[TTCTY] Chương 9.1

Chương 9 | Tháng hai: Hộp cá mòi

beautiful-clothes-fashion-girl-Favim.com-2811143

【Tưởng Bách Liệt: “Tôi luôn có một cảm giác: cô một mực kiềm chế bản thân. Giống như nhét một con cá voi vào hộp cà mòi.”

Viên Tổ Vân: “Hai người lãng phí thanh xuân, tưởng rằng đây là sự khởi đầu của cuộc sống tốt đẹp, thậm chí em còn, em còn rất tự phụ nhắc nhở chính mình, nhất thiết đừng nỗ lực yêu nhiều hơn đối phương, bởi vì như vậy sẽ dễ dàng chiến thắng hơn. Em cho là dù mất đi cô ấy, thì vẫn còn có con đường tốt đẹp khác đang chờ em đi, một chút đau khổ có lẽ không đáng kể chút nào. Nhưng mà, có một ngày ——

—— em thật sự mất đi cô ấy. Nói đúng hơn, cô ấy bị mang đi, hơn nữa vĩnh viễn không trở về —— em có biết cái gì là vĩnh viễn không? Chính là toàn bộ thời gian mà em có thể tưởng tượng ra được, em phải đi đối diện, toàn bộ thời gian…

‘Chỉ là thích’ mà em vốn nghĩ lúc đầu đã biến thành nhớ nhung từng giây phút, lời nhắc nhở em từng nói với mình đã trở thành hối hận, sau khi trải qua sự mất đi mà em vốn coi là đau khổ nhỏ nhoi…thì nó đã trở thành hư vô mờ mịt, em thậm chí hy vọng chính mình cảm thấy đau khổ —— nhưng mà, em sẽ cảm nhận được một thứ càng đáng sợ hơn là đau khổ —— em có biết đó là cái gì không?”】

9.1
Edit: Sam

“Cô từng có kinh nghiệm yêu đương không?” Tưởng Bách Liệt cắm ống hút vào lon bia, như con nít mà hút uống.

“Tôi không biết nên trả lời anh thế nào —— nhưng nói chính xác —— là không có.” Thế Vân nhìn anh ta, không khỏi cười rộ lên. Rất nhiều lúc, trên người Tưởng Bách Liệt sẽ có một loại đáng yêu nằm ngoài dự đoán của người ta.

“Tôi rất khó tin, bởi vì cô không phải xấu xí —— tôi không có ý gì khác —— chỉ là cảm thấy cô cùng với hình tượng cô gái ít người để ý cách nhau khá xa, thậm chí tôi còn nghĩ rằng cô thuộc loại phụ nữ rất có sức hấp dẫn cá nhân,” anh ta mở to hai mắt, như là rất kinh ngạc, “Hơn nữa tình yêu không phải là sinh mệnh của phụ nữ sao?”

“…Trong một số tình huống thì đúng vậy, có một số không phải.”

“Có thể nói về tình huống ‘không phải’ với tôi không, tôi rất hiếu kỳ.”

“Chính là…” Cô suy nghĩ rồi nói, “Khi anh không có thời gian rảnh rỗi để nghĩ tới chuyện này.”

“Anh chàng kia thì sao?” Tưởng Bách Liệt đặt lon bia xuống, một tay chống cằm.

“Thạch Thụ Thần?”

“Ừm, anh ta yêu cô rất nhiều năm không phải sao, chẳng lẽ cô không động lòng chút nào?”

“Tôi chỉ coi anh ấy như là…một người bạn thân thiết.”

“Oh…” Anh ta hô lên, “Cô không nói thế với anh ta chứ?”

“Không có.”

“Bất cứ người đàn ông nào lúc bị từ chối mà nghe câu đó thì sẽ rất muốn chết.”

“Không, không đâu,” không biết tại sao cô rất khẳng định nói, “Thạch Thụ Thần là…một người kiên cường.”

“Cô thích anh ta, nhưng không yêu anh ta?”

“Ưm…cách nói này cũng không chính xác, nhưng anh có thể nói vậy,” Thế Vân nhìn ảnh phản chiếu lên ngọn đèn trên trần nhà, tưởng tượng ra khuôn mặt của Thạch Thụ Thần, “Tôi nghĩ không thể nói là tôi thích anh ấy, nhưng đối với tôi anh ấy là một người đặc biệt.”

“Người đặc biệt?”

“Ừm. Tôi không muốn nhìn thấy bất cứ người nào bị tổn thương…nhất là anh ấy.”

“Tôi không hiểu,” anh ta ngồi thẳng lưng, như là đang đến gần gì đó, “Kỳ thật cô rất quan tâm đến anh ta, nhưng không phải là sự quan tâm giữa nam và nữ?”

“…Cũng có thể nói vậy,” cô hơi lúng túng, nhưng vẫn thẳng thắn trả lời, “Tôi chỉ là không có cách nào nảy sinh cảm giác giữa nam nữ đối với anh ấy, nhưng…tôi hy vọng anh ấy sẽ không vì tôi mà đau khổ.”

“Nhưng đó là điều tất nhiên, cô đã từ chối anh ta thì nhất định sẽ tổn thương anh ta…”

“Tôi rất mâu thuẫn, phải không?”

“Đúng vậy…ưm, đương nhiên đúng vậy, đó là cảm giác của tôi đối với cô từ trước đến nay.” Anh ta như là muốn tìm một từ hoặc là một câu thích hợp để đồng ý với cô, nhưng cuối cùng lại thấy rằng chỉ có lặp lại sự nhận thức chung, hoặc là nhấn mạnh khẩu khí, thì mới có thể biểu đạt tâm trạng hiện giờ của mình.

Thế Vân cười khổ, không chạm vào lon bia trong tay. Thật ra cô rất muốn uống, muốn dùng cồn khiến mình có thêm dũng khí, nhưng trong sâu xa cô nghĩ rằng mình không thể làm vậy, cô phải làm cho mình không nghe theo bất cứ ai hoặc là sự vật nào.

“Cô biết không, tôi nghĩ rằng ‘yêu’ là một loại thiên tính, cho dù là tận thế chúng ta cũng sẽ cần nó.” Ánh mắt Tưởng Bách Liệt nhìn qua hơi man mác.

Cô nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ cười cười: “Có lẽ vậy, nhưng đối với tôi thì không phải.”

“Thế thì đối với cô cái gì là quan trọng nhất?”

“…”

“…”

“Sống thật tốt.”

Trong ban đêm tĩnh lặng, khi cô nghe được lời nói của mình, cô cũng vô cớ giật mình.

Tưởng Bách Liệt bỗng nhiên khẽ thở dài: “Cái chết của chị cô, thật sự có ảnh hướng lớn như vậy đối với cô ư?”

“…”

“Nhưng mà con người luôn phải đối mặt với tử vong, cho dù là người khác hay là bản thân chúng ta. Rất nhiều chuyện, nhất là sinh mệnh, chúng ta không thể khống chế, chẳng lẽ bởi vì cái chết của cô ấy mà cô sẽ thay đổi cuộc sống của mình sao, Thế Vân?” Anh ta nhìn cô, trong mắt có tâm tình kích động mà trước đây chưa từng có, tựa như phẫn nộ, hoặc như là bất đắc dĩ, khác với Tưởng Bách Liệt tao nhã mọi khi.

Cách tết âm lịch còn có một tuần, các đồng nghiệp như là quên mất lên dây cót cho con rối, mọi hoạt động và suy nghĩ đều chậm lại một nhịp. Kỳ thật Thế Vân có rất nhiều việc phải làm, bởi vì qua tết Shelly sẽ trở lại đi làm, cô muốn giao lại tất cả văn kiện đã chuẩn bị xong, liệt ra mục lục và danh sách, nhưng cô thường xuyên bị bầu không khí đình trệ của văn phòng cuốn hút, nhìn thẳng màn hình máy tính ngây người, cho đến khi Viên Tổ Vân dùng câu “Này” trầm thấp mà vang dội đánh thức cô.

“Sau này sếp em hỏi em có sở trường gì, em có thể thật tự hào trả lời rằng ‘tôi rất biết ngây người’.” Một tay anh cầm tách cà phê uống từ từ, tay kia thì đút vào túi, biểu tình vẫn là “xấu xa” trước sau như một.

Thế Vân không tức giận, ngược lại trưng ra nụ cười giả lả: “Sếp tôi cũng không nhàm chán như anh.”

Viên Tổ Vân nheo mắt nhìn cô, như là muốn nói gì, nhưng cuối cùng anh chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi trở về văn phòng mình, đóng cửa lại.

Vài giây sau, điện thoại trên bàn Thế Vân vang lên.

“A lô, xin chào.” Cô cùng giọng điệu chuyên nghiệp cầm điện thoại nói.

“Một giờ trưa theo tôi ra ngoài họp.”

Cô nhìn cánh cửa kia khép chặt, có thể tưởng tượng người ở bên trong có biểu tình gì vào giờ phút này, vì thế cô tức giận nói: “Vừa rồi sao không nói ——”

“—— thì nói đã định rồi.” Nói xong, anh không chút do dự cúp máy.

Thế Vân mở to mắt nhìn ống nghe trong tay, bỗng nhiên có nỗi xung động muốn thét lên.

Đây là cú phục thù cuối cùng của anh sao? Bởi vì qua mấy hôm nữa, cô sẽ không còn thuộc dưới quyền của anh, rốt cuộc anh không thể dùng giọng điệu ra lệnh bảo cô pha cà phê, cũng hết cách dùng tăng ca để uy hiếp cô, anh không phải cấp trên, cô cũng không phải cấp dưới, hai người chỉ là…đồng nghiệp có quan hệ không bình thường mà thôi.

“Xin hỏi…” Thế Vân theo Viên Tổ Vân bước xuống xe taxi, cô nâng tay nhìn đồng hồ trên cổ tay, bây giờ là một giờ rưỡi, nhưng mà kiến trúc trước mắt không phải là cao ốc văn phòng, mà là…một rạp chiếu phim?

“Đi thôi.” Anh không giải thích gì, thong thả xách cặp da đi vào, bóng lưng thờ ơ ung dung như là cậu thiếu niên đang muốn đi chơi bóng.

Lúc này xe taxi đã chạy đi, Thế Vân vẫn ngơ ngác đứng đó, do dự thật lâu, cô mới vội vàng theo vào.

“Này,” Viên Tổ Vân đứng trước một loạt áp phích phim, như là rất hao tâm tổn trí, “Bộ nào hay?”

“Bình thường anh ra ngoài họp là mở tại đây à?”

Anh mỉm cười, nháy mắt: “Em đoán đi…”

Cô trừng anh, rồi quay đầu đi chỗ khác không nói gì.

Viên Tổ Vân lấy ví ra mua hai tấm vé, sau đó túm lấy cánh tay cô mua bỏng ngô và nước ngọt, buổi trưa người trong rạp không nhiều lắm, bọn họ đứng ở một góc chờ soát vé, một cặp học sinh đi qua, anh vừa ngậm ống hút uống nước ngọt, vừa nhìn cô nữ sinh mặc váy ngắn kia, nói: “Bây giờ nữ sinh ăn mặc hot thật…”

Thế Vân cũng nhìn cặp đôi kia, nhai bỏng ngô: “Đừng nhìn người ta chằm chằm, sẽ bị coi là sắc lang đấy.”

Anh cười lạnh một tiếng, vừa định phản bác thì chợt nghe cô nữ sinh kia nói với bạn trai: “Ông chú này cứ nhìn em chằm chằm, kinh tởm, giống như sắc lang ấy…”

Cậu nam sinh quay đầu hung hăng trừng Viên Tổ Vân một cái, sau đó dắt bạn gái đi vào.

Hai người tựa ở góc tường trầm mặc, cho đến khi Thế Vân nhịn không nổi nữa mà cười phá lên.

“Con nít bây giờ tệ quá…” Viên Tổ Vân ngạc nhiên.

Nhìn thấy bộ dạng bực bội của anh, cô cười càng dữ hơn, nước mắt gần như chảy ra.

“Không được cười!” Anh nghiến răng nghiến lợi gầm gừ.

“Ồ…tôi xin lỗi…” Thế Vân lấy ngón tay đè lại khóe mắt, cô cắn môi, cố nén cười.

“Bắt đầu rồi.” Anh bĩu môi, bực bội đi qua cho nhân viên soát vé.

Thật ra, cô rất muốn nói anh đáng yêu, một loại đáng yêu khác với Tưởng Bách Liệt.

Dưới bề ngoài trưởng thành ẩn chứa một trái tim như trẻ con —— cô không biết như thế là tốt hay không tốt, nhưng cô cảm thấy anh như vậy là chân thật…mặc dù đôi khi cũng xấu xa.

“Đây là bộ phim kinh dị…” Đèn tắt, phim bắt đầu chiếu, Viên Tổ Vân lặng lẽ sáp lại gần, nói bên tai Thế Vân.

“Ờ…” Cô gật đầu.

Một tay anh nâng cằm, nửa khuôn mặt chôn trong lòng bàn tay còn lại: “Em không sợ sao?”

“Có gì phải sợ.” Cô điềm tĩnh tự nhiên ăn bỏng ngô.

Anh trầm mặc, nhưng trong bóng tối anh nhìn ánh mắt cô như là rất hoài nghi: “Thế thì người lần trước sợ đến mức không dám xem là ai?”

“Được rồi,” tế bào đùa dai trong cơ thể Thế Vân bắt đầu khởi động, “Nếu anh muốn nói trắng ra, tôi chỉ đành thừa nhận đó là để hùa theo cái gọi là ‘lòng hư vinh của đàn ông’ của anh mà cố ý giả vờ thôi.”

Nói xong, cô đắc ý nhìn khuôn mặt kinh ngạc của anh, tựa như mỗi lần anh thực hiện được trò đùa dai. Chẳng qua sự đắc ý này không kéo dài bao lâu, bởi vì bộ phim này còn kinh khủng ghê gớm hơn trong tưởng tượng của cô, cô khẩn trương nhắm mắt lại, hai tay bất giác túm cánh tay anh, khiến anh cười vài tiếng ác ý.

Lúc phim kết thúc Thế Vân xanh mặt đi theo sau Viên Tổ Vân ra ngoài. Người ban đầu hãy còn tức giận vì bị cô cười nhạo, lúc này tâm trạng của anh vô cùng tốt, anh đong đưa cặp da trong tay, có lẽ vừa mỉm cười vừa ngâm nga bài hát đang được yêu thích…

“Không được cười!” Lần này tới phiên cô gầm gừ.

Anh nghiêng mặt, dùng khóe mắt nhìn cô, chẳng có chút ý tứ thu lại nụ cười.

Bỗng nhiên, anh túm cánh tay cô trốn vào một ngõ bên cạnh rạp chiếu phim, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã đè cô trên vách tường, thấp giọng nói: “Tôi vừa thấy thư ký của ông chủ lớn.”

“…” Cô bị anh bao phủ trên vách tường, vừa ngước mắt là có thể nhìn thấy râu mọc lúng phúng trên cằm anh, cô cảm thấy mình không thể hô hấp —— có lẽ là quên hô hấp?

Một lát sau, anh thả cô ra, ló đầu nhìn xung quanh: “Cô ta đi rồi, may quá…”

Anh xoay người nhìn cô, kinh ngạc nói: “Em đỏ mặt….”

“Không có.” Thế Vân đẩy anh ra, giẫm giẫm bàn chân bị tê rồi xông ra ngoài.

À, cô đỏ mặt, mặt cô thật sự đỏ, bởi vì cô cảm giác được hai má mình nóng lên, bởi vì cô cảm giác được trái tim mình nhảy loạn.

Hôm 30 tết, bầu không khí trong văn phòng giống như là đã bắt đầu ăn tết, gần như không ai làm việc, mọi người chỉ ráng chịu đựng tượng trưng cho qua buổi sáng mà thôi.

Viên Tổ Vân còn chưa đến, Thế Vân đem tất cả văn kiện danh sách đã chỉnh lý xong đặt trên bàn anh, chuột máy tính của anh nằm ở một góc trên bàn, vị trí mà bàn tay và ngón trỏ tiếp xúc đã phai màu sơn, anh thích cắm ngược thìa cà phê đã được rửa sạch, lộ ra bề mặt thìa màu bạc phai dần, bên cạnh là một gạt tàn thuốc bằng thủy tinh thật to, nhưng tàn thuốc của anh lại bắn vào một cái tách, trên giá áo tại góc tường luôn treo vài chiếc áo sơ mi và áo vest hiếm khi mặc, cứ cách hai tuần là đưa tới tiệm giặt ủi một lần… Anh chính là một người có rất nhiều thói quen kỳ quặc, hơn nữa anh không che dấu bản thân như vậy chút nào.

Cô kinh ngạc phát hiện, vô tình sự hiểu biết của cô đối với anh đã vượt quá tưởng tượng của mình.

“Xin hỏi,” âm thanh của Viên Tổ Vân vang lên phía sau cô, “Em đang nhìn vật riêng của người khác sao?”

Thế Vân khoanh tay, xoay người trừng mắt liếc anh, sau đó muốn đi ra ngoài nhưng bị anh chặn ở cửa. Cô đi qua trái, anh cũng đi qua trái, cô qua phải, anh cũng qua phải, cô không khỏi vừa tức vừa cười: “Anh thật  nhàm chán.”

Anh nhìn cô, không nói gì, một lát sau mới tự động nhường đường.

Cô đi ra ngoài rồi, cầm lấy cái tách của mình trên bàn đi vào phòng trà nước pha cà phê.

Anh không hề che giấu bản thân, nhưng cũng không chủ động biểu đạt chính mình, cô rất khó phân rõ ràng cảm giác như gần như xa đối với anh rốt cuộc là chán ghét hay là…chán nản?

Buổi trưa, khi Thế Vân ăn cơm trở về, cô kinh ngạc phát hiện đa số đồng nghiệp đều đi rồi, cửa văn phòng của Viên Tổ Vân mở ra, người cũng không ở đó. Cô đợi một lúc, anh vẫn không trở về, vì thế cô quyết định cầm túi xách về nhà, buổi tối hẹn Tử Mặc ăn đồ nướng, cô muốn đi sớm một chút đi siêu thị mua đồ ăn.

Nhưng nửa đường Tử Mặc lại gọi điện nói đã chuẩn bị xong xuôi rồi, cho nên Thế Vân quay xe, chạy về nhà.

“Cậu còn nhớ không,” Tử Mặc dùng giọng điệu cứng ngắc như mọi khi, “Hồi cao trung, bọn mình từng nướng đồ ăn trên đường, kết quả ——”

“—— bãi cỏ trên đường cháy sạch không còn một mảnh.” Hạng Tự vừa cười vừa nói.

“Sau đó, mấy bác tổ dân phố tới nơi, bọn mình liền trốn ở một bên, may mà có Thế Vân, bọn mình mới thoát được một kiếp.” Tử Mặc bày nguyên liệu đã mua ở siêu thị lên bàn, khóe miệng kéo ra nụ cười chất phác.

“Tớ?” Thế Vân phụ trách xem chừng lò nướng.

“Đúng vậy.”

“Tớ…làm thế nào?” Cô có phần không chắc hỏi.

“Cậu rất kinh người,” Hạng Tự từ trong phòng bếp bưng ra hai thùng bia lớn, “Sau ngày hôm đó tớ nhìn cậu với ánh mắt hoàn toàn khác xưa.”

“?”

“Ơ…” Tử Mặc kêu lên, “Cậu không nhớ ư?”

Thế Vân tỏ vẻ mờ tịt nhìn họ, nói không ra lời.

“Cậu ——” Động tác Hạng Tự chỉ vào cô trông rất tuấn tú, “—— mấy bác tổ dân phố này thích nhất là ‘học sinh ba tốt*’, cậu thế mà mặt không biến sắc tim không đập nhanh nói với họ, ban nãy cậu nhìn thấy bốn năm anh chàng thanh niên khoảng hai mươi tuổi ở đây nướng đồ ăn, sau đó làm cháy bãi cỏ, trước khi mọi người đuổi tới thì đã tản ra chạy trốn rồi.”

(*) “ba tốt” bao gồm tư tưởng phẩm đức tốt, học tập tốt, sức khỏe tốt.

“…” Thế Vân mở to mắt, như là không thể tin mình từng làm như vậy.

“Những bác gái này lập tức chia nhau truy lùng những người mà cậu nói, thế là bọn mình được nghênh ngang đi về nhà.”

Tử Mặc cười ha ha, như là nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vô cùng hưng phấn. Hạng Tự liếc mắt nhìn cô, nhịn không được mà vươn tay véo má cô: “Cậu đó, chỉ biết cười ngây ngô, nếu không phải cậu nhao nhao đòi ăn đồ nướng, bọn mình sẽ đi sao?!”

Tử Mặc bị véo đau cũng không để ý, vẫn là bộ dạng vui vẻ tự đắc, làm cho Hạng Tự trừng mắt liên tục. Thế Vân bị biểu tình của hai người kia chọc cười, giống như tìm về một đoạn hồi ức thời thanh xuân.

Tối nay, đã có người bắn pháo hoa, Thế Vân nằm trên giường, lăn qua lộn lại không ngủ được. Cô kéo ra bức màn ở đầu giường, nhìn chếch lên căn hộ của Tử Mặc ở tầng trên, đèn còn sáng, cô bèn cầm điện thoại bấm số.

“A lô?” Tử Mặc nhanh chóng nhận máy, không giống như là sắp ngủ.

“Là tớ.”

“Ừ, tớ đã thấy tên cậu hiện lên màn hình.”

“Còn chưa ngủ sao?”

“Ừm, thế nào?”

“À…” Thế Vân trầm ngâm, “Không có gì, chỉ là cảm ơn đồ nướng của cậu…”

“…”

“Còn nữa…cảm ơn cậu và Hạng Tự, còn nhớ nhiều chuyện của tớ như vậy.”

“Thế thì không cần nói cảm ơn đâu…” Trong âm thanh chất phác của Tử Mặc mang theo chút ngượng ngùng.

“Kỳ thật không chỉ riêng việc này…còn có rất nhiều rất nhiều, đôi khi tớ muốn nói cảm ơn cậu, nhưng không biết mở lời thế nào.”

“Thế Vân,” Tử Mặc nhạy cảm hỏi, “Cậu sao vậy, bọn mình là bạn thân mà.”

“Ừm,” Thế Vân ôm chân tựa vào đầu giường, tưởng tượng ra biểu tình lúc này của Tử Mặc, cô bỗng nhiên cảm động muốn rơi lệ, “Bọn mình là bạn thân…”

“…”

“Tử Mặc,” cô lau khóe mắt, mỉm cười nói, “Nếu có việc gì tớ có thể làm cho cậu thì hãy nói cho tớ biết, được không?”

“Ừm!”

Cô không nhìn thấy biểu tình của Tử Mặc, nhưng cô có thể cảm giác được, Tử Mặc đang mỉm cười ở đầu dây bên kia.

“À, đúng rồi, cậu cùng tớ đi coi mắt nhé…”

“Coi mắt?” Thế Vân kinh ngạc.

“Ừm,” Tử Mặc như là rất bất đắc dĩ, “Mẹ tớ đó, canh tớ lâu rồi, cuối tuần trước về nhà, tớ hết cách rồi đành phải đồng ý thử xem.”

“Nhưng mà,” trong đầu cô lập tức hiện ra khuôn mặt ẩn giấu cơn thịnh nộ của Hạng Tự.

“?”

“Tớ nói này, cậu đã thương lượng chuyện này với Hạng Tự chưa?”

Tử Mặc trầm lặng, qua thật lâu mới không được tự nhiên hỏi: “Tại sao phải…thương lượng với cậu ấy…”

“…Được rồi,” cô đầu hàng, “Tớ đi cùng cậu.”

“Ừm!” Âm thanh Tử Mặc lại có tinh thần gấp trăm lần.

Thế Vân cười rộ lên, cô không chỉ suy nghĩ một lần, mình hâm mộ Tử Mặc như vậy, hâm mộ sự đơn thuần và chất phác của cô ấy, cũng hâm hộ sự thiện lương và thỏa mãn.

So với Tử Mặc, Thế Vân cảm thấy mình giống như là một con ruồi xấu xí, khốn đốn trong chai thủy tinh.

“Nói thật, con không phải…cũng nên suy nghĩ một chút về vấn đề cá nhân đi chứ?” Khi về nhà bà ngoại ăn cơm tất niên, mẹ bỗng nhiên thốt ra một câu như vậy.

Bàn tay Thế Vân đang cầm đùi gà bỗng run lên, đó có thể gọi là một cái đùi gà “thật lớn” cứ thế tiến vào trong “nồi dầu” nóng hổi, bắn tới tay mọi người, nhất thời vang lên tiếng thét sợ hãi.

Thế Vân cắn đũa, cười gượng gạo, mẹ bận rộn giúp bà ngoại và em họ giặt quần áo, như là đã sớm đem câu nói vừa rồi quăng lên chín tầng mây.

Được rồi, trong lòng cô thừa nhận, có lẽ cái cô muốn chính là hiệu quả như vậy.

Cô lén nhìn khuôn mặt của mọi người, không ai đặt chuyện vừa rồi ở trong lòng, vẫn vui vẻ ăn bữa cơm tất niên này —— đúng vậy, bữa ăn cuối cùng mỗi năm một lần sẽ không bị phá hỏng bởi chuyện nhỏ này.

Nhưng đối với cô cũng không phải mỗi năm một lần, mà là cách tám năm mới ăn một lần.

“Con có nghe mẹ nói không hả?” Ăn xong, lúc rửa chén, mẹ lại nói nữa.

“Dạ?” Thế Vân dùng cách giả ngu như mọi khi để ứng phó.

“Lời mẹ nói ban nãy đấy!” Mẹ hình như phát cuồng rồi.

“Ồ,” cô nhận chén mà mẹ đưa qua, dùng sức lau khô, “Con biết rồi, không vội mà.”

“Sao không vội? Con cho là mình bao nhiêu tuổi rồi?”

“Con thấy ổn mà…rất nhiều người bằng tuổi con còn chưa tính đến chuyện này.”

“Con đó,” mẹ trợn mắt, “Khuyết điểm lớn nhất là tính tình quá chậm chạp, chẳng biết chủ động.”

“…”

“Còn nữa, con với bạn con cũng như nhau, như là Thi Tử Mặc đó, còn có cái cậu họ Thạch tên là gì nhỉ ——”

“—— Thạch Thụ Thần.” Cô cắn răng nhắc nhở.

“Đúng rồi, tất cả đều chậm chạp, mấy đứa không xem lại mình nhiều chút, cứ kén chọn như vậy, mẹ ở bên cạnh nhìn mà cũng nôn nóng.”

“…” Vậy thì mẹ có thể không nhìn mà.

“Đúng rồi,” mẹ bỗng nhiên quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt tỏa ra một lực lượng, như là rốt cuộc nói đến trọng điểm, “Cậu Thạch Thụ Thần đó, vẫn còn độc thân ư…”

“…Người ta đi Mỹ du học rồi.”

“A…” Mẹ trông có vẻ bị đả kích, “Thế à…”

Thế Vân bất đắc dĩ mím môi, không định tiếp tục đề tài này, vì thế cô tùy tiện kiếm cớ, chuồn đến phòng khách xem tivi.

Ban đầu mẹ bảo cô dọn đến nhà bà ngoại ở cùng, cô mỉm cười từ chối, như là đã không thể ép buộc chính mình hòa nhập với bọn họ. Nhìn khuôn mặt hơi thất vọng của mẹ, cô ôm chặt bà, hứa rằng nhất định về nhà ăn cơm nhiều hơn.

Mẹ tiễn cô ra cửa, dưới lầu có rất nhiều người lớn mang theo con nít đang bắn pháo hoa, cô nhớ hồi bé mình và Thế Phân cũng thường đi theo sau người lớn, hưng phấn khoa tay múa chân, chỉ vì một tia sáng nở rộ trong chớp mắt. Cẩn thận ngẫm lại, so với màn pháo hoa vào đêm giao thừa tại sông Thames, thật sự là kém quá xa, nhưng cô vẫn bất giác nhớ về thời điểm kia.

À, khác với Thạch Thụ Thần, cô biết rõ ràng mình nhớ nhung những gì, không phải vô ưu vô lự của khi ấy, mà là người cùng cô ngắm pháo hoa. Ba mẹ, Thế Phân, còn có cô, trong chớp mắt, cảnh còn người mất.

Trên đường trở về, cô ngồi trong xe nhìn mọi người trên đường, bỗng cảm thấy cô đơn.

Cô chợt nhớ tới một người, vì thế lấy di động ra bấm số.

“A lô?” Khác với dự đoán của Thế Vân, Tưởng Bách Liệt ở đầu dây bên kia mang theo giọng điệu hưng phấn mà nhận điện thoại, âm thanh xung quanh hơi ồn ào.

“Ừm…” Cô cài bluetooth, lúc đèn xanh bật lên cô tăng tốc chạy qua đường, “Tôi còn tưởng rằng anh rất đáng thương, một mình mừng năm mới, cho nên muốn gọi điện cho anh.”

“Sao thế được,” anh ta cười to, “Người muốn cùng tôi mừng năm mới, xếp một hàng dài từ bến Thượng Hải đến Từ Gia Hối đấy.”

“…Được rồi, vậy chúc anh năm mới vui vẻ.”

“Cung hỉ phát tài!”

Cúp máy, cô ngừng lại trước đèn đỏ, ngay cả Tưởng Bách Liệt đang ở tha hương cũng không cô đơn, ngược lại cô là người trở về cố hương lại như rơi vào cạm bẫy của cô đơn, làm thế nào cũng không trèo ra được.

Lúc xe chạy đến dưới lầu, cô đặc biệt ngừng lại, ngẩng đầu nhìn ánh đèn lờ mờ trên tầng cao nhất, Tử Mặc và Hạng Tự còn chưa trở về sao? Nhưng chạy đến cổng gara, cô cười rộ lên, bởi vì một chiếc xe việt dã màu đen đột nhiên ngừng trước mặt cô, như là lịch sự đang đợi cô đi vào.

Cô chạy xe vào, lúc dừng hẳn bước xuống thì Tử Mặc, Hạng Tự, còn có Hạng Phong mang ra rất nhiều đồ ăn từ trong xe, ríu rít thảo luận loại cá nào ăn ngon hơn.

“Viên Thế Vân,” Hạng Tự ra vẻ phong tình nháy mắt với cô, xem ra đã uống không ít, “Muốn đi cùng không?”

Cô giả vờ nghiêm túc suy nghĩ vài giây, sau đó cười gật đầu.

“Hôm nay người lớn tuổi nhất phải phát lì xì đó.” Hạng Tự nói.

“Đồng ý!” Tử Mặc hùa theo.

“À…chuyện là vầy,” Hạng Phong vươn một tay ra bụm mặt, điềm tĩnh nói, “Anh đột nhiên nhớ tới còn một bản thảo chưa gửi đi, mấy đứa, anh đi trước nhé.”

Tử Mặc và Hạng Tự đương nhiên không chịu buông tha anh, hai người xếp thành hàng cầm một thùng lớn đứng trước mặt anh, cười hì hì, cực kỳ giống đứa nhóc tinh quái đang đòi lì xì.

Thế Vân đi qua giúp cầm bia, bọn họ đi vào thang máy, Hạng Phong thì giả vờ muốn đi bất cứ lúc nào, Tử Mặc và Hạng Tự thì cười rạng rỡ, cô nhìn màn hình điện tử đang nhảy số, bỗng nhiên có cảm giác kỳ quái: cô không thuộc về bữa tối tất niên ấm áp ở nhà bà ngoại, cũng không thuộc loại khách tha hương vui chơi hết mình như Tưởng Bách Liệt, không thuộc loại bạn bè tụ họp như Tử Mặc, Hạng Tự và Hạng Phong…

Cô không thuộc về nơi này, bắt đầu từ rất lâu trước kia, đã không thuộc về bất cứ nơi nào.

Có lẽ, cô chỉ thuộc về một…tinh cầu cô đơn.

Cửa thang máy mở ra, Hạng Tự lao ra mở cửa, đây là lần đầu tiên Thế Vân đi vào căn hộ của Hạng Tự, ngoài dự đoán của cô, căn hộ của anh ta so với cô và Tử Mặc thì sạch sẽ hơn nhiều.

Hạng Tự bảo cô vào phòng bếp tìm ly, cô lục tung nhưng chẳng tìm thấy.

“Ở đây.” Âm thanh Hạng Phong vang lên phía sau cô, sau đó anh mở ra cái tủ nằm trên tủ lạnh, từ trong đó lấy ra bốn cái ly.

Thế Vân gật đầu tỏ vẻ cảm ơn, cô mở vòi nước của bồn rửa mà rửa sạch ly.

“Có phải bất ngờ lắm không? Em trai của anh nói thế nào nhỉ…thực ra có một số điểm trong ngoài không đồng nhất, trên thực tế rất ít người tin rằng nó là người nghiện sạch sẽ.” Hạng Phong dựa vào tủ lạnh, âm thanh rất ấm áp.

“Nghiện sạch sẽ?” Cô vừa rửa ly vừa quay đầu nhìn anh, “Anh chỉ về phương diện nào?”

“Được rồi,” Hạng Phong giơ tay đầu hàng, nhẹ giọng nói, “Anh thừa nhận ngoài phương diện phụ nữ ra, bởi vì anh cũng không hiểu trong đầu óc của nó rốt cuộc suy nghĩ cái gì.”

Thế Vân rướn cổ nhìn Tử Mặc trong phòng khách, cô ấy và Hạng Tự đang vui vẻ tháo ra các loại đồ ăn vặt, giống như hai đứa trẻ.

“Thật ra cũng không có ai hiểu được rốt cuộc Tử Mặc suy nghĩ cái gì…” Thế Vân lau khô ly, đặt dưới ngọn đèn.

“Có lẽ, nói không chừng hai đứa hiểu lẫn nhau.” Hạng Phong vừa dựa vào tủ lạnh, hai tay đút túi, nụ cười nơi khóe miệng có thể chinh phục sức hấp dẫn của người khác.

Thế Vân nhìn anh, bỗng nhiên nói: “Anh biết không, dáng vẻ vừa rồi của anh thật sự giống như thám tử, thám tử ở trong sách của anh cũng giống như anh sao?”

Nói mới nhớ, cô đã tự đào hố.

Nhưng Hạng Phong không để ý chút nào lắc đầu: “Hoàn toàn tương phản, thám tử dưới ngói bút của anh không phải là loại trí tuệ —— cũng không phải nói bọn họ không thông minh, ngoài trí tuệ cần thiết ra, sở trường của bọn họ chính là vũ lực.”

Trong đầu Thế Vân tưởng tượng ra một Hạng Phong đang cầm súng máy, cô cảm thấy hơi buồn cười.

“Bởi thế, sách của anh được khá nhiều giới nữ hoan nghênh, họ thường thích nam chính thô bạo, như vậy có vẻ rất có khí khái nam nhi.” Anh nói thêm.

“Nhưng em biết cũng có giới nam thích sách của anh.” Cô không nghĩ ngợi nói.

“Thật sao? Là người thế nào? Không phải là học sinh chứ…”

Cô bật cười lắc đầu: “Không phải, cũng bằng cỡ em, chính là một người…đàn ông bình thường mà thôi.”

Hạng Phong nhìn cô, không nói gì, nhưng ánh mắt dường như có rất nhiều lời muốn nói.

“?”

“Em biết không, từ trong miêu tả của em anh có thể cảm nhận được, anh ta đối với em mà nói tuyệt đối không bình thường.”

“…”

“Đừng hiểu lầm, anh không có ý nghe ngóng nhiều chuyện,” anh giơ tay lên, “Chỉ là nói ra ý nghĩ của mình thôi.”

Thế Vân cười khổ, gật đầu: “Rốt cuộc em hiểu được rồi, trò chuyện với tiểu thuyết trinh thám gia là một chuyện rất nguy hiểm.”

“Bởi vì anh rất thẳng thắn ư?”

Cô nhíu mày suy nghĩ rồi mới nói: “Không.”

“?”

“Là bởi vì ánh mắt của anh.”

“Ánh mắt.”

“Ừm,” cô gật đầu, “Ánh mắt anh như là đang nói, anh là người mỗi một phút giây đều đang tìm tòi nghiên cứu chân tướng.”

Hạng Phong khoanh tay sờ cằm, dường như cảm thấy lời cô rất thú vị: “Thế thì, em có chân tướng gì không muốn để người khác biết?”

Thế Vân nhìn anh, dùng giọng điệu không chút hoang mang mà ngay cả bản thân cô cũng không ngờ, nói: “Anh đoán đi.”

 

 

Advertisements

One thought on “[TTCTY] Chương 9.1

  1. Sở trưởng của em là gì => trường ạ ^^
    Thế Vân có biết điều mình đang muốn “che dấu” ko vậy ạ @@
    Khúc nc vs HP nguy hiểm thật ế :3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.