[TTCTY] Chương 1.3

1.3

Edit: Song Tử

Beta: Sam

Tháng sáu gần chấm dứt, tháng bảy oi bức vội vã sắp tới. Tối thứ năm, Thế Vân và Tử Mặc cùng nhau ăn cơm chiều, hẹn đến chỗ Tử Mặc uống rượu, sau khi Thế Vân trở lại Thượng Hải cô mới phát hiện đây là sở thích chung của bọn họ. Thế Vân không phải thật sự thích uống rượu, nhưng sau khi uống rượu, cảm giác ấm áp dâng tràn trong cơ thể khiến cô rất say mê. Rất nhiều đêm trải qua một mình ở London, cô uống rượu chầm chậm, xem tivi, nặng nề ngủ thiếp đi.

Dừng xe xong, Tử Mặc từ ghế sau lấy ra một túi giấy đóng gói rất đẹp: “Đây là sản phẩm chiều nay tớ chụp quảng cáo, giám đốc bên kia nói tặng cho tớ, ha ha.”

Thế Vân nhoẻn miệng cười, Tử Mặc luôn có vẻ rất dễ dàng thỏa mãn, có lẽ như vậy sẽ hạnh phúc hơn.

Hai người ôm rượu và các loại đồ ăn mua từ siêu thị trở về đi vào thang máy, nhấn nút tầng cao nhất, cửa thang máy khép lại, Thế Vân bỗng nhiên nói: “Đó là người như thế nào?”

“?” Tử Mặc hoang mang.

“Lần trước… đôi giầy kiểu nam…” Thế Vân treo cái túi to trên cái móc để bớt chút sức.

“À…việc đó…” Tử Mặc xấu hổ lắc đầu, “Không phải, tớ và anh ta không có gì, chính là thuần túy… thuần túy…”

Ngay thẳng như Tử Mặc, Thế Vân không khỏi suy nghĩ, là quan hệ như thế nào mới khiến cô nói năng ấp a ấp úng như vậy.

Thang máy từ gara lên tới lầu một, sau đó “Đinh” một tiếng ngừng lại.

Thế Vân còn muốn nói gì đó, cửa thang máy bỗng nhiên mở ra, Hạng Tự ôm một cô gái cao gầy xinh đẹp đi vào, thoạt nhìn dáng vẻ kề sát nhau của hai người, hẳn là không phải bạn bè bình thường.

Hạng Tự ngẩn người, lộ ra nụ cười quyến rũ trước sau như một: “Hi!”

Thế Vân cùng Tử Mặc đều xấu hổ cười cười, xem như chào hỏi.

“Hai vị này là bạn học cũ của anh,” anh ta vươn ngón tay thon dài, tùy ý chỉ chỉ, “Cô A và cô B.”

“…” Có kiểu giới thiệu người khác như vậy sao, có phải bởi vì về sau không gặp nhau nữa cho nên cũng không cần thiết phải biết tên của nhau?

“Vị này là,” anh ta ôm cô gái bên cạnh, trên mặt từ đầu đến cuối vẫn tươi cười, “Cô C.”

Tử Mặc càng lộ rõ vẻ xấu hổ gật đầu. Thế Vân lại bỗng nhiên rất muốn cười to, tưởng tượng ba người bọn họ vươn tay, vẻ mặt thật thà nói: “Cô A, chào cô.” “À, cô B, chào cô chào cô.” “Xin chào, tôi là cô C…”

Thế Vân giương mắt nhìn Hạng Tự, anh ta vẫn đang cười, nhưng hình như là thật sự cảm thấy buồn cười —— chẳng lẽ, giờ phút này anh ta đang ảo tưởng tình cảnh như vậy?

“Hai cậu vừa rồi nói chuyện gì thế, tớ vừa đến liền im bặt, không phải nói xấu sau lưng tớ chứ.” Hạng Tự vuốt mặt “cô C” nói.

Thế Vân lắc đầu, không nhìn đến Tử Mặc vươn ra cánh tay cứng ngắc ngăn cản: “Bọn tớ đang nói về ‘người đàn ông trong phòng Tử Mặc’.”

Hạng Tự cười xấu xa nhìn chằm chằm Tử Mặc: “Thật hay giả?”

Bàn tay Tử Mặc đang ở giữa không trung, đành phải cứng ngắc thu trở về: “… Giả, giả.”

“Trước cửa có một đôi giầy thể thao kiểu nam cũng là giả sao.” Thế Vân có “lòng tốt” nhắc nhở.

Thang máy lại phát ra một tiếng “Đinh”, dừng ở tầng ba mươi hai cao nhất, cửa thang máy mở ra, Hạng Tự lấy tay ngăn cửa thang máy, chờ ba cô gái phía sau đều rời khỏi mới đi ra. Bốn người chia làm hai nhóm đi về hai phía, Hạng Tự và Thi Tử Mặc lấy ra hai chìa khóa khác nhau, tra khóa vào cửa rồi dùng tay kéo ra, sau đó không hẹn mà cùng xoay người nhìn đối phương.

“Chúng tôi có lẽ rất ầm ỹ, mong hai người thông cảm.” Khi Hạng Tự cười rộ lên, khóe mắt có một nếp nhăn mỏng dài.

“Ờ.” Tử Mặc gật gật đầu, xoay người cùng Thế Vân vào nhà.

Tử Mặc lục tung mọi thứ tìm ra hai chiếc ly thủy tinh chân ngắn, tuy không phải là ly dùng để uống rượu vang nhưng miễn cưỡng coi như là ly để uống rượu.

“Này, Thế Vân,” Tử Mặc mở hộp chai rượu, có chút thành thạo khu nắp chai, “Lần trước việc kia… Kỳ thật không phải như cậu nghĩ đâu.”

“Phải không.” Thế Vân nằm bò trên lưng sofa, nhìn Tử Mặc, không nói tiếp.

Nút chai được rút ra, chất lỏng màu nho tím rót vào trong ly rượu, Thế Vân cảm thấy mỗi một tế bào trong cơ thể mình đều nhảy lên, đợi đến khi Tử Mặc nâng ly rượu đưa qua tay cô, Thế Vân kiềm chế nỗi ham muốn tự mình uống một hơi cạn sạch, cô từ từ nhấm nháp.

“Thật ra,” Tử Mặc có chút đứng ngồi không yên, “Tớ vẫn không biết nên làm sao…nói với người khác.”

“?”

“Trên thực tế, lần trước cậu đến, người ở trong phòng tớ, anh ta là…”

“?” Có lẽ đã quen với cách nói chuyện của Tử Mặc, cho nên Thế Vân chỉ lẳng lặng chờ đợi Tử Mặc nói hết lời.

“Là một… bác sĩ tâm lý.” Tử Mặc lấy tay lắc lắc ly rượu, do dự nói không nên lời.

“Bác sĩ tâm lý?” Thế Vân kinh ngạc đặt xuống ly rượu trong tay.

“Ừ,” Tử Mặc gật gật đầu, “Vốn là luôn đến phòng khám của anh ta, nhưng lần trước đúng lúc không thể dùng phòng khám, cho nên tớ mời anh ta đến nhà.”

“…” Thế Vân nhìn Tử Mặc, chờ cô nói tiếp.

“Cậu có một loại cảm giác thế này không…” Tử Mặc cũng ngồi trên sofa, khẽ thở dài, “Chính là, trong lòng có một số bí mật, cũng không thể nói là bí mật —— chỉ là một sự việc mà thôi, cho dù đối với người gần gũi nhất cũng không thể nói ra… Nhưng lại có thể nói với một người hoàn toàn xa lạ.”

“…” Thế Vân rũ mắt xuống nhìn ly rượu trong tay nói không nên lời.

“Nói thế nào nhỉ…” Giọng nói Tử Mặc cứng ngắc trước sau như một, “Có lẽ cậu nghĩ rằng tớ nói sai, nhưng dù sao, tớ chính là người như vậy, hơn nữa hiện tại tớ cảm thấy, nếu nói ra… trong lòng sẽ tốt hơn rất nhiều.”

Một số chuyện không thể nào nói với người thân thiết… nhưng lại có thể nói với một người xa lạ?

Nhìn khuôn mặt Tử Mặc mỉm cười có chút cứng ngắc, Thế Vân bỗng nhiên thật muốn biết, lời nói của Tử Mặc, rốt cuộc là đúng hay sai.

“Thế à,” Thế Vân ra vẻ cởi mở nói, “Bác sĩ tâm lý kia đẹp trai không?”

Tử Mặc ngạc nhiên nghĩ nghĩ, mới nói: “Không rõ lắm, đàn ông trong mắt tớ… bộ dạng đều giống nhau.”

Hôm sau là ngày thứ sáu cuối cùng của tháng sáu, tần suất làm việc của mọi người cũng tự động chậm lại, có người lên mạng nói chuyện phiếm, có người thì ngồi ngẩn ngơ, thậm chí có người còn ngủ gà ngủ gật.

Bởi vì buổi sáng chưa ăn gì, Thế Vân mau chóng xuống lầu ăn cơm trưa, cô luôn nghĩ tới giấc mơ tối hôm qua, lại mơ mình nói lời tạm biệt với một người xa lạ, người kia tên là gì nhỉ? Cô dùng sức suy nghĩ, cuối cùng vẫn bỏ cuộc, bỗng nhiên trong đầu hiện lên câu nói của Tử Mặc —— đem tâm sự trong lòng mình nói với một người xa lạ? Thật sự có thể sao?

Mơ màng ăn xong bữa trưa, lúc trở về, trong văn phòng chỉ có hai ba nữ đồng nghiệp đang giảm cân cắn quả táo.

“Cô có thể giải thích một chút đây là gì không?!” Âm thanh của Viên Tổ Vân bỗng nhiên trầm thấp mà hùng hồn truyền tới từ một văn phòng khi cô đi ngang qua, Thế Vân theo bản năng dừng bước chân nhìn vào bên trong.

Viên Tổ Vân ném hai tờ giấy lên bàn cô gái từng ăn tối với anh, Thế Vân không nhìn thấy vẻ mặt anh, nhưng cô có thể khẳng định, anh chẳng vui vẻ gì.

Cô gái đang cúi đầu bỗng nhiên ngẩng lên, nước mắt lã chã: “Em chỉ là không muốn chia tay với anh…”

“Cô nói cái gì?” Bốn chữ này bình tĩnh thốt ra từ trong miệng anh, nhưng Thế Vân đã có cảm giác “giông tố trước cơn bão”.

Cô gái chảy nước mắt, không biết nên nói cái gì.

Thế Vân suy nghĩ, nếu không phải tất cả mọi người đi ra ngoài ăn cơm, hiện tại chỗ này nhất định bị vây chật đến mức con kiến cũng chui không lọt, quả thực phấn khích giống như phim truyền hình…

“Chia tay? Tôi nghĩ cô đã hiểu lầm, chúng ta chưa từng có bắt đầu, làm sao nói đến chia tay.”

Thế Vân thầm hít một hơi lạnh, những lời này…có chút tàn nhẫn.

Cô gái kia chỉ khóc, không nói lời nào.

“Tôi không thích viết thư, nếu cô có gì muốn nói xin mời nói thẳng với tôi.”

Âm thanh của anh trầm thấp, nhưng cũng rất mạnh mẽ.

Anh xoay người muốn đi, cô gái đột nhiên khóc nói: “Vì sao anh lại đối xử với em như vậy?!”

Viên Tổ Vân không quay đầu, mặt không chút thay đổi nhún vai: “Tôi chỉ có thể nói, nếu tôi đã tổn thương cô, tôi xin lỗi.”

Nói xong anh cất bước đi về phía Thế Vân, cô vẫn còn kinh ngạc với tình cảnh bên trong, căn bản không kịp tránh đi.

Viên Tổ Vân nhìn thấy cô, anh sửng sốt một chút, bước chân chậm lại, há miệng muốn nói gì đó, nhưng cô vội vàng xoay người chạy đi.

Bước chân hơi hoảng loạn, không biết là vì khẩn trương hay là đi quá nhanh, Thế Vân lấy di động ra gọi điện thoại cho Tử Mặc.

“A lô…” Ngữ khí của Tử Mặc vẫn cứng ngắc trước sau như một.

“Bác sĩ tâm lý cậu nói hôm qua…”

“Ừm…”

“Có thể giúp tớ hẹn anh ta không?”

“Hả?”

“Sáng ngày mai, được chứ?”

“Ờ.” Tử Mặc tắt điện thoại.

Thế Vân trở lại chỗ ngồi của mình, nhìn hình ảnh tắt máy trên màn hình di động mà bắt đầu ngơ ngác.

Sáng thứ bảy, Thế Vân thức dậy rất sớm, có lẽ bởi vì muốn đi gặp bác sĩ tâm lý cho nên cảm thấy khẩn trương. Cô dứt khoát rời giường thu dọn căn phòng, còn có rất nhiều thùng giấy vẫn đóng chưa có mở ra, cô luôn chờ đến khi có hứng thì mới bắt đầu dọn dẹp.

Như bây giờ là có hứng sao?

Không coi là vậy. Cô cười khổ.

Cô chỉ là cảm thấy khẩn trương mà thôi, bởi vì, sắp sửa đối mặt với một người xa lạ nói ra những tâm sự trong lòng mình, cô thật sự có thể sao? Giống như Tử Mặc nói vậy?

Đến tám giờ, cô bắt đầu rửa mặt, đeo đồ trang sức tinh xảo trang nhã, mặc một chiếc áo t-shirt, rồi lấy một chiếc áo khoác mỏng có vẻ nghiêm túc mặc bên ngoài. Mặc dù hơi cứng nhắc, nhưng cô nhìn mình trong gương cũng có chút tinh thần.

Khi còn năm phút nữa là tới giờ hẹn chín rưỡi, Thế Vân đã đi vào phòng khám tâm lý nằm tại một học viện y khoa, cô hít sâu một hơi, nhấc tay gõ nhẹ ba cái.

“Đến đây.” Bên trong cánh cửa có người nói.

Sau đó cô nghe được tiếng bước chân, cửa được mở ra, một người đàn ông có làn da ngăm đen nhưng tươi cười khả ái xuất hiện trước mặt cô.

“Xin chào, chắc cô là Viên Thế Vân.” Anh ta vừa nói vừa nhường đường mời cô đi vào.

“Vâng.” Thế Vân không biết làm sao, gật đầu, “Chào anh.”

Thật bất ngờ, người đàn ông này rất đẹp trai. Loại anh tuấn không có cảm giác áp bách, mà là ôn hòa vui vẻ.

Cô đi vào phòng, vách tường cùng trần nhà đều là màu trắng ngà, một loại màu sắc khiến người ta cảm thấy ấm áp. Nửa phía dưới vách tường là màu xanh nhạt, như là nước biển trong suốt. Căn phòng rất rộng rãi, thông thoáng, ánh sáng cũng tốt, chính giữa đặt một cái ghế dựa làm bằng da thật to, hình như là loại ghế có chức năng mát xa, lưng ghế dựa có thể hạ xuống, cô đoán rằng bình thường bệnh nhân hẳn là nằm trên cái ghế da kia để trị liệu. Kế bên ghế da là một cái bàn làm việc, trên bàn có một số sách, ở giữa có một quyển sổ thật dày.

“Cô muốn uống gì,” Anh ta đóng cửa lại, mở cửa tủ lạnh, từ bên trong lấy ra hai hộp sữa, “Nhưng bây giờ chỉ có thể uống cái này thôi.”

“À… được.” Thế Vân gật đầu.

“Đúng rồi, tôi còn chưa tự giới thiệu,” anh ta đi tới, dùng tay ra hiệu ý bảo Thế Vân ngồi xuống ghế da, “Tôi tên là Tưởng Bách Liệt, cô có thể gọi tôi là bác sĩ Tưởng, hoặc là bất cứ xưng hô nào khác mà cô thấy quen, đây này là danh thiếp của tôi.”

Anh ta không biết từ đâu lấy ra danh thiếp, đưa cùng với sữa vào tay cô.

Thế Vân cầm sữa và danh thiếp, lịch sự hơi khom lưng, rồi cúi đầu nhìn danh thiếp.

Trên đó chỉ in trợ lý bác sĩ phòng điều trị tâm lý đại học phụ thuộc bệnh viện XX, Tưởng Bách Liệt.

“Tên tiếng Anh của tôi là Gabriel, trên đó không có in.” Tưởng Bách Liệt đi ra đằng sau bàn làm việc ngồi xuống, mở hộp sữa ra uống.

“Gabriel?” Thế Vân mỉm cười một chút.

“Ừm, có phải thấy tôi rất giống thiên thần không?” Tưởng Bách Liệt tươi cười khả ái.

“Nhưng trong Cựu Ước gợi ý Gabriel là nữ.”

“Vậy cũng tốt,” Tưởng Bách Liệt vẫn mỉm cười, “Bởi vì phụ nữ rất dịu dàng.”

Thế Vân không khỏi cười rộ lên, đây là lần đầu tiên cô phát ra tiếng cười từ nội tâm trong cả buổi sáng.

Anh ta còn nói: “Tôi là người Đài Loan, có một người bạn của tôi nói, giọng nói của con trai Đài Loan luôn nũng nịu, tuy rằng tự chúng tôi chưa bao giờ cho là vậy —— cô thấy sao?”

“Ưm… Tôi cảm thấy anh như bây giờ cũng rất tốt.” Có phải tất cả bác sĩ tâm lý luôn có thể đang nói chuyện của mình đồng thời lại đem đề tài chuyển sang đối phương không?

“Như vậy,” anh ta mở quyển sổ trên bàn, lật sang một tờ giấy trắng, viết ngày rồi ngẩng đầu nhìn cô nói, “Chúng ta nói chuyện của cô đi.”

Thế Vân bỗng nhiên khẩn trương, cảm thấy toàn thân trở nên cứng ngắc.

“Đừng khẩn trương,” Tưởng Bách Liệt mỉm cười, “Tôi chỉ là ghi lại cảm nhận của mình thôi, cũng không phải muốn ghi lại mỗi một câu nói của cô, bác sĩ tâm lý chỉ dùng chỗ này…”

Anh ta chỉ vào đầu và trái tim của mình nói: “Mà không phải dùng quyển sổ để ghi lại cảm xúc của bệnh nhân.”

Thế Vân xấu hổ cười rộ lên, cảm thấy mình không chỗ ẩn trốn.

“Tôi đề nghị cô cởi ra chiếc áo khoác phiền toái kia, treo trên móc áo,” anh ta cũng không ngẩng đầu lên mà ghi chép, “Nếu không thì chẳng đạt tới hiệu quả thả lỏng toàn thân.”

Cô gật đầu, đứng dậy cởi áo khoác treo trên móc, sau đó nằm trên ghế da, phía trước tầm mắt cô là trần nhà màu trắng ngà.

“Đầu tiên tôi muốn nhấn mạnh và cam đoan với cô, tôi sẽ không tiết lộ chuyện của cô cho bất cứ ai trong tình huống không được sự cho phép của cô, nhưng hy vọng cô có thể hiểu, có lẽ bởi vì một vài nghi vấn xuất hiện trong nội dung trò chuyện của chúng ta, tôi sẽ tham khảo ý kiến của những đồng nghiệp có kinh nghiệm hơn tôi, nhưng tôi nghĩ tôi sẽ cố hết sức không để cô bởi vậy mà cảm thấy phức tạp.” Khi nói những lời này, vẻ mặt anh ta rất nghiêm túc.

Thế Vân không khỏi gật đầu, cảm thấy như mình là bệnh nhân sắp sửa bắt đầu giải phẫu, mà bác sĩ đang đọc những điều cần lưu ý khi phẫu thuật.

“Tôi không hỏi Thi Tử Mặc bất cứ chuyện nào của cô, cho nên có thể nói tôi hoàn toàn không biết gì về cô, hiện tại có thể mời cô giới thiệu một chút về cuộc sống của cô không, nói ngắn gọn hoặc là nói chi tiết đều được, chỉ cần cô thích là được.”

“Cuộc sống của tôi rất đơn giản,” cô nói, “Tôi tên là Viên Thế Vân, năm nay 29 tuổi. Tám năm trước, khi còn chưa tốt nghiệp đại học tôi đã sang Anh du học, học ngành văn học Anh, sau khi tốt nghiệp tôi ở lại đó làm việc khoảng ba năm. Tháng trước vừa trở lại Thượng Hải, hiện tại tôi đang làm trợ lý quản lý của một công ty Anh… chỉ có như vậy.”

“Wow, “ Tưởng Bách Liệt nói, “Văn học Anh… Là Shakespeare sao?”

“Quả thật, rất nhiều người nói đến nước Anh thì sẽ nhớ tới Shakespeare, nhưng trên thực tế ông ấy là một diễn viên và nhà soạn kịch, nhưng không thể đại diện toàn bộ nền văn học của nước Anh.”

“Cô là một người… rất nghiêm túc.” Anh ta nói lời kết luận, vừa ghi lại trên sổ.

Thế Vân kinh ngạc, anh ta có phần khiến người ta không hiểu anh ta đang suy nghĩ gì.

“Nói như vậy,” anh ta bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô, “Tôi cảm thấy cô hẳn là xem như cuộc sống thành công, nhận được sự giáo dục tốt, công việc ổn định… về phương diện tình cảm thì sao?”

“… Không có. Tới giờ vẫn không có.”

Tưởng Bách Liệt dẩu môi, nhướng lông mày: “Nhưng tôi cảm thấy cô không giống như người sẽ vì loại chuyện này mà phiền não.”

“…Vì sao?” Cô nhịn không được hỏi.

“Thứ nhất, tôi cho rằng cô là một người có cái tôi rất cao,” vẻ mặt anh ta rất nghiêm túc, “Cũng không phải nói cô ích kỷ, mà là nói, cô khá chú trọng bản thân, coi trọng cảm nhận của chính mình hơn. Bởi vì khi tôi mời cô giới thiệu về cuộc sống của mình, cô nói phần lớn về những chuyện mình đã trải qua, không nói đến bất cứ chuyện gì có liên quan đến gia đình, người bình thường khi kể về cuộc sống, điều đầu tiên họ nghĩ đến chính là gia đình, người thân và chính mình, sau đó là công việc và sở thích. Nhưng cô chỉ nói về bản thân mình, có lẽ là vì cô luôn sống độc lập.”

“…” Trong lòng bàn tay Thế Vân đổ đầy mồ hôi.

“Thứ hai, tôi cảm thấy cô là một người có chủ kiến, lập trường rõ ràng hơn nữa sẵn lòng bày tỏ bản thân,” anh ta còn nói, “Tôi nhắc tới văn học Anh và Shakespeare, cô chỉ đơn giản lập tức phản bác tôi. Cô có biết có một số người, nói thế nào nhỉ, là loại người cho dù người khác nói sai cũng chẳng muốn phản bác, sẽ nói ‘ừ, gần như thế’, tóm lại nếu không phải là chuyện rất quan trọng thì sẽ không muốn làm trái ý của người khác. Nhưng ngược lại cô không phải là người như thế, cô rất sẵn lòng bày tỏ bản thân.”

“…” Thế Vân á khẩu không trả lời được.

“Một cô gái như vậy, bình thường sẽ không bởi vì chuyện tình cảm mà cảm thấy phiền não, tôi nói đúng chứ,” anh ta xòe tay ra, “Cho nên… có thể nói cho tôi biết, cô có chuyện gì phiền não không, hoặc là hôm nay cô đến đây, là muốn nói những gì?”

Thế Vân cười khổ một chút, “Gabriel” này, có lẽ cũng không dịu dàng giống như trong tưởng tượng.

“Gần đây tôi… luôn mơ một giấc mộng kỳ lạ.”

“Có thể kể lại một chút cho tôi không, đương nhiên nếu cô cảm thấy nhớ lại rất đau khổ, cô có thể kể ngắn gọn, lần đầu tiên gặp mặt, tôi cũng không yêu cầu cô với tôi lập tức trở thành mối quan hệ không có gì giấu nhau.”

“À… Cũng không có gì đau khổ, chỉ là rất kỳ quái mà thôi, bởi vì giấc mơ tương tự cứ xuất hiện hết lần này tới lần khác,” hai bàn tay cô đan vào nhau, “Trong mơ tôi là một cô bé hơn mười tuổi, có một người bạn rất tốt, mỗi một lần đều không giống nhau, ý tôi là mỗi một lần đều là những người xa lạ khác nhau, khuôn mặt, tên gọi tôi chưa từng nhìn thấy cũng chưa từng nghe qua.”

Cô quay đầu nhìn Tưởng Bách Liệt, anh ta ra hiệu cô nói tiếp.

“Sau đó người bạn tốt này phải đi xa, chúng tôi tạm biệt nhau, người đó càng chạy càng xa, tôi nhìn theo bóng dáng của người đó không ngừng gọi tên, nói ‘tạm biệt, XXX, tạm biệt’…”

Bọn họ lại nhìn nhau, một lát sau Tưởng Bách Liệt mới nói: “Vậy là kết thúc rồi?”

“Đúng vậy…”

Anh ta hơi nhíu mày, giống như đang suy nghĩ gì đó, không nói gì.

Từ trong ba lô Thế Vân lấy ra hai quyển sổ, một quyển màu vàng mới tinh, quyển khác là màu xanh đã cũ nát.

“Tôi ghi lại tên của tất cả những người tôi đã mơ thấy, thật sự đều là người xa lạ.”

Tưởng Bách Liệt có chút kinh ngạc nhận lấy hai quyển sổ, đãng trí lật xem, toàn bộ căn phòng, ngay cả không khí đều lặng im.

“Thứ lỗi tôi nói thẳng,” anh ta bỗng nhiên nói, giọng điệu bình tĩnh lại không chấp nhận người khác cự tuyệt, “Có phải cô có người thân hoặc bạn bè thân thiết đã ra đi, ý tôi là…vĩnh viễn…”

Ánh sáng mặt trời chiếu trên đỉnh đầu Thế Vân, nhưng không hề chói mắt, cô nghe được âm thanh của chính mình nói:

“Đúng vậy… người nào đó…”

“Người nào đó?”

“Là… người chị song sinh của tôi…”

“Cô ấy thế nào?”

“Chị ấy… đã mất rồi.”

Hết chương 1

 

 

Advertisements

3 thoughts on “[TTCTY] Chương 1.3

  1. lâu rồi không ghé vào nhà bạn ;) nay thấy có nhiều chương và hố mới quá ;)) tranh thủ lúc rảnh rỗi mình vào đọc 1 lượt rồi để comt lại :* vì thế thì editor mới biết là vẫn có những người ủng hộ bạn :D

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.