Thế thân của tình yêu [TTCTY]

[TTCTY] Chương 3.2

3.2

Edit: Song Tử

Beta: Sam

Sáng sớm hôm sau thức dậy, Thế Vân cảm thấy nhức đầu, loại đau nhức giống như là sau khi say rượu, chẳng lẽ là bởi vì đã lâu không uống rượu trái cây?

Cô không thể suy nghĩ thêm nữa, chỉ muốn mau chóng rửa mặt rồi ra ngoài, ngồi ngẩn người trên taxi.

Tại tiệm cà phê dưới văn phòng, cô mua một cốc cà phê lớn, tuy rằng cảm thấy cốc cà phê trên tay hơi nặng nhưng vừa nghĩ đến uống vào thì đầu óc sẽ tỉnh táo hơn, cô cảm thấy cốc cà phê trong tay cũng không nặng bao nhiêu.

Đi đến thang máy, đã có rất nhiều nhân viên đang đợi thang máy, cô lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa thang máy —— không phải Viên Tổ Vân thì là ai?

Một ngày trời nắng nóng như vậy, anh vẫn mặc quần tây và áo sơmi, mang theo một chiếc cặp màu đen, dáng vẻ tiêu chuẩn của một quản lý chuyên nghiệp —— so với Viên Tổ Vân trong ký ức của cô thì thật không phù hợp, hồi đó anh không chơi bóng ở trường thì chính là chơi bóng ở trên đường, trên trán luôn lấm tấm mồ hôi, quần áo thì lúc nào cũng có những vết bẩn.

Anh mặt không biểu cảm cứ như vậy âm thầm nhìn cô, lông mày khẽ nhướng lên.

Thế Vân cười khổ trong lòng, nếu tinh thần tốt thì cô rất sẵn lòng tiếp tục phát huy tính cách tinh quái ngẫu nhiên của mình, nhưng giờ phút này, cô chỉ muốn mau chóng trở lại văn phòng, uống hết cốc cà phê đang cầm trên tay, sau đó nằm bò trên bàn không suy nghĩ gì mà trải qua ngày hôm nay. Cô không còn hơi sức đâu mà làm bộ giận anh.

Cô đi theo phía sau Viên Tổ Vân vào trong thang máy chật chội, sau đó xoay người đứng đưa lưng về phía anh, thang máy đi lên, mọi người cùng công ty bắt đầu trò chuyện với nhau. Cô nhìn qua tấm gương trước mặt trông thấy Viên Tổ Vân đang lặng lẽ nhìn mình, ánh mắt giống như đang hỏi gì đó —— quả nhiên, chỉ có hai người bọn họ mới hiểu được biểu cảm của nhau.

Thang máy dừng lại, những người đứng ở phía sau phải vừa hô lên “Cho qua” vừa đi ra, Thế Vân nghiêng người nhường đường, lại bị những người đang tuôn ra đẩy một cái, cô lảo đảo đụng vào người Viên Tổ Vân. Anh theo phản xạ vươn tay ra đỡ, cốc cà phê trong tay cô cứ thế mà đổ vào trước ngực Viên Thế Vân, trên chiếc áo sơ mi trắng sọc xanh lập tức hiện lên vết bẩn màu nâu, cô hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Viên Tổ Vân, trên khuôn mặt cao ngạo mà bình tĩnh kia không biết vì sao lại hiện lên một nụ cười.

“Tôi xin lỗi.” Cô thò tay vào túi xách tìm kiếm khăn giấy, nhưng tận đến khi thang máy dừng ở tầng 30, cô vẫn không tìm được.

Bọn họ ra khỏi thang máy, có mấy đồng nghiệp cũng cùng nhau đi ra, sau khi chào hỏi liền khe khẽ nói nhỏ bỏ đi. Thế Vân kéo ra một nụ cười xin lỗi: “Có cần tôi bây giờ mua giúp anh một cái áo mới không?”

Viên Tổ Vân không trả lời, mà bình tĩnh nói: “Đi theo tôi.”

Nói xong, anh đi về phía văn phòng của mình.

Cô do dự vài giây, vẫn đi theo sau. So với Thạch Thụ Thần dịu dàng hoặc là Tưởng Bách Liệt dịu dàng theo một cách khác, Viên Tổ Vân lúc nào cũng tâm tình bất định, khiến cô bất giác sợ hãi.

Viên Tổ Vân bước nhanh vào văn phòng bộ môn, Shelly đang ngồi tại chỗ cắt móng tay, nhìn thấy vết bẩn trước ngực anh, chị ta vừa muốn đặt câu hỏi thì nhìn thấy Thế Vân trông có vẻ không tình nguyện theo vào, trên tay là một cốc cà phê cỡ lớn, vì thế chị ta nhún vai tiếp tục làm chuyện của mình.

Viên Tổ Vân đi vào văn phòng, tiện tay đặt chiếc cặp trên chỗ ngồi, anh bắt đầu cởi áo vét: “Đóng cửa.”

Thế Vân ngẩn người, vẫn là đóng cửa lại, cô xoay người kinh ngạc phát hiện Viên Tổ Vân đã tháo caravat, đang cởi khuy áo sơmi.

“Anh…”

Anh nhìn cô một cái, tiếp tục động tác trên tay, nhanh chóng cởi áo sơmi, thân trên trần trụi, làm cho cô không khỏi hít một ngụm khí lạnh nói không ra lời.

Anh lấy một chiếc áo sơ mi trắng đã treo sẵn trên mắc áo trong góc phòng mà mặc vào, không nhìn ra biểu tình đến tột cùng là anh đang suy nghĩ cái gì.

Thế Vân xấu hổ xoay người, không nhìn anh, bởi vì tiếp theo anh chắc chắn muốn nhét vạt áo sơmi vào trong quần tây.

“Ừm…rất vừa người, cô không cần đi mua cái mới.” Anh bỗng nhiên nói.

“… Anh bảo tôi đến là vì điều này?” Cô nhíu mày, vẫn đang đưa lưng về phía anh.

“Ừm.” Anh trả lời một cách dĩ nhiên.

Cô bỗng nhiên có nỗi xung động muốn hắt cốc cà phê lên người anh.

“Bây giờ tôi có thể đi rồi chứ?” Cô có chút không kiên nhẫn.

“Có thể, nhưng mà cô còn thiếu tôi một bữa cơm.”

“Này, anh đủ rồi đấy,” Thế Vân nhịn không được xoay người, “Tôi chỉ là bất cẩn làm đổ cà phê lên người anh, huống hồ ngày hôm qua anh còn đùa ác với tôi như vậy, nói thế nào chúng ta cũng nên huề nhau.”

Anh nhìn cô, như là muốn nhìn ra cái gì đó từ trên mặt cô: “Cô làm đổ cà phê lên người tôi coi như là huề, nhưng tôi không có bảo cô đền tiền, cho nên cô còn nợ tôi một bữa cơm.”

Thế Vân mở cửa ra, chun mũi “Hừ” một tiếng, rồi đi thẳng không để ý phía sau truyền đến câu “Đừng quên”. Lúc đi ngang qua Shelly, cô cảm thấy đối phương tỉnh bơ ném qua ánh mắt nhiều chuyện, nhưng cô làm bộ như không phát hiện, nếu trên mặt đất không trải tấm thảm dày và mềm mại của Nga, thì nhất định có thể nghe thấy tiếng “cộc cộc cộc” giận dữ của cô dẫm trên sàn.

Hừ, Viên Tổ Vân kiêu ngạo đáng ghét!

Hôm nay vừa tan ca, Thế Vân liền lao ra khỏi văn phòng, đúng lúc Tử Mặc làm việc ở gần đây, cô gọi điện thoại nói đón Tử Mặc cùng trở về.

Họ đã gần một tháng không gặp nhau, cô nhớ Tử Mặc từng nói qua, có một số điều có thể nói với người xa lạ nhưng không có cách nào nói với người thân thiết nhất, mặc dù bây giờ cô có thể hiểu đôi chút ý nghĩa của câu nói đó, nhưng nghĩ đến Tử Mặc luôn luôn chất phác có lẽ vì chuyện gì đó mà buồn rầu, cô liền cảm thấy lo lắng.

Tử Mặc đổi về chiếc xe cổ nhỏ ban đầu kia, trên ghế sau xếp đầy dụng cụ chụp ảnh và đủ loại tạp chí.

“Chiếc xe lần trước thế nào rồi?” Cài dây an toàn xong, Thế Vân hỏi.

Tử Mặc xấu hổ, cứng ngắc cười cười: “Hạng Phong suýt nữa giết tớ.”

“Thì ra là xe của Hạng Phong…” Mặc dù tới giờ chưa từng thấy qua người đó, nhưng trong đầu Thế Vân đã lập tức phác họa ra hình ảnh một phiên bản già dặn của Hạng Tự đeo kính mắt. Anh ấy là anh trai của Hạng Tự, tiểu thuyết trinh thám gia nổi tiếng hiện nay —— nói mới nhớ, quyển sách đặt trên tủ đầu giường của Viên Tổ Vân là do Hạng Phong viết.

Nhưng mà…vì sao lại nghĩ tới Viên Tổ Vân?!

Cô nhíu mi nhẹ nhàng lắc đầu, không suy nghĩ nữa.

“Ờ, ngày hôm qua gặp nhau, anh ấy vẫn còn trưng ra bộ mặt khó coi với tớ.” Tử Mặc nhếch miệng, có phần bất đắc dĩ.

Thế Vân mỉm cười: “Tớ rất tò mò, tiểu thuyết trinh thám gia rốt cuộc có dáng vẻ thế nào, sẽ giống như Sherlock Holmes mặc áo khoác đội mũ ngậm một tẩu thuốc sao?”

Tử Mặc cười ha ha: “Không… chỉ là người bình thường, nhưng so với người bình thường anh ấy càng chú trọng chi tiết hơn.”

Hai cô mua cơm hộp và đồ uống tại cửa hàng tiện lợi đối diện khu chung cư, định trở về dùng lò vi sóng hâm nóng rồi ăn, một ngày oi bức thế này, Thế Vân chẳng có chút khẩu vị.

Lúc mở tủ lạnh, cô lại nhìn thấy chai rượu hoa quả vị táo và anh đào, trước tối hôm qua, cô đã… bao lâu rồi chưa nếm lại hương vị đó? Không nhớ, thật sự không nhớ…

Trong phút chốc, cô không khỏi ngây ngẩn cả người, bỗng nhiên phát hiện mình giống như tội phạm bị bại lộ chân tướng, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi.

Anh…lại mua thứ này cho cô!

Tử Mặc đi đến bên cạnh cô nói: “Muốn uống bia hả?”

Cô hơi lúng túng lắc đầu, vội vàng bỏ đi.

Cả buổi tối, tâm trạng Thế Vân không ổn định, hộp cơm mua lúc đầu để làm bữa tối lúc này đang lẳng lặng nằm trên bàn ăn, ngay cả màng bọc bên ngoài cũng không mở ra. Bên cạnh hộp cơm là hai chai nước đã mở nắp, đều chỉ uống một chút, đó là kết quả do cô đãng trí.

Từ tầng 31 nhìn xuống, những ánh đèn lấp lánh và không trung xanh thẫm dường như có một đường ngăn cách, vô cùng rõ ràng. Nếu có thể, cô muốn đắm mình trong bóng đêm xanh thẫm, không thể thấy được nữa.

Cô đến trước máy tính, mở trang web, bắt đầu nghe chương trình của Thư Lộ.

“Các vị thính giả, đây là Tào Thư Lộ của đài phát thanh tiếng Trung tại New York mang đến chương trình này cho các bạn, tôi rất vui được gặp lại các bạn, từ mấy tuần trước công bố hộp thư riêng của tôi cho tới nay, tôi chợt phát hiện mình có được một lượng lớn thính giả, tôi thật sự, thật sự, thật sự rất hạnh phúc!!!

Cảm ơn ‘Màu trắng ấm áp’, ‘Phi quân’, ‘Một hai ba bốn’ cùng với ‘Tàu ngầm màu vàng’ đã nói rất nhớ tôi, cảm ơn ‘A Giảo’, ‘Công viên trung tâm’ —— là công viên trung tâm (Central Park) tại New York ư —— ‘Thủy tinh’ và ‘Daisy’ nói rằng sẽ luôn ủng hộ tôi, tôi còn muốn cảm ơn sự cổ vũ của Nhạc Nhạc, lão Triệu cùng với Tiểu Mạn, tôi thật sự rất nhớ mọi người. Bởi vì thời gian có hạn, tôi không thể ở trong chương trình gửi lời cảm ơn tới các bạn bè đã gửi thư, nhưng tâm ý của mọi người tôi đều nhận được, cũng hy vọng mọi người không chê tôi phiền mà tiếp tục lắng nghe tôi lải nhải trên đài phát thanh.

Trong tiết mục của mấy kỳ trước, ‘Vân đạm phong khinh’ từng nói về chủ đề kẹo và giấy gói kẹo, anh ấy đã nói thế này: người không có được kẹo liền quay qua thu thập giấy gói kẹo, rốt cuộc là ngốc nghếch hay là đáng giận? Một vị thính giả kí tên là ‘Tinh cầu cô đơn’ đã gửi thư muốn nói với ‘Vân đạm phong khinh’: nếu kẹo đã mất, xin hãy quên kẹo đi, trên thế giới này còn có rất nhiều thứ tốt đẹp, đáng để quý trọng, có lẽ kẹo hoàn toàn không tốt như trong tưởng tượng của bạn, vì cái gì mà phải cố chấp như vậy?”

Thế Vân nheo mắt, nhìn đèn neon xa xa đang lấp lánh, giống như là một tấm biển rất lớn của thiên đường, đang dụ dỗ con người hướng tới cuộc sống tốt đẹp. Đúng vậy, làm người cần gì quá cố chấp.

“Không biết ‘Vân đạm phong khinh’ có đang nghe chương trình hay không, tôi đã truyền đạt trọn vẹn lời nói của ‘Tinh cầu cô đơn’ cho bạn, nhưng Thư Lộ cũng có mấy lời muốn nói với bạn. Tôi đã từng nhìn thấy một ví dụ thế này trên internet: nếu dưới lầu nhà bạn có một quán ăn, thức ăn không ngon, giá cả thì đắt đỏ, thái độ phục vụ rất kém, hơn nữa hoàn cảnh không tốt, thế thì bởi vì nhà bạn gần quán ăn này cho nên mỗi ngày bạn đều đến đó sao? Tôi nghĩ phần lớn sẽ không đến, Thư Lộ đương nhiên cũng vậy, nhưng nếu ngược lại, quán ăn này cách nhà bạn vài trăm mét, nhưng thức ăn vừa ngon lại rẻ, thái độ phục vụ của nhân viên cũng tốt, hơn nữa hoàn cảnh giống như nhà hàng năm sao cao cấp, bạn sẽ đi mấy trăm mét chứ? Tôi nghĩ, ngoài những người rất lười biếng thì đa số đều bằng lòng đến đây. Cho nên, có cố chấp hay không, là phải xem con người, sự việc và đồ vật mà bạn cố chấp có đáng giá hay không.

Con người luôn muốn nhận được những thứ tốt nhất, loại cố chấp này có thể nói là có cái tốt cũng có cái xấu, có người cho rằng cố chấp là một loại dục vọng, mà dục vọng là tội nghiệt đứng đầu trong nhân gian, nhưng có người cho rằng ‘chấp niệm mà chết, chấp niệm mà sống, chính là chúng sinh’. Tôi chỉ muốn nói rằng, nếu bản thân thật sự cảm thấy đáng giá, thật sự cho rằng đó là thứ tốt nhất trong cuộc đời, vậy thì tại sao không thể cố chấp chứ?

Nhưng mà… Thư Lộ cũng muốn nói, sự ‘cố chấp’ đó đối với ‘giấy gói kẹo’ cũng không công bằng. Không có lý do gì để bất cứ ai trở thành vật thay thế của người khác —— lời tôi muốn nói chỉ có vậy thôi, vấn đề này không hề có đáp án, chỉ là… liên tục không ngừng suy nghĩ.”

Thế Vân thẫn thờ nhìn tia sáng lấp lóe trên bầu trời, đó là máy bay sắp hạ cánh. Con người vì sao không thể cố chấp? Bởi vì cố chấp rất khổ cực, nhất là loại cố chấp…hư vô mờ mịt.

Di động vang lên, cô không khỏi sững sờ, chần chờ hồi lâu mới tiếp máy.

“A lô…”

“Tớ còn tưởng rằng cậu sẽ không bắt máy.” Giọng nói của Thạch Thụ Thần luôn khiến người ta cảm thấy ấm áp.

“À, vừa nãy đúng lúc tớ đi ra…”

“Bây giờ tớ đang ở dưới nhà cậu, không mời tớ lên ngồi sao?”

Thế Vân do dự vài giây, nói: “Được, tớ ở tầng 31.”

Tắt điện thoại, cô sửa sang qua loa căn phòng, khép lại laptop, lúc mở cửa, Thạch Thụ Thần đã đứng bên ngoài.

“Vào đi, không cần thay giày.” Cô mỉm cười.

Trên cánh tay Thạch Thụ Thần vắt chiếc áo vét, vừa lau mồ hôi vừa đi vào: “Có đồ uống gì lạnh không?”

“Cậu không phải vì muốn uống một ly nước mới tới tìm tớ chứ,” cô cười hì hì từ trong tủ lạnh lấy ra nước khoáng và bia, đặt ở trên quầy bar, “Tự cậu chọn đi.”

Thạch Thụ Thần nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chọn nước khoáng.

“Gần đây tớ bề bộn nhiều việc, cho nên không rảnh tới tìm cậu.” Anh ta ngồi lên sofa, uống nước ừng ực.

Thế Vân lắc đầu, nói đùa: “Thế nào, cậu cho là không có cậu thì tớ sống không nổi sao?”

Thạch Thụ Thần xoa ngực: “Cậu nói vậy tớ rất đau lòng, thì ra tớ là một nhân vật nhỏ bé như vậy.”

“Cậu có được vai diễn là tốt lắm rồi, nếu không chỉ có thể làm người qua đường mà thôi.”

Thạch Thụ Thần làm bộ như cực kỳ giận dỗi nói: “Dầu gì hôm nay tớ vừa xong việc liền tới tìm cậu, hóa ra cậu là người vô tâm như vậy.”

Thế Vân không khỏi cười ha ha, cô vẫn thích Thạch Thụ Thần như vậy, quen với Thạch Thụ Thần như vậy.

Anh ta nheo mắt nhìn cô, ánh mắt rất sắc bén, không dịu dàng như bình thường.

“Sao vậy?” Cô quơ tay trước mặt anh ta.

Anh ta nhún vai, uống thêm ngụm nước, mới nói: “Cậu hình như…thay đổi rồi.”

Cô cười khổ một chút: “Con người đều sẽ thay đổi.”

Anh ta nghĩ nghĩ, nói: “Cũng đúng.”

“Phải rồi, lần trước tớ gặp Lý Nhược Ngu ở trường dạy lái xe.”

“À…”  Ánh mắt anh ta nhấp nháy.

“Cô ấy cũng đang học lái xe, còn suýt nữa đụng vào tớ ——”

Thạch Thụ Thần thay đổi sắc mặt: “—— cậu không sao chứ?”

Thế Vân cười lắc đầu: “Đương nhiên không có việc gì, tớ chỉ là cảm thấy…”

“?”

“Kỳ thật cô ấy là một cô gái tốt.”

“…”

Khuôn mặt Thạch Thụ Thần trầm xuống, anh ta không nói nữa, máy điều hòa thổi ra gió lạnh giống như muốn đóng băng không khí.

“Sao cậu không nói gì…” Thế Vân dè dặt nhìn anh ta.

Anh ta quay đầu sang chỗ khác, nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn cô, như là đổi thành người khác, ánh mắt ấm áp đã biến mất, thay thế bằng vẻ ưu thương và phẫn nộ: “Viên Thế Vân, cậu muốn đẩy tớ cho người khác sao?”

“…” Cô nói không ra lời.

“Đúng, trên thế giới này có rất nhiều cô gái tốt, nhưng cậu có từng nghĩ tới hay không, đến tột cùng tớ suy nghĩ thế nào, trong lòng tớ rốt cuộc nghĩ cái gì?”

“…” Cô cắn môi, nói không ra lời.

“…”

“…”

“Giả khờ vui lắm sao…” Anh ta bỗng nhiên nói.

“?”

“Viên Thế Vân,” Anh ta nhìn cô, như thể muốn nhìn rõ ánh mắt và trái tim của cô, “Cậu trả lời tớ đi, giả khờ vui lắm sao?”

“…”

“Nhìn tớ như vậy cậu thấy rất vui sao ——”

“—— không có, “ cô rốt cục nhịn không được nói, “Thật sự không có.”

“Vậy tại sao…” Thạch Thụ Thần dừng một chút, không nói tiếp.

“…”

“Nhìn tớ bị cậu đùa giỡn quay vòng vòng cậu cảm thấy rất thú vị phải không?”

“Không có,” cô hét to, “Mặc kệ cậu tin hay không, tớ không có! Không có!”

Thạch Thụ Thần nhìn cô, như là bị bộ dạng của cô hù dọa, có lẽ, chính cô cũng bị bản thân mình hù dọa.

Qua một hồi lâu, anh ta cười khổ một chút: “Thế ư… tớ xin lỗi, tớ có lẽ…không khống chế được cảm xúc.”

Nói xong, anh ta đứng dậy đi đến trước cửa, nhẹ giọng nói: “Tạm biệt.”

Sau đó, anh ta biến mất, ngay cả âm thanh đóng cửa cũng rất nhẹ, nếu không phải nhìn thấy chiếc áo vét kia bỏ quên trên ghế sofa, Thế Vân gần như cho rằng, mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ mà thôi.

 

 

Advertisements

3 thoughts on “[TTCTY] Chương 3.2

  1. ơ….ko biết phải em ngu hay do đọc rời rạc mà em chẳng hiểu chuyện gì cả
    Cục kẹo và bọc kẹo?? chấp nhận và thế thân >.<

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.