Thế thân của tình yêu [TTCTY]

[TTCTY] Chương 4.3

4.3

Edit: Song Tử

Beta: Sam

Tối nay về nhà, Thế Vân trằn trọc không thể đi vào giấc ngủ, cô đến tủ lạnh lấy một hộp sữa, đổ vào ly thủy tinh, rồi bỏ vào lò vi sóng. Một phút sau, “đinh” một tiếng, cô lấy ra ly sữa hơi nóng, từ từ uống vào.

Tưởng Bách Liệt nói, trước khi ngủ uống một ly sữa nóng, có tác dụng định thần —— nhưng tại sao cô đã uống hết ba ly, ngoài không ngừng đi vào toilet thì không còn công hiệu nào khác.

Cô nhìn đồng hồ trên tường, hai giờ, nếu cô không ngủ, thứ hai sẽ mang theo hai mắt đen thui đi làm. Cô không muốn như vậy, ít nhất không muốn để Viên Tổ Vân trông thấy cô như vậy.

Cô lơ đãng uống hết ly sữa, sau đó bồn chồn đến trước máy tính, vươn tay gõ vài cái, màn hình liền sáng lên. Cô lên mạng, đăng nhập vào trang web du học sinh thường đến, nơi đó có lẽ có thứ cô cần.

“Xin chào các thính giả trước radio, đây là Thư Lộ của đài phát thanh tiếng Trung tại New York mang đến tiết mục này cho các bạn. Tuần này nhiệt độ tại New York vẫn tăng cao không giảm thấp, chúng tôi có hai vị đồng nghiệp —— ừm…vóc dáng to lớn hơn người bình thường mấy số, dạo này bọn họ bắt đầu trở nên ỉu xìu, bầu không khí này lan ra cả văn phòng, thậm chí có một vài vị đồng nghiệp không có lương tâm đã cùng nhau bay đến đảo Greenland nghỉ phép, vì thế từ hôm nay trở đi Thư Lộ sẽ bận rộn hơn bình thường, phải làm thêm giờ. Nhưng xét thấy tình hình thất nghiệp tại Mỹ không giảm, bởi vậy Thư Lộ nghĩ trước nghĩ sau không dám tùy tiện đình công.”

Hậu trường phòng phát sóng trực tiếp phát ra tiếng huýt sáo, đánh trống đồng cùng tiếng loa vang dội, không thể phân biệt rõ ràng đó là “diễn tấu” trực tiếp, hay là đã thu âm trước đó, nhưng tóm lại có chút hài hước.

“À, được rồi, một tuần bận rộn sắp bắt đầu, tiết mục tuần này có thể sẽ khiến mọi người thương cảm, bởi vì ngày hôm qua New York nghênh đón một ngày buồn nhất năm nay —— ngày 11 tháng 9. Ngày này có lẽ là ngày mà toàn bộ thế giới lâm vào bi thương, trong ngày này rất nhiều người mất đi ba mẹ, con cái, người yêu, bạn bè, đồng nghiệp… Bọn họ mất đi những con người và tình cảm quan trọng nhất, nhưng tôi hy vọng, bọn họ sẽ không mất đi nhiệt tình và khát vọng đối với cuộc sống.

Thật ra…Thư Lộ coi như đã tự mình trải qua ngày bi thương này, tôi rất may mắn không mất đi người mình yêu, ngược lại trải qua ngày đó, chúng tôi càng kiên định cùng nhau sống tiếp. Nhưng trong 24 giờ chờ đợi tin tức, tôi đã trải qua tất cả lo lắng và khổ sở, sau đó mỗi khi tham gia hoạt động kỷ niệm ngày này, nó đã nhắc nhở tôi phải quý trọng mọi thứ mà tôi có được. Cho nên, những bạn ở phía bên kia của sóng điện từ có từng trải qua ngày này hay không, nếu đã đau khổ bi thương thì cũng không sao, nhưng hãy ghi nhớ rằng sau khi trải qua ngày này, bạn hãy mang theo tất cả hoài niệm và tươi cười mà tiếp tục bước đi.

Trong ngày đặc biệt này, Thư Lộ muốn phát bài hát ‘Close to you’ do Karen Anne Carpenter biểu diễn, tưởng niệm một số người mà chúng ta nhớ nhung…”

Loa máy tính truyền đến tiếng hát và giai điệu quen thuộc, đó là ca khúc…Thế Phân thích nhất.

Di động đặt bên cạnh gối đầu truyền đến từng hồi giai điệu, cho biết có tin nhắn gửi vào, Thế Vân đi qua cầm lên, thường ngày trước khi ngủ cô sẽ tắt máy, nhưng tối nay quên mất.

“02: 12: 49: em ngủ chưa?”

Cô nhìn chằm chằm màn hình, hiển thị người gửi là một dãy số, nhưng cô biết là số của ai.

Cô ở trước cửa sổ đi qua đi lại, do dự một lúc rồi mới trả lời: “02: 20: 32: không ngủ thì còn có thể làm gì.”

“02: 21: 01: em đang ngủ?”

“02: 21: 58: ừ!” Dấu chấm than này cô tìm rất lâu.

“02: 22: 45: vậy hát một bài cho tôi nghe đi.”

“02: 23: 32: đang ngủ thì hát thế nào?”

“02: 25: 05: vừa nằm mơ vừa hát đi.”

“02: 28: 44: lúc tôi nằm mơ sẽ không hát…”

Thế Vân đi đến trước máy tính, đóng thư mục âm thanh, rồi quay về nằm trên giường. Mặc dù không ngủ được, nhưng cô dường như bỗng nhiên an lòng, nếu lại biến thành “Gấu mèo”, thế thì không chỉ có một mình cô đâu nhỉ?

“02: 29: 11: thế khi nào thì em hát? Lúc nằm mơ thì làm những gì?”

Thế Vân thở dài, dẹt môi bất đắc dĩ nhìn lên trần nhà.

“02: 31: 04: anh thật nhàm chán, sáng mai còn phải họp, đi ngủ sớm chút đi.”

“02: 32: 20: nhưng mà tôi không ngủ được —— em cũng không ngủ được đó sao?”

“02: 35: 03: ban nãy tôi đã nói —— tôi đang ngủ!”

Cách năm phút đồng hồ anh không trả lời, anh đang làm gì, cười sao? Hay là quyết định không quấy rầy cô “đã ngủ rồi”?

Nhưng lập tức, điện thoại cô lại vang lên: “02: 42: 00: được rồi, em đã ngủ rồi, em làm sao ngủ được vậy? Đếm số hả? Nhưng tôi nhớ em chỉ có thể đếm tới hai thôi…”

“02: 44: 10: không biết tại sao, mỗi lần nói chuyện với anh nhiều hơn năm phút thì tôi lại có kích động muốn giết người.”

“02: 44: 50: thì ra em có kích động đối với tôi à?”

“02: 45: 00: ……”

Anh lại cách rất lâu không trả lời, cho đến khi Thế Vân nghĩ rằng anh đã nói xong những lời vô nghĩa định đi ngủ, thì anh bỗng nhiên gửi đến một tin nhắn: “03: 01: 23: tôi có thể hỏi em một câu không, tại sao em muốn quay trở về?”

Cô bình tĩnh nhìn màn hình di động, ấn nút tắt máy, sau đó nhét di động vào vị trí dưới gối đầu mà nó vốn nên ở đó, tiếp theo cô trùm chăn kín mít đi ngủ.

Sáng hôm sau, Thế Vân nhìn qua tấm kính của thang máy trông thấy Viên Tổ Vân đứng phía sau mình mặt không biểu cảm đang trừng mắt nhìn cô, cô bỗng nhiên rất muốn cười to, sau đó giống như nam chính giàu có trong phim truyền hình quát to đầy kịch tính —— Yeah! Panda!

“Ơ, Thế Vân,” Carol bị đoàn người chen chúc sau khi nhìn thấy cô liền vui sướng nói, “Đã lâu không gặp cô, từ khi cô đến chỗ của người đàn ông đáng sợ kia…”

Thế Vân ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại: Carol không nhìn thấy Viên Tổ Vân đứng ở phía sau.

Cô nhìn sắc mặt anh phản chiếu trong kính, lông mày ở một bên đã dựng thẳng lên.

“À,” cô nảy sinh ý tưởng đùa giỡn, “Hết cách rồi…”

“Nghe nói cô thường xuyên phải tăng ca?” Carol tỏ vẻ thông cảm.

“Ừm…” Thế Vân gật đầu.

“Nghe nói thường xuyên không có thời gian ăn trưa?”

“Ừm…” Cô càng tỏ vẻ bất đắc dĩ gật đầu.

“Nghe nói anh ta động một tí là nổi giận?”

“Ừm!” Cô dùng sức gật đầu.

“Haiz…anh ta quả thật không phải con người.” Carol tổng kết.

Thế Vân nhìn qua tấm kính, trông thấy khuôn mặt gấu mèo dần dần trở nên tái mét, cô nhịn cười, trong lòng dâng lên vui sướng không biết từ đâu tới.

Thang máy vừa đến tầng 30, cô vội vàng kéo Carol không biết gì chạy như điên vào văn phòng, mới vừa cất túi vào ngăn tủ thì Viên Tổ Vân đã thong thả tiến vào.

“Đi pha giúp tôi một tách cà phê.” Anh đá vào chân cô đang duỗi ở ngoài bàn, có chút nghiến răng nghiến lợi.

Thế Vân vội vàng thu chân lại, cau mày trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó cô đứng dậy giúp anh pha cà phê —— đây hình như là lần đầu tiên anh sai cô, thói hư tật xấu của “sếp” rốt cuộc đã lòi ra rồi.

Cô dùng thìa khuấy tách cà phê đã đổ đầy nước sôi, chất lỏng trong suốt lập tức trở nên vẩn đục, cô không khuấy nữa, bỗng nhiên phát hiện mình cũng có một tật xấu —— đó chính là cố hết sức làm một thư ký khiến người ta không hài lòng.

Thế Vân đặt tách lên bàn Viên Tổ Vân, anh nhìn cái tách rồi lại nhìn cô, trong ánh mắt chứa đầy ngờ vực.

Cô ra vẻ vô tội bĩu môi, nghĩ thầm biểu tình lúc này của mình nhất định rất đáng đánh, cô xoay người muốn rời khỏi, bỗng nhiên có người giống như cơn gió chạy ào vào văn phòng.

“Viên Tổ Vân…”

Thế Vân nhìn kỹ, hóa ra là cô gái sắp lấy chồng Ý mà Carol nói, trên khuôn mặt xinh xắn mà trắng nõn của cô ta lúc này có loại phẫn nộ khó mà diễn tả, có lẽ biểu cảm đó chỉ có phụ nữ đối với đàn ông mới có.

Thế Vân theo trực giác muốn rời khỏi, nhưng cô gái không để ý chút nào, ánh mắt cô ta nhìn thẳng vào Viên Tổ Vân.

“Lời anh nói là thật sao?”

Viên Tổ Vân nhíu mày: “Lời gì?”

Cô gái lấy ra di động, quơ trước mặt anh: “Anh nói ‘chúc cô hạnh phúc’.”

Nam chính ngơ ngác gật đầu, giống như không biết mình mắc lỗi ở đâu, chẳng lẽ gửi lời chúc phúc cũng khiến người ta oán hận sao?

Thế Vân cười khổ, cô đã quên mất mình vốn muốn rời khỏi, rốt cuộc là anh giả khờ hay là thật sự không biết, trên thế giới này có một số lời chúc phúc sẽ khiến người khác oán hận. Đó chính là, lời chúc phúc gửi cho người yêu mình nhưng mình lại không yêu người ta. Bởi vì cho dù bạn chúc người ấy tìm được hạnh phúc thế nào đi nữa, nhưng đối với người ấy, đó là chuyện không có khả năng.

Cô gái cắn môi, nhìn ra được sự đau khổ, Thế Vân nhìn một bên mặt cô ta, cũng cảm thấy đau lòng theo. Bỗng nhiên cô nhớ tới một câu: làm người vì sao phải quá cố chấp?

Cô gái bình tĩnh nhìn sắc mặt khó hiểu của nam chính, có lẽ cô ta đang quyết định gì đó. Cô ta gật đầu, nhẹ nhàng nói một câu: “Được thôi, tạm biệt…”

Ngay lúc Thế Vân tưởng rằng cô ta sắp xoay người bỏ đi, cô ta đột nhiên cầm lấy cái tách trên bàn, hắt về phía Viên Tổ Vân.

Sau khi sự việc xảy ra, Thế Vân suy nghĩ, đó là tâm trạng thế nào nhỉ? Là yêu sao? Hoặc là pha lẫn với oán hận? Tình yêu và oán hận của phụ nữ có thể rất đơn giản, cũng có thể rất phức tạp, có thể bùng nổ trong nháy mắt, cũng có thể tan biến trong nháy mắt. Phụ nữ thật sự là một loại sinh vật kỳ lạ, có lẽ trên thế giới này, ngoại trừ bản thân phụ nữ thì sẽ không có những sinh vật khác hiểu được các cô. Nhưng trong khoảnh khắc tách cà phê nóng hổi này hắt ra, Thế Vân không nghĩ ngợi nhiều như vậy, cô gần như không suy nghĩ, chẳng hề do dự mà xông lên che chắn trước người Viên Tổ Vân.

Tại sao chứ?

Có lẽ, trong lòng cô cười khổ, tách cà phê nóng hổi là báo ứng của trò đùa dai. Cô quả nhiên là một người không thích hợp với trò đùa dai.

Nỗi đau mãnh liệt thiêu đốt trên làn da cô, trên lưng, trên đùi, trên trán, nhất là cả cánh tay trái của cô, chỉ cảm thấy đau đớn đến nỗi muốn khóc. Nhưng cô không khóc, mặc dù cô gái kia khóc, mặc dù ánh mắt hoảng hốt của Viên Tổ Vân như là đau đớn muốn khóc, nhưng cô không khóc. Trong giây phút ấy, cô nghĩ tới cô gái kia sắp lên máy bay đi đến nơi khác, nỗi đau mà cô ta phải trải qua không biết đau khổ hơn vết bỏng này bao nhiêu lần?

Cô chợt cảm thấy mình bay lên, đi qua sự ngạc nhiên của các đồng nghiệp, đi qua thang máy, lên taxi, cho đến khi tới một thế giới sáng choang, cô nghĩ, đó là bệnh viện.

“Cởi áo ra.” Y tá cầm thuốc thoa cùng một số dụng cụ đi vào, kéo màn qua.

Viên Tổ Vân vươn tay cởi khuy áo len cô đang mặc bên ngoài, thật cẩn thận rút cánh tay cô ra, cô bàng hoàng suy nghĩ, may mà bên trong cô mặc áo cộc tay, nếu có tay áo, có lẽ sẽ yêu cầu cô cắt tay áo hay không?

Y tá thừa dịp Viên Tổ Vân cởi khuy áo cho cô, thoa thuốc trên trán cô trước, khiến cô cắn răng chịu đựng.

“Em cảm thấy mình rất anh dũng sao?” Anh nhíu mày, trầm giọng nói.

Cô chưa từng thấy Viên Tổ Vân như vậy, như là đang tức giận, đang phát cáu, nhưng mà —— người nên tức giận hẳn là cô mới phải?

“Anh báo đáp ân nhân cứu mạng mình như vậy sao?” Cô trừng anh.

“…” Anh nhìn cô, thật lâu không lên tiếng, trong ánh mắt có một loại cảm xúc gọi là đau đớn, “Về sau đừng làm loại chuyện ngu xuẩn này nữa…”

Cô gần như nghĩ rằng, trong khoảnh khắc đó Viên Tổ Vân không thể kiềm chế mà vươn tay ôm cô, nhưng cuối cùng, loại “suy nghĩ” kỳ quái này của cô rốt cuộc không biến thành sự thật.

“Anh cho rằng tôi muốn —— á…” Âm cuối cùng thét lên phát ra từ miệng cô, bởi vì y tá bỗng nhiên bắt đầu thoa thuốc lên cánh tay bị bỏng đỏ rần của cô.

Viên Tổ Vân ngồi phía sau cô, bàn tay vịn eo cô nắm thật chặt, cô tựa vào lòng anh, thậm chí có thể ngửi được mùi mồ hôi trên người anh pha lẫn với mùi cà phê và thuốc lá. Nhưng có lẽ, mùi cà phê không phải của anh mà là của cô.

Thế Vân rốt cuộc không nhịn được nữa mà khóc ra, đây là cảm xúc hơi phức tạp. Một mặt là vì nỗi đau trên da thịt, mặt khác là bởi vì…có một người đang ở bên cạnh nhìn thấy bạn đau đớn thì cũng sẽ đau đớn theo, tựa như khóc lóc buồn thương cho chính mình.

“Thật mất mặt…” Anh thấp giọng quát, nhưng ánh mắt hoàn toàn không phải vậy.

Cô muốn lau đi nước mắt trên khuôn mặt, nhưng đã có người giúp cô gạt đi, đó là ngón tay của Viên Tổ Vân, sần sùi nhưng mang theo sự dịu dàng, hoàn toàn không hợp với sắc mặt hung dữ của anh.

Cô yên lặng nhìn anh, quên đi tất cả niềm vui, cũng quên đi tất cả đau đớn, cô chỉ có thể nhớ lại khi anh vẫn là thiếu niên của nhiều năm về trước, khuôn mặt quật cường lại ấm áp.

Âm thanh bình tĩnh của y tá vang lên: “Còn chỗ nào bị phỏng không?”

Viên Tổ Vân chỉ vòng eo và chân của Thế Vân: “Chỗ này, còn chỗ kia nữa.”

“Ờ,” Y tá không chớp mắt, “Vậy cởi quần áo ra đi.”

Hả?……

Thế Vân lập tức lấy lại tinh thần, cô nhìn Viên Tổ Vân, lần đầu tiên khuôn mặt anh ửng đỏ đáng ngờ.

“Tôi đi ra ngoài.” Anh không tình nguyện nhưng vẫn đứng dậy, rồi đi ra ngoài. Tuy nhiên từ phía dưới bức màn cô nhìn thấy được quần tây và giày da màu đen của anh, bởi vì anh đứng bên ngoài, như là đang…trông chừng.

Y tá bĩu môi, vừa chờ Thế Vân cởi quần áo vừa nói: “Bạn trai cô rụt rè thật đấy…”

Thế Vân khựng lại động tác trên tay, kinh ngạc nhìn y tá: “Anh ấy…không phải bạn trai tôi…”

“Thế thì là đang theo đuổi cô?” Y tá không biết Viên Tổ Vân vẫn còn ở cửa, cho nên bắt đầu nhiều chuyện.

“Không có không có,” Thế Vân xua tay, “Tuyệt đối không có…”

“À…” Y tá bắt đầu giúp cô thoa thuốc, “Thế thì, là cô đang theo đuổi anh ta?”

“A…” Cô muốn phủ nhận, nhưng cảm giác đau đớn truyền tới, khiến cô hít một hơi lạnh.

Cô cụp mắt xuống nhìn thấy đôi giày da màu đen trên chân Viên Tổ Vân nhúc nhích, mặc dù không thấy mặt anh, nhưng cô có thể khẳng định tên kia đang cười đấy.

“Cô…” Tuần cuối cùng của tháng chín, khi Tưởng Bách Liệt nhìn thấy Thế Vân băng bó cả cánh tay, anh ta kinh ngạc không nói ra lời.

Thế Vân mỉm cười bất đắc dĩ, cô không muốn coi mình giống như bệnh nhân mắc bệnh nặng, nhưng cấp trên của cô kiên trì như vậy, cuối cùng y tá chỉ có thể mang theo sắc mặt ghét bỏ lẫn nhiều chuyện mà băng bó cho cô, nhưng may mà, không ngờ cấp trên xấu xa kia lại cho phép cô nghỉ một tuần, hơn nữa theo sau đó là lễ Quốc Khánh, thoáng cái cô được nghỉ ngơi hai tuần.

“Chỉ là vết thương nhỏ.”

“À…” Tưởng Bách Liệt do dự gật đầu, từ trong tủ lạnh lấy bia ra, “Trong thời gian chấn thương, được ưu đãi đặc biệt.”

Nói xong, anh ta rất lịch sự giúp cô lau khô vành lon rồi khui nắp đưa cho cô.

Thế Vân nhận lấy, mỉm cười nói cảm ơn, cô uống một ngụm nhỏ, cảm thấy trong vị đắng chát không biết tại sao có một chút vị ngọt.

“Tại sao tôi cảm thấy hình như tâm tình của cô tốt lắm?” Tưởng Bách Liệt ngồi vào vị trí cũ, mở sổ ra, bắt đầu viết xuống.

“Bởi vì tôi được nghỉ dài hạn, tuy rằng chỉ có nửa tháng.”

“Cô có định ra ngoài chơi không?”

“Bị thế này làm sao đi chứ.” Cô nâng lên cái tay bị thương.

Tưởng Bách Liệt gật đầu: “Cô thích đi du lịch không?”

Cô nhìn anh ta, cảm thấy cuộc trò chuyện của bọn họ càng ngày càng không giống bác sĩ và bệnh nhân, mà có một chút giống như bạn trên mạng tình cờ gặp trên phòng chat.

“Coi như thế đi, nhưng cơ hội ra ngoài không nhiều lắm.”

“Hồi trước tôi là một người rất thích đi du lịch,” anh ta tự nói, “Có lẽ gần như…bắt đầu từ năm 18 tuổi, hàng năm nghỉ hè tôi sẽ đi chơi khắp nơi, một mình đeo ba lô to xuất phát, ở trên đường gặp được đủ loại người, có một số có thể trở thành bạn bè, còn có số khác thì coi như là một cơn ác mộng, nhưng tôi rất thích cảm giác này, giống như vĩnh viễn không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, vĩnh viễn không biết ngày mai mình sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.”

Thế Vân mỉm cười, cô không nói với anh ta, mình cũng từng rất hâm mộ cuộc sống như vậy, giống như mỗi ngày, mỗi sự việc, mỗi người đều tràn ngập hy vọng, tất cả những điều tốt đẹp đều xảy ra sau này.

“Nhưng mà khi tuổi tác lớn dần, loại cảm giác này càng trở nên không chân thật, tôi dần dần phát hiện, cuộc sống phiêu bạt bất định chẳng những không cho tôi nhìn thấy hy vọng, ngược lại khiến lòng tôi nảy sinh nỗi sợ hãi. Những khuôn mặt quen biết trên con đường này dần dần trở nên mơ hồ, khi màn đêm buông xuống con người tĩnh lặng, tôi bắt đầu nhớ lại hồi bé, nhớ lại cuộc sống tại trấn nhỏ mộc mạc bình dân mà tôi đã từng trải qua, cuối cùng tôi dường như hiểu được một chút… Mọi người tại trấn nhỏ kia vì sao bằng lòng trải qua cuộc sống bình thản như thế.”

Thế Vân nhìn khuôn mặt Tưởng Bách Liệt nhớ lại chuyện cũ, cô không khỏi cảm động, ánh mắt anh ta thường chứa đầy sức hấp dẫn, đó hẳn là một sự hấp dẫn…của trí tuệ.

“Tôi nghĩ, có lẽ mỗi người chúng ta không hề biết ngay từ đầu mình muốn gì, nhưng ít nhất chúng ta sẽ không ngừng đặt tay lên ngực tự hỏi, quá trình này thật ra không thể nói là ‘Đau khổ’ —— hoàn toàn không phải,” anh ta tươi cười khả ái, “Nhưng có thể có một ngày nào đó khi tôi quay đầu lại nhìn chính mình của trước kia, tôi sẽ kinh ngạc khi thấy bản thân đã dành rất nhiều thời gian để làm một số việc mà hiện tại xem ra là hoàn toàn vô nghĩa, nhưng tôi không hề cảm thấy hối hận, tuyệt đối không có, bởi vì nếu không có bản thân trong quá khứ, thì sẽ không có bản thân của hiện tại, cũng sẽ không có bản thân của tương lai.”

“…”

“Cho nên Thế Vân,” anh ta nói tiếp, “Tôi rất muốn biết, cô ở bên ngoài phiêu bạt lâu như vậy, rốt cuộc là vì sao cô mới hạ quyết tâm trở về?”

Thế Vân cười khổ một cái, cô không trả lời ngay. Đây là lần thứ hai trong vòng vài ngày ngắn ngủi, cô bị hỏi vấn đề này, nhưng có lẽ, còn có người thứ ba cũng sẽ hỏi cùng vấn đề.

Đó chính là bản thân cô, là con người bị che giấu dưới đáy lòng kia.

Hết chương 4

 

 

Advertisements

One thought on “[TTCTY] Chương 4.3

  1. Người đang sốnglaf Thế Phân nhưng tại sao cứ nhận mình là Thế Vân??
    Vù Thế Vân biết Tổ Vân ko yêu mình nên bỏ đi xong chết ??? xong Thế Phân thấy có lỗi xg lại cứ coi mình là Thế Vân ạ >.<
    em đang mò đấy chưa coi convert đâu… thật ^^
    Em đoán mà trúng chắc cung ko ghê đâu nhỉ =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.