật sau khi trở về, cô cảm thấy mình hoàn toàn không biết London, lại càng không biết nước Anh. Đến khi có người chuyển sang đề tài công việc mới của Thạch Thụ Thần, cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Ăn xong chỗ thức ăn cuối cùng, Thế Vân phát hiện người đàn ông bên cạnh mình mới là “thính giả” chân chính. Cô quay đầu lặng lẽ đánh giá anh ta, khuôn mặt nhìn nghiêng trông rất đẹp trai.

Lúc này, người phục vụ bưng lên một chiếc bánh ngọt, có người nói: “Viên Tổ Vân, cắt bánh đi.”

Thì ra anh ta tên là Viên Tổ Vân, là “Ác ma” Viên Tổ Vân.

Có một người bạn học tên gần giống mình như vậy sẽ mang đến rất nhiều phiền toái. Còn nhớ ngày đầu tiên đi học, chủ nhiệm lớp mỉm cười hỏi cô: “Nghe nói trường chúng ta năm nay có một đôi song sinh, là em và Viên Tổ Vân sao?”

Thế Vân ngỡ ngàng lắc đầu, lần đầu tiên nhớ kỹ tên anh.

Hôm nay là sinh nhật anh ta sao?

Cô không biết. Hóa ra ác ma cũng có sinh nhật. Thật giống như Lê Minh đã nói trong “Đọa lạc thiên sứ*”: cho dù là sát thủ thì cũng có bạn học tiểu học…

(*) Đây là một bộ phim của đạo diễn Vương Gia Vệ công chiếu lần đầu tại Hồng Kông năm 1995. Với dàn diễn viên chính gồm Lê Minh, Kaneshiro Takeshi, Lý Gia Hân, Dương Thái Ni và Mạc Văn Úy.

Viên Tổ Vân tươi cười cắt bánh xong, tiếp tục lặng lẽ lấy điếu thuốc ra hút.

Thế Vân chỉ ăn tượng trưng một miếng bánh ngọt rồi đặt nĩa xuống.

Lúc người phục vụ đi lên đổi đĩa, cô liếc mắt một cái, thấy miếng bánh trước mặt người kia vẫn còn nguyên xi chưa ăn miếng nào.

Buổi họp lớp sắp kết thúc, Thi Tử Mặc và Hạng Tự mới xuất hiện.

“Đều tại cậu ấy…” Thi Tử Mặc không vui chỉ vào Hạng Tự ở bên cạnh.

“Xin lỗi, trước đó tôi đưa một người bạn về nhà.” Hạng Tự cười rộ lên, lộ ra vẻ ngây thơ như đứa nhỏ.

Vì thế mặc kệ là ai, chỉ cần nhìn thấy nụ cười này cũng đều tha thứ cho Hạng Tự, như là chỉ cần anh ta đến đây thì là một chuyện khiến người ta vui vẻ.

Thế Vân nhìn thấy Tử Mặc cũng giống như mình, cô âm thầm thở dài. Có một số người cho dù làm gì cũng là vì kỳ vọng của người khác, mà một số khác cho dù làm gì thì cũng được người khác kỳ vọng. Cô từng thấy một câu thế này trong sách: mỗi người đều có con đường phải đi của riêng mình, người khác vĩnh viễn không thể hiểu hoặc có trải nghiệm.

Có lẽ, thật sự không phải không có lý.

Khi buổi họp lớp kết thúc, Thế Vân vì phải qua nhà mẹ cho nên không ngồi xe của Tử Mặc. Thạch Thụ Thần nói muốn đưa cô đi, cô vui vẻ gật đầu.

Xe dừng lại ở dưới lầu nhà Thế Vân, cô cởi bỏ dây an toàn, cảm thấy rốt cục cũng được thở phào nhẹ nhõm.

“Muốn tớ đưa cậu đi lên không?”

Cô lắc đầu: “Không cần, tớ tự lên được.”

Nói xong cô đẩy cửa xuống xe, Thạch Thụ Thần vẫy tay nói tạm biệt, rồi nhanh như chớp rời đi.

Về đến nhà, mẹ đã sớm mang đồ đạc còn sót lại của cô xếp vào một cái thùng giấy, tuy không nặng nhưng độ lớn trông có vẻ đáng kinh ngạc.

“Ba con nói có một công ty thông báo con đi phỏng vấn.” Mẹ ngồi trên giường bắt đầu dùng tay bôi kem dưỡng da, bình thường như thế này cho thấy bà sắp chuẩn bị ngủ.

Thế Vân cười hậm hực, dựa vào bản thân cô có lẽ thật sự chẳng làm nên chuyện. Còn nhớ hồi đại học, từng có một cô bạn học chanh chua nói: ngoài dựa vào ba mẹ ra thì cô chẳng biết gì. Cô không tức giận, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ cười cười: “Vậy thì thế nào?”

Bước vào tuổi 29, cô không có tình yêu, không có công việc, không thấy được tương lai, nhưng thế thì sao, cô là chính cô.

Từ trước đến nay cô chỉ cần là chính mình.

Thế nhưng, con người có tùy hứng bao nhiêu thì cũng sẽ có điểm cuối, huống chi, cô không thích hợp làm một cô gái bốc đồng…

Từ trong nhà đi ra Thế Vân lên xe taxi, mở thùng giấy ra, bên trong có rất nhiều thứ linh tinh. Quan trọng nhất là một quyển sổ mỏng màu xanh. Cô cầm lấy quyển sổ lật xem, trên đó ghi lại những cái tên hoàn toàn xa lạ đối với cô, đó đều là những cái tên đã xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Ngoài Tử Mặc ra, Thế Vân không kể lại giấc mơ này cho bất cứ người nào, nhất là ba mẹ. Bởi vì từ sau khi xảy ra “sự kiện kia”, không khí trong gia đình đã thay đổi. Cô bắt đầu sợ hãi sự yên tĩnh, bởi vì mỗi khi yên tĩnh, lúc không nghe gì được, cô cảm thấy cổ mình như bị một đôi tay vô hình bóp chặt, muốn kêu to nhưng lúc nào cũng không kêu ra tiếng được.

Vì thế cô muốn rời khỏi, đi càng xa càng tốt, tốt nhất là không ai quen biết cô, nói vậy, cũng sẽ không có người quen biết … “người nào đó”.

Khi về tới nhà, đồng hồ trên tường phòng khách chỉ mười hai giờ đêm, Thế Vân nặng nề nằm trên giường, bỗng nhiên nghĩ tới gì đó lại đứng dậy mở laptop, đăng nhập vào một trang web du học sinh mà cô thường tới. Cô theo bản năng giơ tay xem đồng hồ, lúc này chắc là đã có bản ghi âm để nghe rồi?

Mở diễn đàn ra, quả nhiên có một bài viết, tên là: Tào Thư Lộ @ đài phát thanh tiếng Trung tại New York 0613.

0613 là ngày hôm qua, mà Tào Thư Lộ —— Thế Vân nhấp chuột vào đường link, một giọng nói quen thuộc truyền đến —— đó là, người dẫn chương trình radio trước kia mà “người nào đó” hồi trước thích nhất.

“Xin chào mọi người, đây là Thư Lộ tại New York mang đến tiết mục cho các vị, tuần này đã xảy ra những chuyện thú vị nào nhỉ? Chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe…”

Sáng sớm thứ hai, Thế Vân ăn mặc chỉnh tề, rồi đi đến tòa nhà cao cấp ở trung tâm thành phố.

Phỏng vấn cô là một người đàn ông người Anh có khuôn mặt trẻ trung, tóc gần như đã không còn, nhưng cả người nhìn rất có tinh thần, ông ta lịch sự đưa danh thiếp cho cô, trên đó giấy trắng chữ đen in dòng chữ “Giám đốc khu vực Châu Á – Thái Bình Dương”. Bọn họ nói chuyện với nhau một lúc, rất vui vẻ hòa hợp, nhưng cuối cùng trong lúc vô tình ông ta nhìn thấy trên lý lịch cô viết là tốt nghiệp đại học XX tại London, vẻ mặt ông ta có chút bất ngờ.

Nhưng mặc kệ nói thế nào, cuối cùng, cô đã có một công việc.

Buổi tối, Thế Vân hẹn Thạch Thụ Thần đi ăn chúc mừng tìm được công việc mới.

Anh ta dẫn theo một cô gái đến, là bạn học thời trung học của bọn họ, Thế Vân suy nghĩ hồi lâu mới chần chờ nói: “Lý Nhược Ngu?”

Lý Nhược Ngu cười hì hì ngồi xuống, giải thích: “Tôi và Thạch Thụ Thần làm cùng một công ty, nghe cậu ấy nói cậu vừa từ Anh trở về, nên tôi muốn gặp cậu.”

Thế Vân mặc dù hơi bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng thân thiện trò chuyện với Lý Nhược Ngu, ngược lại Thạch Thụ Thần cả tối đều trầm mặc.

Khi trở về, Thạch Thụ Thần bước nhanh đến cửa nhà hàng đón một chiếc taxi, Thế Vân vừa nói lời tạm biệt với Lý Nhược Ngu vừa đi qua, lại bị Thạch Thụ Thần giữ chặt: “Tớ đưa cậu về.”

“…” Thế Vân chớp mắt ngạc nhiên.

Như vậy, xe taxi này là?

Lý Nhược Ngu tự nhiên lên xe, vẫy tay tạm biệt bọn họ, nhưng nụ cười trên mặt mang theo một chút chua xót.

Xe taxi nhanh chóng chạy đi, hai người đứng ở cửa nhà hàng đều không nói gì.

Thạch Thụ Thần lấy ra chìa khóa xe nói: “Đi thôi, qua lấy xe.”

Thế Vân đi theo sau Thạch Thụ Thần, có chút ngỡ ngàng, hình như người trước mắt không phải là Thạch Thụ Thần mà cô quen biết.

Hóa ra, không biết bắt đầu từ khi nào, những thứ cô cho rằng không thay đổi, thật ra đã lặng lẽ thay đổi từ lâu…

Tối nay, Thế Vân đến căn hộ trên lầu tìm Thi Tử Mặc, nhấn chuông thật lâu, lúc cô tưởng rằng Thi Tử Mặc không ở nhà thì cửa lại mở.

“Thế Vân…” Tử Mặc từ khe cửa ló đầu ra, hai má hơi đỏ, không biết có phải là vì thời tiết quá nóng không.

“Có rượu không,” Thế Vân dựa vào cửa, “Tớ muốn uống chút rượu.”

“Có…có.” Ngữ khí của Tử Mặc vẫn cứng ngắc trước sau như một, “Nhưng mà…không tiện cho lắm…”

Thế Vân cúi đầu, nhìn ở cửa có một đôi giầy vải cũ kỹ kiểu nam, hình như… không phải phong cách của Hạng Tự.

“Cậu… chờ một chút…” Tử Mặc xoay người vào phòng bếp, lúc đi ra cô cầm trong tay một chai rượu vang đỏ còn thừa một nửa, nhãn trên thân chai đã bị xé một mảng, “Chỉ còn nhiêu đây.”

“Cám ơn,” Thế Vân nhận cái chai rồi nháy mắt với Tử Mặc, “Tớ xuống đây.”

Khi cửa thang máy mở ra luôn phát ra âm thanh “Đinh” trong trẻo, Thế Vân đi vào, xoay người vẫy tay, Tử Mặc cười cứng ngắc, rồi đóng cửa lại.

Rốt cuộc, người như thế nào sẽ yêu một cô gái kỳ lạ lại đáng yêu như Tử Mặc chứ?

Cô nhìn chai rượu trong tay, cho dù là người thế nào, chỉ cần thật tình yêu nhau, như vậy đủ rồi.

Sáng hôm sau, Thế Vân đi đăng ký học lái xe. Ở London cô đã quen đi bên trái, bây giờ phải thích ứng lại từ đầu.

Cột chắc dây an toàn, tay phải cầm chắc tay lái, ngay sau đó nghe được âm thanh nghiêm túc của thầy dạy lái: “Cô định dùng tay phải để đổi cần số sao?”

“Ồ.” Cô bối rối đổi tay.

Cuộc sống là như thế, lúc trước cô muốn rời khỏi, hiện tại muốn quay về điểm ban đầu cũng là cô, con người thường sẽ kinh ngạc với sự thay đổi của chính mình.

Lúng ta lúng túng chạy một tiếng, mặc dù trong xe mở điều hòa, nhưng Thế Vân lại cảm thấy mồ hôi ướt đẫm cả người. Theo giáo viên từ trên xe bước xuống, cô chỉ muốn làm một chuyện, chính là đi mua một chai bia ướp lạnh, uống hết không còn một giọt.

“Tôi thường nói với học viên, lái không tốt không sao, nhưng nhất thiết không được trái luật giao thông, hơn nữa không thể uống rượu, cô phải nhớ kỹ.” Thầy giáo ngồi ở ghế phó lái ghi vào sổ luyện tập của cô, “Cuối tuần lại đến tập lái một lần nữa, sau đó bắt đầu tập quay xe.”

Nói xong, anh ta ra lệnh học viên khác vào thế chỗ Thế Vân ngồi trên ghế lái quay đầu xe chạy đi.

Nhìn chiếc xe màu vàng chuối chạy xa, Thế Vân không khỏi lẩm bẩm: “Trên thế giới này, thật không ít người đáng sợ…”

Chậm rãi đi đến cổng trường, trước cửa phòng bảo vệ có một cái máy bán đồ tự động, Thế Vân vội vàng từ trong túi lấy ra tiền lẻ bỏ vào khe nhận tiền. Đến lúc chọn đồ uống, tay cô đang chỉ trước nút bia do dự trong chốc lát, vẫn là chọn nước sô đa.

Buổi tối, Thế Vân đến nhà hàng mà Tử Mặc giới thiệu, bởi vì đến trễ, chỉ có chỗ ngồi trong góc.

Chọn đồ ăn xong, Thế Vân nhìn xung quanh, ngọn đèn của nhà hàng không sáng lắm, một bàn đa số là bốn người ngồi, hơn phân nửa khách hàng là các cặp người yêu, cô không khỏi tò mò suy nghĩ, Tử Mặc độc thân rốt cuộc theo ai tới đây chứ?

Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu cười khổ, chính cô chẳng phải cũng một mình tới sao, không biết những người chung quanh nhìn cô như thế nào.

Tại chỗ ngồi sát cửa sổ có một đôi nam nữ, Thế Vân nhìn người đàn ông có đường nét một bên mặt kiên nghị, bỗng nhiên phát hiện người đó là Viên Tổ Vân.

Một bên mặt của anh trông có vẻ rất nghiêm túc, bộ dạng nói năng thận trọng, cô gái đối diện trông thùy mị, so với cô gái đó anh lại càng cứng nhắc hơn, đây là Viên Tổ Vân ở trong ký ức của cô!

Đột nhiên, Viên Tổ Vân như là cảm giác được tầm mắt của cô, anh quay đầu nhìn về phía cô. Viên Thế Vân còn đang suy nghĩ tâm sự chưa kịp né tránh ánh mắt sắc bén kia, cô đành phải ngơ ngác nhìn anh, sau đó theo bản năng gật đầu.

Trên khuôn mặt kiên nghị của Viên Tổ Vân vậy mà lộ ra nụ cười ôn hòa, anh nhẹ nhàng gật đầu, sau đó quay đầu lại mặt không còn chút biểu cảm.

Cả bữa ăn, Thế Vân thỉnh thoảng lén quan sát đôi nam nữ kia, đó là bạn gái của anh ta sao? Thì ra “Ác ma” cũng thích loại con gái e ấp dịu dàng —— ờ, có ai không thích chứ, cô gái như vậy ai cũng thích thôi. Nhưng mà yêu một người đàn ông như Viên Tổ Vân, e rằng là chuyện không lâu bền.

Ăn xong miếng bánh pudding xoài cuối cùng, Thế Vân gọi người phục vụ tính tiền. Lúc đi qua bên người Viên Tổ Vân, cô cố ý không nhìn anh, giống như bọn họ là hai người xa lạ không có chút liên can.

Đi trên đường, gió đêm mùa hè thổi tới, cô bỗng nhiên suy nghĩ, tại thành phố này hiện thực và hư ảo đan xen vào nhau, có nhiều lắm thăng trầm. Điều cô phải làm chẳng qua là duy trì sự tỉnh táo.

Sáng thứ hai, Thế Vân chính thức đến công ty làm. Người phụ trách giúp cô làm quen với công việc là Carol, cô ta nói rằng sếp của cô thường xuyên đi công tác khắp nơi, thời gian ở Thượng Hải không lâu, cho nên công việc trợ lý này rất nhẹ nhàng.

Tháng sáu, trong không khí ấm áp ẩm ướt, buổi chiều ở văn phòng cầm một tách cà phê từ ngoài cửa sổ lầu 30 nhìn xuống ngã tư đường, giống như đang ở trong mây.

Nhàn nhã trải qua một tuần, Thế Vân nhận được thông báo nói sếp của cô đã quay về đây, vì thế công việc bắt đầu trở nên bận rộn, mỗi ngày mở không biết bao nhiêu hội nghị, thời gian trôi qua quá nhanh. Giữa trưa vội vàng ăn xong cơm trưa, cô đang cầm máy tính vọt tới phòng họp, vừa vào cửa, cô ngây ngẩn cả người —— người ngồi ngay ngắn ở giữa không phải Viên Tổ Vân thì là ai?

Viên Tổ Vân ngẩng đầu nhìn cô, trên khuôn mặt không có biểu tình hiện lên một tia kinh ngạc: “Cô chính là nhân viên mới tới?”

Thế Vân gật đầu, kiên trì đi đến ngồi xuống đối diện anh: “Xin chào.”

Cả buổi chiều, bọn họ không có nói chuyện với nhau một câu nào, giống như lần trước ở nhà hàng, bọn họ là hai người xa lạ không có chút liên can. Ba ngày sau, cô ở quán cà phê dưới lầu tình cờ biết được từ trong miệng của một nữ đồng nghiệp, anh là quản lý của bộ phận nào đó.

Về phần là bộ phận nào…thì cô không nhớ nổi.

Nhưng không thể không tin, thì ra trên thế giới này có một thứ gọi là trùng hợp.

“Xin chào.”

Thế Vân từ khay cơm to trước mặt ngẩng đầu lên, cô không khỏi hoảng sợ. Là Viên Tổ Vân.

“Đừng có lần nào cũng dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn tôi, hiện tại tôi đã không còn tùy tiện đánh lộn với người khác.” Anh ta đang nói đùa ư, nhưng tại sao gương mặt vẫn không có chút biểu cảm?

Thế Vân cười ha ha hai tiếng, cảm thấy xấu hổ.

Anh ngồi vào chỗ trống đối diện cô bắt đầu ăn cơm, bọn họ cứ như vậy trầm mặc gượng gạo ăn xong phần cơm của mình, sau đó một trước một sau vào thang máy.

Thật vất vả theo đám đông chen vào thang máy, âm thanh cảnh báo quá tải vang lên. Bởi vì là người cuối cùng bước vào, Thế Vân đành phải bất đắc dĩ rời khỏi thang máy, mới đi một bước, lại bị Viên Tổ Vân giữ lại: “Tôi đi chuyến sau.”

Nói xong, anh lui ra ngoài, nhìn cửa thang máy ở giữa bọn họ khép lại.

Trong nháy mắt, Thế Vân cảm thấy dường như đã trải qua mấy đời.

Lúc tan tầm, đi ngang qua phòng trà nước, nghe thấy âm thanh nức nở rất nhỏ, Thế Vân theo bản năng dừng bước chân, nhưng do dự có cần tránh đi không.

Bên trong truyền đến giọng nói bất đắc dĩ của Carol: “Quên đi, đừng vì chuyện này mà khổ sở, ai cũng biết quản lý Viên đối với con gái đều như vậy…”

Cô gái nhỏ giọng nói: “Tôi biết… nhưng tôi tưởng là mình không giống với người khác…”

Thế Vân không nhận ra đó là ai, nhưng chuyện này không quan trọng, bởi vì cô không có ý dò xét bí mật của người khác.

Cô giẫm lên tấm thảm dày lại mềm đi ra khỏi khu vực văn phòng. Quản lý Viên mà bọn họ nói là Viên Tổ Vân sao? Cô đã từng thấy anh hẹn hò với một cô gái, cho nên ý nghĩ này nhanh chóng xuất hiện trong đầu.

Tôi biết… nhưng tôi tưởng là mình không giống với người khác…

Phụ nữ thường hay ngốc như vậy, cho rằng mình có điểm khác biệt, nhưng đối với một người đàn ông mà nói, cô ta chẳng qua cũng chỉ là một sinh mệnh lâu dài, một người phụ nữ nào đó mà thôi.

Trong lòng Thế Vân bỗng nhiên nghĩ đến một câu: tình yêu, là một thứ đáng sợ.

Chính cô cũng hoảng sợ, những lời này lại cứ vậy mà đột ngột xuất hiện. Cô cảm thấy đầu óc mình như là không thể hoạt động bình thường, nhưng mà vẫn không ngừng suy nghĩ, Viên Thế Vân gần như chưa từng yêu đương, làm sao nản lòng với tình yêu như thế chứ.

Đi ra khỏi tòa nhà, gió từ từ nổi lên.

Ngồi trên xe taxi nhìn ngã tư đường ngoài cửa sổ, Thế Vân từng cho rằng mình là loại phụ nữ dám yêu dám hận, nhưng hiện tại cô hiểu chính mình, chẳng qua là một người ngay cả dũng khí bước đi cũng không có.

Tình yêu, mọi người đều bị bề ngoài đẹp đẽ của nó mê hoặc, nhưng kỳ thật bên dưới vẻ ngoài đẹp đẽ đó lại hàm chứa ích kỷ, ghen ghét, hối hận, vô tình. Cô biết một số người, luôn miệng nói không thể không có tình yêu, kết quả là lại chỉ coi như trò chơi. Còn có một số người, dùng thời gian vài năm, mười mấy năm, thậm chí mấy chục năm để yêu, để chờ đợi một người khác, chờ ngàn buồm đi qua, chờ lãng tử quay đầu, nhưng cuối cùng người bị thương lại là chính mình.

Cô không hề cho rằng tình yêu là trò chơi, nhưng cô cũng sẽ không dùng thời gian dài như vậy để yêu một người.

Cuối tuần, Tử Mặc nói lớp trưởng cũ tổ chức mọi người đi ca hát, Thế Vân do dự một lát vẫn đáp ứng.

Từ sau tối hôm đó Thạch Thụ Thần đưa cô về, bọn họ cũng không liên lạc. Thế Vân cảm thấy dường như giữa hai người có gì đó, nhưng không thể nói rõ, trong lòng cô lại sợ hãi đối mặt với anh ta.

Cô cũng đã lâu rồi chưa gặp lại Viên Tổ Vân, nghe nói anh đi công tác, như vậy cũng tốt, đỡ phải xấu hổ.

“Này,” có người vỗ vai cô bước nhanh qua, có phần hài hước nói, “Đang kiếm tiền lẻ à.”

Thì ra là Thạch Thụ Thần, anh ta lộ ra nụ cười ấm áp.

Thế Vân cũng cười, cô quen với một Thạch Thụ Thần như vậy hơn. Nụ cười của anh ta luôn tao nhã, như gió xuân, người này hình như không có chút sắc sảo.

Bước trên bậc thang trải thảm hồng của KTV, Thạch Thụ Thần hỏi: “Công việc mới thế nào?”

“Cũng được.”

“Gần đây tớ muốn học theo cậu.”

“?” Thế Vân nhìn sườn mặt của anh ta, cảm thấy anh ta có chút cô đơn.

Anh ta quay đầu mỉm cười nói: “Muốn đi đọc, học thêm chút gì đó.”

“Được đấy…” Tuy rằng cô bất ngờ, nhưng cảm thấy đây là một ý kiến hay, “Đi đâu, học gì?”

Thạch Thụ Thần không trả lời cô, hỏi ngược lại: “Lần trước cậu nói với tớ, muốn đi du học nữa…?”

Thế Vân gật đầu, lúc không tìm được công việc quả thật có dự định như vậy, nhưng gần đây cô lại mất đi ý nghĩ đó trong đầu.

“Không bằng cùng đi nhé?” Thạch Thụ Thần nói.

Vẻ mặt anh ta từ trước đến nay chưa bao giờ nghiêm túc như vậy, thế nên cô không biết nên mở miệng thế nào nói mình đã thay đổi suy nghĩ. Cô chỉ cười gượng gạo: “Để…để sau hẵng nói.”

Đẩy cửa phòng ra, bên trong đang nô đùa ầm ỹ, rất khó tin rằng những người này đã sắp ba mươi rồi.

Ba mươi tuổi, trong một đoạn thời gian rất dài, cô nhìn thấy sự khởi đầu của già cả. Nhưng bây giờ, chính cô cũng đã bắt đầu bước về phía này.

Thế Vân bị đẩy lên trước máy tính chọn bài hát, sau đó lại bị đẩy đến bên ghế sofa chờ đợi đến lượt mình. Cô bỗng nhiên cảm thấy, dường như mọi thứ đều đã được sắp đặt, cô chỉ có một con đường để đi. Du học cũng được, công việc cũng được, cái cô phải làm chính là đi theo con đường này, không ngừng đi mãi thế thôi.

Có người nói: “Viên Thế Vân, tới lượt cậu.”

Thế là cô nhận mic, trên màn hình TV thật lớn hiện lên bài hát quen thuộc lại xa lạ “Close to you”:

Why do birds suddenly appear

Every time you are near?

Just like me, they long to be

Close to you.

Why do stars fall down from the sky

Every time you walk by?

Just like me, they long to be

Close to you.

On the day that you were born

The angels got together

And decided to create a dream come true

So they sprinkled moon dust in your hair of gold

And starlight in your eyes of blue.

That is why all the girls in town

Follow you all around.

Just like me, they long to be

Close to you.

……

Tiếng hát của Thế Vân nhẹ nhàng mà ngọt ngào, mang theo một chút ưu thương, tựa như cô Carpenter đã qua đời lúc còn trẻ.

Khi hát xong âm cuối cùng, Thế Vân mới phát hiện Viên Tổ Vân không biết khi nào thì đã đến đây, anh tựa vào trước cửa lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

Thế Vân không khỏi buông mic trong tay ra như bị điện giật, cô rũ mắt xuống không nhìn anh.

Có lẽ, trên thế giới này còn có một thứ gọi là định mệnh đã cho chúng ta yêu nhau.

 

 

 

 

3 thoughts on “[TTCTY] Chương 1.2

  1. Giấc mơ của Thế Vân?
    “nguoief nào đó” ???
    “chuyện đã xảy ra ngày hôm ấy?

    Tổ Vân vs Thế Vân trc đây đã quen đã yêu nhau sao??? ánh mắt cách nhìn của Tổ Vân có vẻ thâm tình :3
    TTT thì yêu đơn phương

    Em lại mong Tử Mặc vs bạn thanh mai hamgf xóm thế mà lại là người khác TT.TT
    Em phăng gơ cuồng thanh mai mà =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.