[TTCTY] Chương 6.1

Chương 6 | Tháng mười một: Đến từ tinh cầu cô đơn

【Tưởng Bách Liệt: “Dường như cô cho rằng trên thế giới này không có ai hiểu được cô, hoặc là nói cô hoàn toàn không muốn người khác hiểu, cô như là…nhốt mình trong một căn phòng, chỉ cho chính mình đi ra, không cho phép người nào tiến vào —— cũng không cho phép bản thân đi vào căn phòng của người khác.

Nhưng cuộc sống không phải như thế, hoặc là nói nó không nên như vậy. Cuộc sống là dòng chảy sinh động, mỗi ngày cô sẽ được gặp rất nhiều người, các người nói chuyện với nhau, đùa giỡn, biểu đạt ý kiến của mình với nhau, mỗi người đều bằng lòng đi vào căn phòng của người khác, cũng bằng lòng để người khác tiến vào căn phòng của mình —— đây mới là cuộc sống, cô cảm thấy hiểu người khác đồng thời được người khác hiểu. Cô hãy thử xem, thử tin tưởng, trên thế giới này có người có thể hiểu cô —— hơn nữa không chỉ một người —— ví dụ như tôi, ba mẹ và bạn bè của cô, có lẽ cô sẽ phát hiện hiểu người khác và được người khác hiểu thật ra không khó, tuyệt đối không khó chút nào.”】

6.1

Edit: Spring13

Beta: Sam

Theo thời gian trôi qua, vết thương của Thế Vân đã lành hẳn, sự tích “anh dũng cứu chủ” của cô chẳng bao lâu sau liền mất hẳn vị trí trọng tâm trong đề tài nói chuyện trong công ty, cô không khỏi suy nghĩ, có một số việc ngay lúc phát sinh liền nhận được sự chú ý mà trước đây chưa từng có, nhưng sau đó, một tháng, thậm chí là mấy tuần sau, mọi người sẽ quên sạch chuyện này, như là nó chưa từng xảy ra.

Cô cảm thấy rất may mắn, ít nhất hiện tại có thể trở về làm người không tiếng tăm, trải qua cuộc sống yên bình mà cô mong muốn.

Sau hôm Thế Vân đến thăm Viên Tổ Vân, anh đã đi làm trở lại, trận cảm cúm này giày vò hơn một tuần, theo Thế Vân thấy, anh hoàn toàn không nhớ trong lúc mình nửa tỉnh nửa mê đã làm cái gì, chỉ là kín đáo nói mấy câu cám ơn với cô thôi.

Như vậy cũng tốt, cô nghĩ đỡ phải xấu hổ.

Nhưng mỗi lần nhớ tới chuyện này, cô luôn bất giác liếm môi, ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra.

Cô thử tìm Thạch Thụ Thần vài lần, nhưng điện thoại của anh ta luôn chuyển sang hộp thư nhắn lại, sau đó khi cô đến trường dạy lái xe lấy bằng lái thì tình cờ gặp được Lý Nhược Ngu, cô mới biết anh ta nghỉ phép ra nước ngoài, nhưng không biết đi đâu, liên lạc thế nào.

Thế cũng tốt, cô muốn chờ anh ta trở về rồi tự đi tìm cô.

Ngày tháng của cô cứ thế mà chảy qua những kẽ tay, sau khi trở về —— hoặc là nói chính xác hơn, kể từ khi Thế Phân đi rồi —— lần đầu tiên cô cảm nhận được sự bình thản trong lòng. Sự bình thản này không giống như lúc cô sống ở Anh, khi ấy cô ép buộc bản thân quên hết cuộc sống ban đầu, làm lại chính mình lần nữa, một người không ai quen biết. Nhưng hiện tại, cô chợt hiểu được phần nào lời nói của Tưởng Bách Liệt: có thể có một ngày nào đó khi tôi quay đầu lại nhìn chính mình của trước kia, sẽ kinh ngạc khi thấy bản thân đã dành rất nhiều thời gian để làm một số việc mà hiện tại xem ra là hoàn toàn vô nghĩa, nhưng tôi không hề cảm thấy hối hận, tuyệt đối không có, bởi vì nếu không có bản thân trong quá khứ, thì sẽ không có bản thân của hiện tại, cũng sẽ không có bản thân của tương lai.

Cô hy vọng có một ngày, cô có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của những lời này, hơn nữa làm được điểm này giống như Tưởng Bách Liệt đã làm.

Vào tháng mười một, thời tiết tại Thượng Hải lạnh dần, Thế Vân tìm được chiếc áo khoác ngoài mua ở Anh, cô soi gương, còn làm mấy động tác tay, bỗng nhiên cô buồn cười suy nghĩ, trong sách trinh thám của Hạng Phong có loại trang phục và đạo cụ như thế này không?

Cô còn chưa đọc những quyển sách đó, chúng đang lẳng lặng nằm trên giá sách, cô rất sợ ngày nào đó gặp lại Hạng Phong, nếu anh hỏi chuyện sách, cô không biết nên trả lời ra sao. Nhưng cô chưa từng gặp lại anh, cô suy nghĩ lạc quan, đợi đến ngày gặp lại rồi hẵng lo lắng.

Mỗi cuối tuần cô đều đến chỗ Tưởng Bách Liệt tái khám, anh ta vẫn mời cô uống sữa, nhưng dùng lò vi sóng hâm nóng sữa, cô nghĩ muốn nát óc cũng không nghĩ ra trong phòng khám của anh ta ở đâu biến ra một cái lò vi sóng, nhưng mỗi lần cô ngồi vào chiếc ghế da màu đen, anh ta luôn đặt ly sữa ấm trên bàn kế bên tay cô, hình như đây là chuyện rất dĩ nhiên.

“Gần đây cô còn mơ thấy về người xa lạ không?” Cuốn sổ thật dày của Tưởng Bách Liệt thấm thoát đã lật đến một nửa.

Thế Vân lắc đầu: “Có lẽ…hai ba tháng nay chưa mơ thấy. Việc này tốt hay xấu thế?”

Anh ta nhìn cô, lộ ra nụ cười ấm áp: “Tạm thời chưa thể kết luận. Nhưng ít nhất cô đang thay đổi, hơn nữa theo tôi thấy, là thay đổi theo hướng tốt.”

Thế Vân cười vui vẻ, cô tựa vào lưng ghế, trước tầm mắt là trần nhà màu trắng ngà.

“Dạo này công việc thuận lợi chứ?”

“Ừm.” Cô gật đầu, không biết vì sao, cô chưa từng nhắc tới công việc của mình ở trước mặt anh ta, bởi vì một khi nói tới công việc, ắt hẳn không thể thiếu người đàn ông xấu xa kia.

Tưởng Bách Liệt nhìn cô, trong xoang mũi phát ra âm kéo thật dài: “À…”

“?”

“Phạm vi cuộc sống của cô cũng nhỏ quá đi.”

“…Tại sao anh nói vậy?”

“Cho tới giờ, dựa vào sự hiểu biết của tôi về tình hình của cô: cô sống một mình, mặc dù thường xuyên nghĩ đến ba mẹ nhưng không hay đến thăm bọn họ, bạn bè thì chỉ có Tử Mặc, cùng với một số người đã mất liên lạc sau khi đi du học, có một người đàn ông là bạn thân nhiều năm đang theo đuổi cô, nhưng cô lại không muốn tiếp nhận anh ta, về công việc…ít khi nghe cô nói tới, cho nên tôi không biết tình huống cụ thể, nhưng dựa vào đó mà quan sát, số người mà cô tiếp xúc chỉ đếm được trên hai bàn tay. Như vậy có bình thường không?”

Thế Vân ngạc nhiên lắng nghe anh ta phân tích, cuối cùng cô cào tóc nói: “Không…không bình thường ư?”

“Số người cô tiếp xúc quá ít.”

“…”

“Cô không cảm thấy cuộc sống như vậy quá đơn điệu sao?”

Cô cố gắng suy nghĩ nên trả lời vấn đề này thế nào, nhưng làm sao cũng không đáp lại được.

“Tôi có một đề nghị.” Anh ta nói thêm.

“?”

“Cô hãy thử liên lạc với bạn bè của Thế Phân hồi đó.”

“…” Cô nhìn anh ta, giống như đang phỏng đoán lý do khiến anh ta nói vậy.

“Tôi hy vọng cô nỗ lực quen biết thêm một số người, cuộc sống như vậy mới có thể giúp được cô.”

“Ừm.” Thế Vân gật đầu, không biết bắt đầu từ khi nào, cô thừa nhận với bản thân mình thân phận của Tưởng Bách Liệt —— một bác sĩ tâm lý, đồng thời cũng thừa nhận cô là một bệnh nhân. Có lẽ cũng không có gì là xấu, cô biết mình cần giúp đỡ, vì thế đối với mỗi một đề nghị của anh ta, cô sẽ cân nhắc hẳn hoi.

“Cô biết không,” trước khi Thế Vân đi, Tưởng Bách Liệt nói, “Tôi luôn cảm thấy cô có việc giấu tôi.”

Cô mím môi, vẫy tay tạm biệt, không trả lời câu nào.

Tại học viện y khoa, vào mùa thu lá cây ngô đồng nửa xanh nửa vàng bay xuống lề đường, bàn chân đạp lên đó phát ra tiếng giòn tan, giống như đang nhai khoai tây chiên.

Cô nhớ tới một buổi hoàng hôn nào đó, cũng đi trên con đường phủ đầy lá ngô đồng, đằng trước là bóng lưng của một nam sinh cao lớn, anh mặc áo thể thao màu trắng, toàn thân đổ mồ hôi, bóng lưng kia cứng nhắc như vậy, giống như đang che dấu sự bất an trong lòng.

“Này…cậu…cuối tuần sẽ đến xem trận đấu chứ?” Anh bỗng nhiên xoay người, khuôn mặt hơi ửng đỏ.

Cô không biết đó là vì nóng nực…hay là e thẹn?

Nhưng có phải thế không? Ác ma Viên Tổ Vân hình như…cũng biết e thẹn ư?

“Cậu phải tới đó.” Thấy cô không trả lời, anh bỗng nhiên thay đổi sắc mặt “hung tợn” dặn dò, sau đó biến đi nhanh như chớp.

Thế Vân nhìn lá ngô đồng dưới chân, chợt cảm thấy mọi thứ vừa rồi đều như là cảnh trong mơ ở trong ký ức cô. Nhưng cô thường xuyên nhớ lại cảnh trong mơ đó, đến nỗi cô bắt đầu tin rằng, đó đều là hiện thực…

Đề nghị của Tưởng Bách Liệt không bao lâu sau liền thực hiện được.

Một buổi tối nọ vào tuần sau, Thế Vân nhận được điện thoại của Lương Kiến Phi, đây là lần thứ hai các cô liên lạc sau hôm Giáng Sinh năm ngoái. Lương Kiến Phi hẹn cô cùng ăn cơm, cô vui vẻ nhận lời, cho dù tên sếp xấu xa kia yêu cầu cô tăng ca lần nữa, cô cũng không hề do dự xách túi bỏ đi.

“Cậu về Thượng Hải khi nào?” Ngồi trong nhà hàng, Thế Vân và Lương Kiến Phi đồng thanh hỏi.

Sau đó, không hẹn mà cùng cười rộ lên.

“Sau lễ Giáng Sinh năm ngoái tớ quay về Thượng Hải,” Lương Kiến Phi nói, “Hóa ra văn phòng của nhà xuất bản tại Thailand xảy ra vấn đề vì cục diện tại đó, cho nên quyết định hủy bỏ, vì thế tớ trở về, sau đó tìm một nhà xuất bản mới, đã hơn nửa năm rồi.”

Thế Vân mỉm cười nhìn Lương Kiến Phi, đợi cô ấy nói xong, cô mới thong thả nói: “Tớ về hồi tháng năm, tìm được công việc thư ký…vẫn còn trong quá trình thích ứng.”

“Ồ,” Lương Kiến Phi búng ngón tay, “Tớ thấy rất hợp với cậu, cậu làm việc rất có trật tự, tính tình cũng nhẫn nại.”

Thế Vân uống một ngụm nước chanh trong ly, rồi mới nói tiếp: “Kỳ thật, tớ đang nghĩ tới liên lạc với cậu, không ngờ cậu lại gọi cho tớ.”

“Ừm, lần trước đi thăm…Thế Phân, gặp được mẹ cậu, dì nói cậu đã trở về, tớ và Bảo Thục đã nói với nhau có thời gian hẹn cậu ra ngoài, lần này đúng lúc có một cơ hội.” Nói xong, từ trong túi xách Lương Kiến Phi lấy ra một bì thư màu đỏ đặt trước mặt Thế Vân.

“?”

“Là của Bảo Thục.”

“À…” Thế Vân mở bì thư, là thiệp mời đám cưới, trên đó kẹp một tấm ảnh, nhất thời cô hơi kinh ngạc, nhưng dường như cũng không ngoài dự đoán, “Quả nhiên…vẫn là Dư Chính.”

Lương Kiến Phi không khỏi nở nụ cười: “Sắc mặt của cậu là sao đây? Rốt cuộc là bất ngờ hay là đương nhiên?”

Thế Vân nghiêng đầu, khẽ cười nói: “Cả hai đi.”

“Hôn lễ tổ chức vào cuối tháng này, nhưng cô nhóc Bảo Thục kia đã bắt đầu đi làm từ tuần trước, phải tới một ngày trước hôn lễ mới trở về, cho nên nhờ tớ đưa thiệp mời cho cậu.”

Thế Vân cười nhận lấy: “Cậu giúp tớ chuyển lời cho cậu ấy, tớ nhất định đi.”

“Thật ra Bảo Thục đã do dự rất lâu có nên mời cậu hay không.”

“Tại sao?”

“Đã lâu rồi không liên lạc, vừa liên lạc thì phát thiệp cưới cho cậu, cậu ấy cảm thấy ngượng ngùng.”

“…”

“Nhưng tớ nói không sao, coi như là cậu giúp Thế Phân trả nhân tình này.” Lương Kiến Phi mỉm cười, hốc mắt dần đỏ lên.

“?”

“Bởi vì bọn tớ đã từng nói, ai kết hôn trước thì hai người kia sẽ làm phù dâu cho người đó, nhưng Thế Phân…”

“À…” Thế Vân thất thần nhìn ly nước trước mắt, chuyện này đối với Lương Kiến Phi và Lâm Bảo Thục có lẽ là một sự tiếc nuối lớn lao hay không?

“Tớ xin lỗi, đột ngột nói những điều này với cậu… Nhưng tớ chỉ muốn nói với cậu, có lẽ cũng là lời Bảo Thục muốn nói với cậu, rất hy vọng cậu tới tham dự hôn lễ này.”

“Được,” Thế Vân lộ ra nụ cười dịu dàng, “Tớ sẽ tới…tớ sẽ thay Thế Phân chúc phúc cậu ấy.”

Buổi tối về nhà, Thế Vân tựa trên sofa, nhớ tới rất nhiều chuyện trước kia. Cô lấy ra thiệp mời của Lâm Bảo Thục, nhìn tỉ mỉ hai người trên tấm ảnh, cô nhớ tới câu nói kia của Lương Kiến Phi: Rốt cuộc là bất ngờ hay là đương nhiên?

Nếu bọn họ không gặp nhau tại khoảnh khắc đó, thế thì mọi chuyện sau này, có lẽ nào là cảnh còn người mất từ lâu hay không? Có lẽ vậy…

Nhưng cô nhìn thấy khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của Lâm Bảo Thục, cô không khỏi mỉm cười. Bởi vì số phận cuối cùng vẫn để bọn họ gặp nhau, hơn nữa trở thành một đôi nam nữ quyết định sống chung cả đời, có lẽ đây là định mệnh, tất cả mọi thứ đều là số phận.

Di động của cô bỗng nhiên vang lên, trên đó lấp lóe một dãy số không đặt tên, nhưng cô biết đó là ai.

“A lô?” Giọng nói nhận máy của cô nghe ra hơi máy móc.

“Về nhà rồi?” Viên Tổ Vân nói năng không rõ ràng, hình như đang nhai gì đó.

“Ờ.”

“Tôi lại muốn ăn mì em nấu, làm giúp tôi một bát đi, cho nhiều thịt chút, bớt muối lại, đựng trong cặp lồng mang sang đây, chắc là sẽ không bỡ đâu nhỉ?”

“Tôi không phải cửa hàng giao thức ăn!” Thế Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ồ…” Âm cuối của anh kéo thật dài, âm thanh trầm thấp mà chứa từ tính, như là đang suy tư gì đó, “Như vậy…”

“?”

“Em có nhận ăn tại nhà không?”

“…Không nhận!” Cô gầm nhẹ, rất muốn dùng cái đục đập vỡ đầu anh, nhìn xem bên trong rốt cuộc có cái gì.

“Em đối xử với cấp trên của mình như vậy sao?” Giọng điệu anh như là nghiêm khắc, cũng giống như làm nũng.

“…”

“Vứt bỏ cấp trên tăng ca một mình, bản thân thì ra ngoài ăn uống no say, còn không có chút thông cảm với nỗi khổ của cấp trên —— thật sự quá lắm rồi.”

“…Thỉnh thoảng tăng ca một lần cũng có sao đâu.” Giọng điệu cô mềm xuống.

“Thế thì thỉnh thoảng nấu bát mì cho tôi cũng có sao đâu nhỉ?”

“Anh ——” cô rất muốn bảo anh đừng có nằm mơ, sau đó dập máy rồi tắt nguồn luôn, để anh kinh ngạc mở to ánh mắt thất bại kia.

Nhưng chuông cửa bỗng vang lên, cô gào lên một câu với điện thoại: “Anh chờ một chút!”

Sau đó cô đi đến trước cửa, ánh mắt tiến gần mắt mèo, cô kinh ngạc mở to mắt nhìn người tới —— bởi vì người đàn ông ở đầu dây bên kia đang đứng ngoài cửa nhà cô.

“Tôi đã ngủ rồi, mời anh trở về.” Cô nhẫn nhịn hét lên, bình tĩnh nói.

“Mở cửa,” anh mỉm cười, giống như nụ cười của đứa trẻ vô tội, “Nếu không tôi vừa gọi tên em vừa đá cửa, em cũng không muốn cư dân của tòa nhà này sẽ nhớ kỹ tên em chứ?”

“…” Thế Vân thất bại sụp bả vai, suy nghĩ vài giây, cuối cùng bất đắc dĩ cúp máy, rồi mở cửa ra.

“Chào buổi tối.” Viên Tổ Vân chèn chân vào khe cửa mở ra một chút, anh ngang nhiên lách người đi vào, trên mặt vẫn giữ nụ cười tươi.

“Bây giờ đã khuya rồi.” Cô thấy anh tự động ngồi lên sofa mở tivi, giống như là ở trong nhà mình, vì thế cô bất giác cao giọng.

“Ừ, cho nên em làm nhanh đi, tôi rất đói bụng.” Anh tìm được kênh mình muốn xem, sau đó kéo cà vạt, ngồi thư giãn trên sofa xem tivi.

Thế Vân cắn răng đóng cửa lại, hung hăng nhìn chằm chằm ót anh, sau một lúc thầm mắng trong lòng, cô rốt cuộc bất đắc dĩ đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh bắt đầu lục lọi.

Mì và thịt đều có, nhưng không có cải xanh, thế là cô tùy tiện lấy nguyên liệu khác, đun nước, bắt đầu nấu.

Cô xắt thịt, nhớ lại cảnh anh bị ốm cách đây không lâu, cô bèn quay đầu, phát hiện anh đang nhìn cô —— giống như đêm đó, không chớp mắt, không biểu cảm, chỉ có khóe miệng mỉm cười.

Cô vội vàng quay đầu lại, tâm trạng hơi hoảng hốt, cảm giác đau đớn trên tay truyền đến, cô không khỏi hít một hơi.

Viên Tổ Vân đứng lên đi đến trước mặt cô, anh nắm tay cô, rất tự nhiên ngậm ngón trỏ bị thương vào trong miệng.

Thế Vân cảm thấy tê dại, ngay cả đau đớn cũng không cảm thấy, chỉ là lặng lẽ ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mắt, cô muốn rút tay về nhưng làm sao cũng không được.

“Băng keo cá nhân đâu?” Qua vài giây, anh buông ngón tay cô ra, hỏi.

“Ở…trên tủ lạnh.” Cô nghĩ mặt mình nhất định đỏ rần.

Anh vẫn còn nắm tay cô, đến tủ lạnh lấy băng keo cá nhân, giúp cô băng bó bên ngoài vết thương, sau đó anh nâng tay cô lên, nửa thật nửa đùa nói: “Ngón trỏ của em dài hơn ngón áp út, điều này thường chứng tỏ…em là người sống theo tình cảm hơn là lý trí.”

Thế Vân bối rối muốn rút tay về, nhưng lại bất đắc dĩ phát hiện, tay cô vẫn bị anh nắm chặt, ngón tay cái sần sùi của anh nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay cô, dường như không muốn buông ra.

“Anh có thể…buông ra không?” Cô nhịn không được nữa hỏi.

Viên Tổ Vân nhìn cô, như là muốn nhìn rõ gì đó, chốc lát sau, anh chầm chậm thả tay ra, nhướng lông mày nói: “Xem ra tôi chỉ đành tự làm thôi.”

“?”

Anh xắn tay áo sơ mi lên, bắt đầu xắt miếng thịt cô vẫn chưa làm xong, tay nghề rất thông thạo, cô chỉ ngơ ngác nhìn bóng lưng của anh, không biết nên nói gì.

Không bao lâu, anh bỏ mì vào luộc, sau đó ăn ngấu nghiến ngay tại phòng bếp, như là rất đói bụng.

Thế Vân nhìn Viên Tổ Vân, nhịn không được cười rộ lên.

“?” Anh ngậm mì, vẻ mặt vô tội.

“Không có gì…” Cô cười xua tay, xoay người sang chỗ khác bỏ thớt gỗ và dao vào trong bồn rửa.

Sau khi ăn xong, Viên Tổ Vân tự giác rửa bát, rồi lấy khăn lau tay nói: “Tiễn tôi đi xuống nhé.”

“Tại sao…” Cô nheo mắt nhìn anh.

“Tiễn khách cũng phải hỏi lý do ư?” Anh kéo xuống tay áo xắn lên, cầm áo vét và cặp da đứng ở cửa chờ cô.

Cô nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ cầm chìa khóa cùng anh ra ngoài.

Lúc chờ thang máy, hai người không nói gì, đều nghĩ về tâm sự của riêng mình, nhưng không cảm thấy gượng gạo. Thế Vân lén nhìn ngón trỏ của mình đã dán băng keo cá nhân, trong lòng chợt có cảm giác khác thường.

Khi đến chỗ quản lý dưới lầu, Viên Tổ Vân mỉm cười gật đầu với người quản lý, ông ta nhìn bọn họ, cũng gật đầu.

Thế Vân giật mình, nói: “Sao anh lên được chứ?”

Khu chưng cư cô đang sống được quản lý rất nghiêm khắc, người bên ngoài muốn tiến vào, chỉ có căn hộ bên trong ấn nút bộ đàm hoặc là do người quản lý mở cửa thì mới vào được.

“Tôi nói với ông ta em đang tắm, không nghe được tiếng chuông của tôi, sau đó ông ta cho tôi vào.” Anh trả lời một cách đương nhiên.

Thế Vân nghi ngờ nhìn anh, luôn cảm thấy anh giấu điều gì đó.

“Tiễn đến đây thôi,” Viên Tổ Vân đứng bên đường, “Tôi ở đây đón xe.”

“Ờ…”

Cô xoay người muốn đi, nhưng bị anh giữ lại.

“Này…” Anh nhìn cô nhưng không nói tiếp.

“?”

Anh lắc đầu, buông tay: “Tạm biệt.”

Thế Vân cứ vậy mang theo nghi hoặc xoay người trở về, rất nhanh có taxi dừng lại, Viên Tổ Vân ngồi lên xe, xe mau chóng biến mất. Trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh nỗi thê lương, dường như trong mấy giây ngắn ngủi lúc nãy anh nắm tay cô, cô có thể cảm nhận được sự cô đơn dưới đáy lòng anh, sự cô đơn mà anh chưa từng thể hiện ra.

Nhưng cô không khỏi cười khổ, ai mà không cô đơn chứ? Đây là một tinh cầu cô đơn.

Cô đi ngang qua phòng quản lý, bác quản lý ló đầu ra, hiền hậu nói: “Cô à, bạn trai cô rất quan tâm săn sóc.”

“Bạn trai…” Cô sửng sốt một chút mới phản ứng lại, biết “bạn trai” này là ai.

“Cậu ấy nói cô đang tắm, không muốn gọi cô từ phòng tắm chạy ra mở cửa cho cậu ấy, ban đầu tôi cũng hơi nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng của cậu ấy, chắc là một thằng bé thật thà, cho nên tôi cho cậu ấy vào.”

Thế Vân cười ngượng ngùng, tạm biệt với bác quản lý, thang máy nhanh chóng tới, phát ra âm thanh “đinh” trong trẻo, cô đi vào, ấn nút, chợt ngơ ngác nhìn ngón trỏ của mình.

Người có ngón trỏ dài hơn ngón út thực sự sống theo tình cảm hơn là lý trí ư?

Sáng hôm sau, Thế Vân gặp được Viên Tổ Vân ở thang máy công ty, anh lặng lẽ liếc nhìn cô, không nói gì.

Cô đã gỡ ra miếng băng keo cá nhân kia, miệng vết thương kết một lớp mày hơi mỏng, còn chút sưng đỏ.

Thang máy nhanh chóng tới nơi, cô theo phía sau anh đi vào, xoay người, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh phản chiếu trên tấm kính. Đó thật sự có thể gọi là lạnh lùng, không có biểu tình gì, ngay cả ánh mắt giấu sau gọng kính đen cũng tỏ ra lạnh lùng —— rất khác biệt với Viên Tổ Vân thích trò đùa dai.

Cô bỗng nhiên nhíu mày, kinh ngạc phát hiện hôm nay anh lại đeo mắt kính, vì thế cô đối diện tấm kính đồng thời thấy anh đang nhướng mày nhìn mình, cô giống như đang nói: sao lại đeo kính, làm ra vẻ lịch sự ư?

Lông mày Viên Tổ Vân dựng thẳng, con ngươi dạo một vòng, khuôn mặt vốn lạnh lùng chợt sinh ra biểu cảm gọi là “ngả ngớn”, giống như đang nói: không được sao, ai cần em lo.

Thế Vân trừng mắt liếc anh, lén vươn chân trái ra, dùng gót giày giẫm mạnh lên chân anh ở phía sau, khuôn mặt cô tươi cười khả ái.

Viên Tổ Vân trợn mắt, cắn răng, không phát ra âm thanh, mày nhăn nhíu lại, như là hơi đau đớn.

Thế Vân cố gắng mím môi im lặng, không để mình cười ra tiếng, vừa đến tầng 30, cô lập tức lao ra ngoài.

Đến khi Viên Tổ Vân thong thả tiến vào văn phòng, cô đã nghiêm trang ngồi trước máy tính, như làm ra vẻ bắt đầu làm việc.

“Viên Thế Vân,” anh gọi cả tên lẫn họ của cô, sắc mặt giận dữ nói, “Đi pha cho tôi tách cà phê, đừng nóng quá, cám ơn.”

Cô đành đứng dậy, đến phòng trà nước hoàn thành căn dặn của sếp, kể từ lần trước bị phỏng, cô không dám đùa dai pha cà phê nóng hổi cho anh, nhưng đôi khi anh vẫn cố ý nhắc nhở cô.

“Cà phê của anh.” Cô đặt tách lên bàn làm việc của anh, định ra ngoài.

“Khoan đã,” anh nói, “Đóng cửa.”

“?” Cô chần chừ nhìn anh.

“Tôi nói đóng cửa.” Anh ngồi sau bàn làm việc, mặt không biểu cảm.

Thế Vân nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng đẩy cửa khép hờ.

Anh cười lạnh một cái, bỗng dưng đặt một đôi giày da màu đen kiểu nam lên bàn.

Thế Vân cảm thấy đôi giày này tốt lắm, đường vân tinh tế cũng rất bóng loáng, nhưng đáng tiếc là, trên một chiếc giày có vết lõm xuống bằng cỡ đồng xu, hình dạng của vết lõm hình như ăn khớp với gót giày của cô.

Thế nhưng, cô mở to hai mắt, phát hiện xung quanh vết lõm lại có một vòng vết bẩn, mặc dù bề mặt màu đen nhìn không rõ lắm, nhưng cô vẫn nhận ra đó là màu đỏ thẫm ——

“Anh chảy máu?”

Cô kinh ngạc, niềm vui sau trò đùa dai ban đầu bỗng nhiên không còn sót lại gì, mà đổi thành một cảm giác…khó mà diễn tả, hình như mình làm ra chuyện quá đáng, ít nhất là rất quá đáng đối với anh.

Viên Tổ Vân vẫn nhìn cô, mặt không chút thay đổi.

Thế Vân nảy sinh áy náy, cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi, tôi không biết sẽ làm anh bị thương…có muốn đến bệnh viện không?”

Cô cười khổ trong lòng: xem ra, cô thật sự là người không thích hợp với trò đùa dai…

Anh không nói gì, chỉ là xuyên qua mắt kính gọng đen mà nhìn cô, thấy da đầu cô run lên.

Bỗng nhiên anh mỉm cười, là nụ cười vui vẻ của cậu thiếu niên sau khi thực hiện được trò đùa dai, sáng lạn và hồn nhiên như vậy, dường như tất cả lạnh lùng trước đó hoàn toàn không tồn tại.

Thế Vân còn chưa phục hồi tinh thần, anh đã gác hai chân lên bàn, trên đó mang một đôi giày da tốt, mặc dù không nhìn thấy rõ kiểu giày, nhưng Thế Vân gần như khẳng định đôi giày này chính là đôi đã bị cô giẫm lên sáng nay —— nói cách khác, chiếc giày mang theo vệt đỏ chỉ là trò đùa dai của Viên Tổ Vân mà thôi.

“Tôi chưa nói chữ nào cả.” Anh vừa cười, vừa trưng ra vẻ mặt vô tội.

Thế Vân nheo mắt, cắn môi: “Viên Tổ Vân…”

“Nói mới nhớ, chỗ kia bị em giẫm trúng thật sự rất đau, buổi trưa em mời tôi bữa cơm coi như bồi thường.” Anh cười nâng kính mắt trên mũi.

Thế Vân trừng anh một lúc rồi xoay người đẩy cửa ra ngoài.

Cô có phần tức giận, tức tối nhưng không biết làm sao. Người đàn ông tính tình xấu xa kia, lần nào cũng có cách khiến cô mắc mưu, nhưng tức nhất là, lần nào cô cũng ngây ngốc mắc mưu của anh.

A…Viên Tổ Vân, rốt cuộc anh muốn sao đây?!

 

 

Advertisements

3 thoughts on “[TTCTY] Chương 6.1

  1. hồi bé ngón trỏ của mình cũng dài hơn ngón áp út, lúc đó bạn bè hay có trò so ngón tay như vậy, ngón trỏ dài hơn nghĩa là học hình học giỏi hơn, mình thấy cũng đúng ra phết. Giờ lớn rồi, vừa rồi ngồi so lại, thấy ngón áp út đã cao hơn ngón trỏ tự lúc nào rồi.

  2. dễthương quá ^^
    Con trai mà tay trỏ cao hơn ngón áp út là bị gay ạ =))
    e nói thật á :v
    Vậy TV cũng bị mất kí ức sao ạ :O

  3. không biết có bạn đọc nào để ý giống mình là Thế Vân đứt tay lúc đang xắt thịt để nấu mì, vậy bạn nhỏ Tổ Vân mút tay đang cầm thịt của bạn Thế Vân mà không rửa trước….trong đầu mình nghĩ thịt sống chứ không phải dạng thịt nguội….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.