Thế thân của tình yêu [TTCTY]

[TTCTY] Chương 13.1

Chương 13 | Tháng năm: Chúc mừng sinh nhật

116594154238154989l

【Hạng Tự: “Có lẽ có một ngày khi bọn tớ đều cảm thấy mệt mỏi, tất cả sẽ kết thúc. Đến lúc ấy, toàn bộ tình yêu…cũng sẽ tan biến hết… Nhưng mà, tại sao phải chờ đến khi cả hai đều mệt mỏi chứ, tại sao phải chờ đến ngày đó?”

Thi Tử Mặc: “Giả thành…Thế Vân lần nữa cho tớ đi… Bởi vì, tớ còn rất nhiều lời muốn nói với cậu ấy, tớ tưởng rằng vẫn còn thời gian, lại…chưa kịp nói với cậu ấy… Con người đôi khi rất kỳ quái, lúc ở ngay bên cạnh thì chẳng muốn nói gì, mất rồi thì lại có rất nhiều lời muốn nói.”

Tưởng Bách Liệt: “Thế thì cô không cần phải suy nghĩ như vậy —— không có gì xứng hay không xứng, cuộc sống con người là đáng giá, phải cho tất cả mọi người yêu thương cô cũng như cô yêu thương bọn họ, cảm nhận được niềm vui của cô, đó là điều đáng giá nhất.”】

13.1

Edit: Sam

“Gì chứ…” Thế Phân cảm thấy hai má mình nóng lên, như là đứa trẻ ăn vụng bánh bích quy, tưởng rằng người khác quên rồi, nhưng bị khơi lại chuyện cũ.

“Không phải sao,” Viên Tổ Vân đứng trước mặt cô, cụp mắt xuống nhìn cô, nụ cười tại khóe miệng không biết là giận hay vui, “Em vất vả mệt mỏi đuổi tới, từ trong mắt em, anh có thể cảm giác được em vẫn còn nhớ.”

“…” Cô không nói nên lời.

Đúng vậy, cô không quên, cái ngày vốn dĩ đáng để kỷ niệm cuối cùng biến thành một khối u ác tính, nảy sinh dưới đáy lòng cô, không thể nào xóa đi.

Cho nên đêm hôm ấy cô đã vội vàng chạy tới, khi anh lặng lẽ nhìn màn ảnh nói với cô “Nếu không thấy em thì làm sao đây”, suýt nữa nước mắt cô đã tràn mi.

Anh vươn tay nắm ngọn tóc chấm trên vai cô, nhẹ giọng nói: “Đã lâu rồi anh cũng chưa đón mừng ngày sinh nhật ấy… Em biết không, mặc dù đã nhiều năm trôi qua anh vẫn không hề biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thâm tâm anh lại cảm thấy chính ngày này đã mang em đi.”

“…” Cô mím môi, ngẩng đầu nhìn anh.

“Em cũng rất cô đơn phải không…” Nụ cười anh dưới ánh đèn sáng choang trông có vẻ thê lương, “Trải qua ngày sinh nhật thế nào?”

“…”

“…”

“Không nhớ nữa,” cô chậm rãi cất lời, “Em cũng không nhớ sinh nhật của mình…”

Bọn họ trầm mặc đứng một lúc, Viên Tổ Vân bỗng nhiên mở miệng: “Có thể mời anh đi vào không? Anh cam đoan sẽ không làm càn…”

Cô nhìn anh, phát hiện mỗi lần anh nói dối ánh mắt luôn nhấp nháy.

Nhưng cô vẫn lấy chìa khóa từ trong túi xách ra, mở cửa để anh vào. Anh tự giác đổi dép, rửa tay, lấy ra bánh ngọt ở trong hộp đặt trên bàn, sau đó lấy ra hai ngọn nến, là “3” và “0”.

“Nhìn thế này hết cả hồn.” Thế Phân khoanh tay dựa trên tường tại cửa phòng bếp, nếu không phải hai ngọn nến này thì cô đã quên mất tuổi của mình.

“À,” từ trong hộp bánh anh lại lấy ra một ngọn nến hình ngôi sao, “Thế này thì sao?”

“Được rồi…” Cô quay đầu đi chỗ khác, ngọn nến này khiến cô nhớ tới sao trời trên đỉnh núi Xa Sơn, mũi cô không khỏi cay cay.

Anh cắm ngọn nến ở giữa cái bánh, sau đó dùng bật lửa châm lên rồi tắt đèn, trong ánh nến lấp lánh anh nhìn cô, tựa như chàng trai bướng bỉnh kia.

Cô đi qua, nhìn ánh nến, không dám nhìn anh, cô nhắm mắt lại ước nguyện, sau đó nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến.

Trong bóng tối, nhờ tia sáng mỏng manh ngoài cửa sổ, cô trông thấy một làn khói nhỏ bay lên, sau đó là đôi mắt trong suốt của anh.

Cô thấy anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô, cô cũng đáp lại, không thể kiềm chế mà đáp lại. Cô dường như cảm thấy mình không phải là Thế Vân đã ra đi từ lâu, cũng không phải Thế Phân dốc hết sức muốn trở thành Thế Vân, mà là một cô gái không thể thoát khỏi tình yêu của anh.

Anh buông cô ra, cũng nhờ tia sáng mỏng manh kia nhìn cô, như là khó mà tin được, trong mắt là hy vọng, nhưng lại sợ sẽ thất vọng.

Đầu cô nhẹ nhàng tựa trước ngực anh, rất muốn nói gì đó, muốn tự mình nói với anh, nhưng không biết mở lời thế nào. Cô vươn tay vòng qua bên hông anh, đã nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên cô tỉ mỉ chạm vào đường nét trên người anh —— anh trở nên cường tráng, khiến cô có cảm giác an toàn, so với tám năm trước, giờ phút này anh dường như càng chân thật hơn ở trước mặt cô.

Trên áo sơ mi anh có mùi thuốc lá nồng nặc, pha lẫn với mùi cà phê và mồ hôi, chẳng có gì đặc biệt, nhưng khiến cô cảm động muốn rơi nước mắt.

Anh lấy ngón tay nâng hàm dưới của cô lên, trán anh tì lên trán cô: “Trước khi anh còn có thể quay đầu lại, em hãy nói cho anh biết, bây giờ em định đùa giỡn anh lần nữa sao?”

Cô nhìn anh, tuy rằng cũng không rõ ràng, nhưng có thể nhìn thấy sự khẩn trương dưới đáy mắt anh.

Vì thế cô cười rộ lên, nhẹ giọng nói: “Có lẽ…không phải.”

/*/

Ánh nắng xuyên qua khe hở bức màn rọi trên mặt Thế Phân, cô nhíu mày liền thức dậy.

Tiếng hít thở của người đàn ông nằm bên cạnh rất đều đặn, cô rút ra bàn tay bị anh đè đến mức bị tê, anh không có vẻ bị đánh thức. Cô không khỏi cười khổ, chàng trai đã từng suốt đêm không ngủ vì sợ cô bỏ đi rốt cuộc ở đâu rồi?

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, bọc tấm chăn mỏng đi vào phòng tắm. Cô đóng cửa lại, mở vòi nước nóng, sau đó chống tay lên mép bồn rửa tay, nhìn mình ở trong gương.

Có phải vì đã làm “Thế Vân” nhiều năm, khiến cô cũng trở nên ít nói chăng? Cô không hiểu rõ chính mình, nhưng lại không nhẫn tâm cự tuyệt anh.

Có lẽ, cô thật sự không có cách nào dối mình nói ghét anh, không yêu anh, nhưng khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt của anh, cùng với chính mình trong ánh mắt anh, cô liền trở nên u sầu —— cô tự tay cướp đi mọi thứ của em gái, cô còn có thể nhận được hạnh phúc mà mình ước mong sao?

Đối với Thế Vân là rất tàn nhẫn chăng?

Cô đứng dưới vòi hoa sen, nhắm mắt lại để nước nóng dội rửa mặt mình, nhớ tới hôm qua không cầm lòng nổi, trong lòng cô bỗng dâng lên cảm xúc chán nản và ngượng ngùng.

Cô không biết nên làm gì bây giờ, cũng không biết phải làm sao đối mặt với người đàn ông nằm trên giường, cô chỉ suy nghĩ theo trực giác, cứ thế muốn chạy ra khỏi lòng bàn tay của anh, nhưng càng khó đi hơn…

Nước nóng tuôn trào khiến cả phòng mờ mịt, Thế Phân cảm thấy mình suy nghĩ rất nhiều nhưng lại chẳng nhớ nổi cái nào, ngay lúc cô còn ngẩn ngơ, tấm mành che bị người ta giật mạnh ra, khuôn mặt Viên Tổ Vân tràn đầy căng thẳng bỗng nhiên xuất hiện trước mắt cô.

Cô sợ tới mức trừng to mắt, theo bản năng dùng hai tay bảo vệ bầu ngực, nhưng lại quên hét lên, vì thế bọn họ cứ trầm mặc nhìn nhau, chỉ nghe tiếng nước nóng dội lên vách tường và bồn tắm.

Đột nhiên, Viên Tổ Vân thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh còn tưởng em lại đi rồi…”

“Sao, sao thế chứ…” Cô vẫn che ngực mình, giọng nói bị dọa vẫn còn trầm thấp, bất giác trả lời câu hỏi của anh, “Đây là nhà em…”

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa hết hồn của cô, anh không khỏi cười rộ lên, cười rất vui vẻ: “Sắc mặt em là sao thế hả?”

“…” Cô chớp chớp mắt, trả lời không được, nhưng một cảm xúc tên là xấu hổ lại dâng lên trong lòng, bởi vì cô chợt phát hiện hai người họ đều khỏa thân.

Anh hình như cũng nhận ra điểm này, bắt đầu lặng lẽ quan sát cô từ trên xuống dưới.

“Anh…anh có thể đi ra ngoài không, em còn chưa tắm xong…” Cô ngượng ngùng muốn xoay người, nhưng không biết nên xoay qua hướng nào.

Viên Tổ Vân cười như không cười nhìn cô chăm chăm một lúc, anh nghiêng đầu, giống như cậu thiếu niên tính tình xấu xa: “Vậy được rồi.”

Nói xong, anh giúp cô kéo lại tấm mành, rồi đi ra ngoài.

Hơi thở bị nghẹn trong cổ họng rốt cuộc đã trở về, nhưng cô bất đắc dĩ và ảo não suy nghĩ: chẳng lẽ anh muốn tiến vào “tận mắt chứng minh” cô không bỏ đi sao?

Trưa nay, bọn họ lặng lẽ ở phòng khách lấy bánh ngọt làm bữa trưa, anh thường thường sẽ ôm cô, hoặc là hôn cô, cô không hề phản kháng, nhưng trong lòng đầy tâm sự. Anh không tức giận, hình như so với trước kia, cô bây giờ đã khiến anh hài lòng.

Nhưng cô biết thế này là không được, giữa họ còn có một nút thắt, nếu không nói rõ ràng thì sẽ hết cách tháo gỡ.

Nhìn đồng hồ trên tường, cô vốn có hẹn với Tưởng Bách Liệt, chỉ đành lén trốn trong phòng tắm gọi điện hủy bỏ, hình như cô còn chưa có dũng khí để nói với anh cô đang gặp bác sĩ tâm lý.

Buổi tối, cô dùng sức lực rất lớn thuyết phục anh trở về, trước khi đi, anh bỗng nhiên xoay người nhìn cô nói: “Em sẽ không gạt anh nữa chứ?”

Ánh mắt anh nghiêm túc như vậy, khiến người ta không thể nhẫn tâm lừa gạt, cô gật đầu, mỉm cười vẫy tay tạm biệt anh, đổi lấy nụ hôn mạnh bạo của anh.

Tiễn bước “Ác ma” xong, Thế Phân nhìn căn phòng tĩnh lặng, cô lại bắt đầu ngẩn ngơ, hình như lần đầu tiên cô nhận ra căn phòng có anh và không có anh, lại sẽ khác biệt đến vậy.

Cô ngồi trước bàn ăn, trong hộp còn thừa lại một miếng bánh ngọt nhỏ, cô lấy ra ngọn nến “3” và “0”, gắng gượng cắm lên trên, trong ánh nến, cô mỉm cười, rưng rưng nói: “Thế Vân, sinh nhật vui vẻ!”

Ngày hôm sau, cô ngủ thẳng đến bốn giờ chiều mới thức dậy, là điện thoại của Viên Tổ Vân đánh thức cô, nhưng anh chỉ nói: “Không có gì, anh chỉ muốn xác nhận em không biến mất, mời tiếp tục…”

Cúp máy, cô lại không ngủ được. Cô đứng dậy mở máy tính, có một email mới gửi vào hộp thư của cô, là Thạch Thụ Thần gửi qua, chúc cô sinh nhật vui vẻ, cô nhìn thời gian, là tám giờ sáng ngày hôm qua, cô không khỏi cười khổ, sau đó trả lời anh ta “Cám ơn”.

Mở di động, cô cũng nhận được nhiều tin nhắn mừng sinh nhật, mẹ, ba, Lương Kiến Phi, Lâm Bảo Thục, cô không ngờ có nhiều người nhớ ngày sinh nhật của cô và Thế Vân đến thế, bỗng nhiên vừa mừng lại lo.

Cô chợt nghĩ tới Tử Mặc, cô gái hằng năm đều gửi thiệp điện tử cho cô, lúc này lại không thấy tăm tích. Cô chán nản ngã trên lưng ghế, xem ra Tử Mặc thật sự giận cô rồi…

Ở trong mắt cô, cô gái chất phác này đôi khi giống như Thạch Thụ Thần, là một Thế Vân khác.

Khi cô nhìn ánh mắt Tử Mặc, luôn có thể nhìn thấy Thế Vân đứng bên cạnh, điềm tĩnh lắng nghe mỗi một câu các cô nói, sau đó mỉm cười gật đầu.

Cô chợt phát hiện, trong lúc vô tình mình đã đem mỗi người yêu mến Thế Vân cũng được Thế Vân yêu mến, coi như là hóa thân của em gái. Cô càng muốn trở thành em gái thì cảm thấy mình cách em ấy càng xa hơn.

Cô nhớ tới lời nói của Hạng Phong, vì thế lấy ra rượu đỏ mua vài hôm trước, cố lấy dũng khí đi lên lầu gõ cửa nhà Tử Mặc.

Cô gõ thật lâu nhưng vẫn không có người mở cửa, cô gái chất phác kia thật không ở nhà, hay là…chỉ vì không muốn gặp cô?

Bỗng nhiên, cánh cửa ở một đầu khác của hành lang mở ra, Hạng Tự mặc áo sơ mi nhăn nhúm cùng quần tây kéo lê lết trên mặt đất đứng ở cửa, chân trần, sắc mặt phờ phạc.

“Cô nhóc kia không ở nhà.” Anh ta gãi đầu, giọng nói không rõ ràng.

Cô nở nụ cười cô độc, chuẩn bị xuống lầu lại bị Hạng Tự gọi lại: “Này, trong tay cậu…là rượu hả?”

Thế Phân nhìn chai rượu trong tay mình, đây vốn là phần quà tặng cho Tử Mặc, nhưng hiện tại —— cô lại nhìn sang Hạng Tự —— có lẽ có người sẽ cần nó hơn.

Anh ta dùng ngón trỏ gãi mũi lung tung nói: “Vào đi, tớ tìm hai cái ly…nếu tìm được…”

Cô dè dặt bước vào căn hộ của anh ta, so với hôm tết thì rất lộn xộn. Quần áo và tất bẩn nằm rải rác trên mặt đất, trên ghế, sofa, trong bồn rửa tại phòng bếp chất một đống chén đũa thau chậu đã sử dụng qua, đủ loại đồ đạc đặt bừa bộn tại các góc xó, mặc dù thế, cô lại cảm thấy lúc này mới là nhà của một người đàn ông độc thân.

“Tớ nói rồi,” cô đặt chai rượu trên bàn trong phòng khách, chuẩn bị bỏ đi, “Tớ sẽ không một mình uống rượu với người khác phái vào buổi tối, cho nên…”

Hạng Tự không biết từ đâu tìm ra hai ly thủy tinh, dưới ánh đèn ấm áp, cô hình như có thể nhìn thấy lớp bụi thật dày trong cái ly kia, nhưng anh ta như là không quan tâm, tự mình tìm dụng cụ mở nắp chai.

“Cậu phải đi ư?” Anh ta ngừng động tác trong tay, mặt mày hơi nhăn nhó.

Cô nghĩ, trước khi trông thấy chai rượu này, anh ta đã uống không ít…

“Có thể cùng tớ uống một ly không?”

Hạng Tự hăng hái kia không thấy đâu, thay vào đó là một người đàn ông ngoài miệng không chịu thừa nhận, nội tâm cô quạnh đến chết.

Cô thở dài trong lòng, chầm chậm đi qua, cầm lấy hai ly rượu kia, rửa sạch trong bồn rửa chén.

Anh ta rốt cuộc tìm được dụng cụ khui nắp dưới bàn ăn, thông thạo mở nắp gỗ ra, không bao lâu cô nghe được âm thanh trầm đục, đó là âm thanh lúc chai rượu được mở ra, sau khi không khí bên trong và nút gỗ va chạm nhau.

Cô nâng ly lên, anh ta rót vào hai ly, hai người lặng lẽ cụng ly một cái, sau đó mang tâm sự riêng mà uống.

“Rất nhiều lúc,” Hạng Tự uống một hơi cạn sạch, “Tớ cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu phụ nữ.”

Thế Phân cười khổ: “Phụ nữ cũng thường xuyên cảm thấy mình không hiểu đàn ông.”

Anh ta như là nghe được tin tức cùng loại nhìn cô, cười khổ: “Thật sao, thế thì chúng ta chẳng phải là hai loại người vĩnh viễn không hiểu nhau rồi?”

Cô gật đầu: “Có thể hỏi cậu một câu không?”

“Nói đi.”

“Cậu có…yêu Tử Mặc không?”

“Vậy cậu có thể trả lời tớ trước không, yêu là cái gì?”

“…” Cô nhìn anh ta, không thể trả lời.

“Theo quan điểm của nhiều người, yêu là vị tha sẵn lòng trả giá tất cả, hy vọng đối phương được hạnh phúc, nhưng tớ luôn tổn thương cô ấy… cậu nói đi đây có phải là yêu không? Tớ như vậy có coi là yêu cô ấy không?” Anh ta lại rót một ly rượu, ngửa đầu uống cạn, trong miệng đắng chát nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười quyến rũ.

Hóa ra, nếu tổn thương đối phương thì sẽ không thể coi là yêu… Cô ngơ ngác nhìn ly thủy tinh trong tay, thế thì rốt cuộc cô yêu hay là không yêu Viên Tổ Vân chứ?

“Đôi khi tớ cũng hiểu được cô ấy rất đáng thương, nhưng không có cách nào không làm tổn thương cô ấy, chẳng qua khi cô ấy bị thương thì càng muốn đẩy tớ đi, nhưng tớ lại muốn giữ chặt cô ấy hơn, sau đó tổn thương cô ấy lần nữa…”

“…”

“Có lẽ có một ngày khi bọn tớ đều cảm thấy mệt mỏi, tất cả sẽ kết thúc. Đến lúc ấy, toàn bộ tình yêu…cũng sẽ tan biến hết…” Anh ta ngồi trên bệ cửa sổ, đặt xuống ly rượu, ngơ ngẩn nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ ở đằng xa, như là một cậu thiếu niên không hiểu tình yêu, trên mặt tràn đầy bi thương không thể xóa nhòa.

“…” Cô rất muốn nói mấy câu an ủi anh ta, nhưng sợ mình sẽ nói sai, bởi vì cô cũng là người không có tư cách để bình luận yêu hoặc không yêu, chỉ có thể lộ ra nụ cười khổ khích lệ.

“Nhưng mà,” anh ta còn nói, “Tại sao phải chờ đến khi cả hai đều mệt mỏi chứ, tại sao phải chờ đến ngày đó…”

Lời nói của anh ta tựa như câu thần chú không thể giải được, vòng vèo bên tai cô, nện vào trong lòng cô. Cô nhớ tới rất nhiều người, mẹ, Kiến Phi, Thạch Thụ Thần, Tử Mặc, Viên Tổ Vân —— cô không muốn tổn thương bất cứ ai, nhưng kết quả là, ai cũng bị cô tổn thương —— thậm chí cả Thế Vân.

Căn phòng im lặng, cô ngẩng đầu nhìn Hạng Tự ở bệ cửa sổ, anh ta nhắm mắt, như là đang ngủ. Cô không khỏi suy nghĩ, nét mặt nghiêng của anh ta có thể rất giống mình không —— lún sâu trong sợ hãi, nhưng đã không còn cách nào tự thoát khỏi.

Cô uống hết ly rượu, rửa sạch rồi đặt trên bàn ăn, sau đó lấy cái nút gỗ nhét trở lại miệng chai, cô đóng cửa, nhẹ nhàng rời khỏi.

Sáng thứ hai, Thế Phân vẫn gặp Viên Tổ Vân tại thang máy dưới lầu công ty, anh lặng lẽ nhìn cô, cô trừng anh một cái, làm bộ không phát hiện. Thang máy vẫn chen chúc như cũ, có mấy lần cô bị đẩy đến trước ngực anh, vừa ngẩng đầu là nụ cười tươi tắn đạt thành ý muốn của anh, hình như rất sung sướng.

Cô cũng âm thầm nhìn anh, bởi vì cô thích anh cười, nhất là nụ cười phát ra từ nội tâm —— giống như anh chưa từng bị cô làm tổn thương.

Vào văn phòng, điện thoại trên bàn cô liền vang lên.

“A lô?” Tâm tình của anh hình như tốt lắm.

“Thế nào?”

“Buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé?”

“Ở đâu?”

“Nhà ăn dưới lầu.”

“Không được,” cô theo trực giác từ chối, “Ở đó đều là đồng nghiệp.”

“…” Anh im lặng, tựa như đứa bé lòng tràn đầy vui mừng mong chờ người lớn khen ngợi, cuối cùng lại bị quở trách.

“Ý em là…”

“Ờ, không sao, vậy đi chỗ khác là được.” Đứa bé mất mát phấn chấn tinh thần lần nữa, giống như phớt lờ mọi thứ, nhưng giọng nói hiu quạnh lại bán đứng anh.

“Hay là thôi đi,” cô bỗng nhiên phát hiện mình lại nhẫn tâm đến thế, “Hôm nay có lẽ em sẽ bận nhiều việc.”

“Thế à…”

“Hoặc là sau khi tam tầm rồi đi.” Chỉ có nói vậy cô mới có thể đuổi đi sự luyến tiếc trong lòng.

“Ừ, được,” anh vui vẻ nói, “Gần nhà anh mới mở một quán ăn rất ngon ——”

“—— Viên Tổ Vân, cậu sẽ không quên mất chín giờ mười phút sáng nay phải đi họp đấy, khách đã tới rồi.” Tiếng Shelly vang lên ở đầu dây bên kia.

“Chị à, chị đi vào không thể gõ cửa trước sao?!” Anh như là rất tức giận, nhưng lại đành chịu.

“Chẳng phải là tán gái thôi sao, làm gì mà khó chịu thế hả…”

Nói xong, Shelly đóng sầm cửa lại, đi ra ngoài.

Trong đầu Thế Phân tưởng tượng dáng vẻ méo mặt của anh, cô không khỏi cười ra tiếng.

Anh nghe được tiếng cười của cô, lập tức có chút kích động, qua hồi lâu anh mới nói: “Nói vậy là định rồi đấy, anh có thời gian rảnh sẽ gọi lại cho em.”

“Ừm, được.”

Cúp máy, đầu óc chậm chạp của cô hiện lên dấu chấm hỏi: nói vậy là định cái gì chứ?

“Này,” lúc ăn trưa, Carol sáp lại gần ra vẻ thần bí hỏi, “Cô không cảm thấy dạo này quản lý Viên có chút bất thường sao?”

“…Không thấy.” Cô dối lòng cúi đầu ăn thức ăn.

“Sao lại thế! Sáng nay ngay cả sếp tôi cũng nhiều chuyện hỏi tôi, anh ta có phải fall in love không…”

“Cô trả lời ra sao?” Lúc này cô mới ngẩng đầu, đầy hứng thú.

“Actually, I don’t care about that.” Giọng điệu của Carol giống y chang nữ thư ký gian xảo mà tỏ vẻ thanh cao ở trong phim truyền hình.

Thế Phân cười rộ lên, tiếng cười giống như phối âm cho phim truyền hình.

Carol nhìn cô, thật lâu mới nói: “Cô biết không, tôi cảm thấy cô cũng trở nên khang khác…”

Buổi tối, Thế Phân và Viên Tổ Vân thật sự đến quán ăn mới mở kia mà anh nói hồi sáng, đó là một quán ăn nhỏ kiểu gia đình, có quầy bar và tivi, trái lại khá giống Pub (quán rượu) tại Anh, cánh cửa dùng nhiều miếng thủy tinh hợp lại với nhau, chính giữa khảm một mảnh gỗ.

Bọn họ gọi vài món, sau đó cùng những người khách khác ngồi cạnh quầy bar xem bóng đá, Viên Tổ Vân thỉnh thoảng la hét với tivi, hình như còn sốt ruột hơn cả huấn luyện viên ở đường biên.

“Em tưởng anh chỉ xem bóng rổ.” Thế Vân bất ngờ nói.

“Ồ,” anh có chút hài hước trả lời, “Khi em không còn tham gia bất cứ vận động gì nữa, mỗi một trận đấu đối với em đều là một loại hưởng thụ, cho dù kết quả ra sao.”

“Anh muốn nói là anh già rồi sao?”

Anh nhún vai: “Có lẽ thế, có một chút.”

Khi nói lời này, anh không nhìn cô, chỉ là cụp mắt xuống, cầm một hạt đậu phộng bỏ vào miệng, sau đó tiếp tục chăm chú nhìn màn hình tivi.

Cô bỗng nhiên cảm thấy, anh thay đổi rồi, giống như Carol đã nói. Nhưng cô không thể nói rõ sự biến hóa này là bắt đầu từ khi nào, cũng không biết rốt cuộc nó tốt hay xấu, nhưng cô nghĩ rằng, mặc dù rất nhiều lúc nội tâm của anh vẫn là chàng trai của tám năm trước, nhưng cuối cùng anh đã trưởng thành. Anh hiểu được cảm giác bất an và đau khổ, biết đặt một việc trong lòng, âm thầm gánh vác một mình, không ai dạy anh, điều đó dường như tự nhiên mà học hiểu —— kể từ khi cô “ra đi”.

Cô rất muốn hỏi anh: em đã cho anh hạnh phúc hay là đau khổ?

Nhưng cô không hỏi, chỉ là ngơ ngác nhìn ngón tay anh, đoán rằng có lẽ là cả hai, chẳng qua cái nào nặng cái nào nhẹ mà thôi.

Buổi tối cuối tuần, Thế Phân về nhà mẹ ăn cơm, mẹ giống như chưa từng xảy ra việc gì, vẫn vừa ăn vừa càm ràm.

Kỳ thật có đôi khi cô thấy mẹ mình là một người phụ nữ vĩ đại, cho dù xảy ra việc gì, bà luôn mang theo trái tim kiên nghị để đối mặt. Có một lần cô nhịn không được nói với mẹ: “Mẹ, từ trước đến nay con chưa từng thấy người phụ nữ nào kiên cường như mẹ.”

Nhưng mẹ chỉ cười cười: “Đó là vì trải nghiệm của con còn quá ít.”

Có lẽ mẹ nói đúng, con người chỉ có thể sau khi trải nghiệm qua thì mới sinh ra dũng khí để đối mặt, có một số việc vào lúc còn chưa nảy sinh, phần lớn mọi người khó mà nhận ra, nhưng khi xảy ra thật rồi, chúng ta sẽ phát hiện mình sẽ kiên cường hơn tưởng tượng.

Mẹ nói: “Kiên cường, thực ra là bản tính của con người.”

Nghĩ đến đây cô liền cười lên, kỳ thật bình thản cũng là một loại đáng yêu.

“Con đã nghĩ tới tiếp theo phải làm gì chưa?” Mẹ bỗng nhiên nói.

“Dạ?…”

“Nếu đã thừa nhận thì đừng bỏ dở nửa chừng.”

“…”

“Trước khi đưa ra quyết định, điều quan trọng nhất là mỗi người phải hiểu rõ bản thân mình muốn gì, cuối cùng mặc kệ kết quả là tốt hay xấu, ít nhất chính mình không khiến bản thân thất vọng.”

“Mẹ…”

“Con đừng suy nghĩ là đúng hay sai đối với Thế Vân, năm mươi năm sau khi con sắp đi gặp con bé, con suy nghĩ cũng không muộn, bây giờ con chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được,” mẹ dừng một chút rồi nói, “Mặc kệ đứa nào còn sống, cũng phải sống tốt cho mẹ…”

Cô không dám nhìn mắt mẹ, cảm thấy rất hổ thẹn, nếu cô có được một nửa quyết đoán và kiên định của bà thì tốt rồi. Nhưng cô không có, vì thế cô dùng sức lùa mấy miếng cơm, ăn hăng say giống như chạy trốn.

Về đến nhà, di động trong túi rung rung, cô lấy ra xem, không ngoài dự đoán là điện thoại của Viên Tổ Vân.

“Ở đâu?” Lời dạo đầu của anh luôn khiến người ta chẳng có chút manh mối.

“Mới về nhà.”

“À,” anh kéo âm cuối thật dài, hình như đang suy nghĩ, “Anh có thể sang đó không?”

“…” Cô không trả lời, bởi vì thình lình không nghĩ ra nên đáp “được” hay “không được”, cô chợt…lưỡng lự, đối với anh, đối với mình cùng với tương lai.

“Ồ, em đã không kịp từ chối anh rồi,” âm thanh của anh nghe ra rất thoải mái, nhưng là cố tình giả vờ thoải mái, “Bởi vì anh ở ngay phía sau em.”

Cô ngạc nhiên xoay người, anh không hề ở phía sau cô, cả phòng khách trống rỗng, mang theo khoảng trống vắng vẻ.

Bỗng nhiên chuông cửa vang lên, cô nghe được anh ở đầu dây bên kia nói: “Mở cửa ra đi…”

Thế là cô cúp máy, cười khổ đi qua mở cửa.

Anh dựa lên tường, mỉm cười nhìn cô, là nụ cười khiến người ta không thể nắm bắt.

Cô nhìn đến ngớ ra, lần đầu tiên phát hiện mắt hai mí của anh rất sâu, hình như mỗi lần chớp mắt đều quyến rũ…

“Này!” Anh cười nhếch môi, lấy tay quơ trước mặt cô, “Em ăn tối chưa, sao lại dùng ánh mắt này nhìn anh?”

Cô phục hồi tinh thần, hơi lúng túng mở rộng cửa ra: “Ăn, ăn rồi…”

“Anh còn chưa ăn đâu,” anh đứng giữa phòng khách, hai tay đút túi, “Làm cho anh bát mì đi, thêm hai cái trứng, không cần thịt bằm.”

Nói xong, anh không hề khách sáo ngã người nằm trên sofa, mở tivi, tự mình xem.

Cô bĩu môi, làm thế nào cũng chẳng thể thốt ra lời từ chối, vì thế cô cam chịu bắt đầu nấu nướng —— kể từ lần đó khi cắt trúng tay, anh không bao giờ bảo cô cho thịt bằm vào trong mì nữa.

Trong tivi đang chiếu chương trình hài kịch, Viên Tổ Vân vừa xem vừa cười, giống như một cậu thiếu niên không có phiền não, nụ cười đơn thuần tươi tắn.

“Này…” Cô bưng bát mì đặt lên bàn trà trước mặt anh, đũa để ở trên bát, sau đó cô xoay người muốn vào phòng bếp.

Thế nhưng cổ tay cô bị anh giữ lại, nắm rất chặt, cô bèn bất đắc dĩ ngồi xuống cạnh anh, nói: “Gì đây, ăn mì cũng muốn em ngồi cùng sao…”

“Ừm,” anh nhìn cô, gật đầu, “Em không còn nhớ ư, lúc ở trên đỉnh núi ngắm sao, em đã hứa với anh, luôn luôn ở bên anh…”

Cô khẽ nhếch miệng, không nói gì.

Cô làm sao quên được chứ, cô chưa bao giờ quên…

Anh thả tay cô ra, bưng lên bát mì ở trên bàn, ăn rất ngon lành.

Làn da của anh vốn dĩ là màu lúa mì không biết từ khi nào đã trắng rồi, râu lúng phúng ở cằm và hai bên mặt nhìn qua bóng loáng, mái tóc rối bời hiện giờ chải gọn gàng ở sau tai —— cô không khỏi tự hỏi, đây thật là anh sao, là chàng trai lúc ngắm sao bảo mình ở bên anh…

“Anh nghĩ rồi…” Anh nuốt mì vào trong miệng, mặc dù thế, lúc nói vẫn có chút không rõ ràng.

“?”

“Nếu em cảm thấy quá khứ có quá nhiều áp lực đối với em, không bằng chúng ta coi đối phương là người mới quen biết, bắt đầu một lần nữa.”

“…Có thể chứ?”

“Đương nhiên là được!” Lúc anh nói câu này, trong mắt tràn đầy sự ngoan cố của chàng thiếu niên.

Cô lại cười khổ, đúng vậy, đương nhiên có thể, chẳng qua đối với cô…rất khó.

“Em có thể giả vờ coi anh là một cấp trên rất khó làm việc chung, nhưng khi tiếp xúc qua công việc, lại phát hiện anh là một người đàn ông rất tốt ——”

“—— em và anh tiếp xúc với nhau cũng không phải trong lúc làm việc.” Cô nhịn không được nhắc nhở.

“Anh chỉ là đưa ra một ví dụ,” anh phản bác, “Nói tiếp, sau khi em phát hiện anh là một người đàn ông rất tốt, không thể cầm lòng mà yêu anh, sau đó biết được anh có ý với em ——”

“—— cái gì gọi là ‘có ý’?”

“Thì là…” Anh nghẹn lời, có phần mất kiên nhẫn, “Hầy, tóm lại chúng ta đều thích nhau, hơn nữa đã xảy ra một số chuyện…giữa người trưởng thành mới có thể xảy ra.”

“…”

“Em không muốn hỏi ‘chuyện giữa người trưởng thành mới có thể xảy ra’ là chuyện gì sao?” Anh dừng lại nhìn cô.

“Không muốn.” Lần đầu tiên cô trả lời một cách dứt khoát và kiên quyết.

“Vậy thôi, nói đến đâu rồi nhỉ… À, đúng rồi, chúng ta xảy ra một số chuyện giữa người trưởng thành, sau đó cảm thấy đối phương cũng tốt, cho nên hẹn người lớn hai nhà ra ngoài ăn bữa cơm, sau đó sẽ sống cùng nhau, có lẽ qua một khoảng thời gian em sẽ béo lên, mười tháng sau trong nhà có thêm một thành viên mới, nhưng đương nhiên, trước đó em sẽ nhận được một vật…”

“?” Cô nhìn anh, tâm trạng khẩn trương vô cớ.

Anh đặt bát mì xuống, lúng túng mà ngượng ngùng lấy ra một vật ở trong túi, đó là một chiếc hộp nhung màu đen, không cần nghĩ cũng biết trong đó đựng cái gì.

Anh vẫn kiên trì đưa qua tay cô, ra hiệu cô mở ra.

Cô chần chờ cầm lấy, cố lấy dũng khí, chầm chậm mở ra —— quả nhiên, là một chiếc nhẫn kim cương.

Bầu không khí lập tức trở nên ngưng đọng, qua hồi lâu Thế Phân mới nói: “Anh đang cầu hôn với em sao?”

Viên Tổ Vân mất tự nhiên gãi đầu: “Theo mức độ nào đó…em có thể hiểu như vậy.”

“…”

“…”

“Em xin lỗi…” Cô đóng hộp lại, trả về trong tay anh, “Bây giờ em còn chưa thể…”

Cô không biết nên nói tiếp thế nào, cô sợ tổn thương anh. Hạng Tự nói nếu tổn thương một người thì đại diện cho cậu không yêu người đó, nhưng cô phát hiện anh ta sai rồi, có đôi khi, tổn thương cũng là yêu, có lẽ là loại tình yêu càng sâu sắc hơn.

“Thế à…” Viên Tổ Vân thất vọng nhìn chiếc hộp trong tay, anh không nhìn cô.

Đầu cô tựa trên vai anh, khẽ khàng nắm lấy tay anh, làm như vậy là muốn cho anh một chút an ủi.

Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ nhận chiếc hộp này, có lẽ tới ngày đó rồi anh đã rời xa cô… Nhưng mà cô biết không phải là ngày hôm nay.

Hôm sau Thế Phân vẫn không đến chỗ Tưởng Bách Liệt, không biết tại sao, cô có chút sợ hãi, sợ lòng do dự và yếu đuối của mình sẽ khiến anh ta mất kiên nhẫn. Anh ta sắp đi rồi, cô muốn để anh ta nhìn thấy một Viên Thế Phân có can đảm lấy lại niềm tin, mặc dù đó có lẽ không phải là cô chân thật.

“Anh đói quá…” Viên Tổ Vân nằm bên cạnh trở người, thì thào nói.

Cô dùng sức mở to mắt, sực nhớ tối qua vì làm anh buồn, cô đã đồng ý với lời đề nghị ở qua đêm của anh. Nhưng bọn họ không có làm “chuyện xảy ra giữa người trưởng thành”, chỉ là nằm cạnh nhau, tay nắm tay đi vào giấc ngủ.

Cô nhắm mắt lại, nhưng không có ngủ, bởi vì trong lòng thình lình có cảm xúc hạnh phúc vây quanh, khiến cô ngạt thở. Trái tim cô dần mê man, cô thật sự có thể nhận được hạnh phúc như vậy sao —— cô có thể chứ?

Viên Tổ Vân cuốn lấy chăn, vươn chân gác lên người cô, miệng khẽ nhếch, chất lỏng trong suốt theo khóe miệng chảy ra, thấm vào gối đầu của cô —— ơ, người này thật là người đàn ông thất vọng bởi vì bị từ chối lời cầu hôn sao?

Cô dùng sức đá chân anh ra, đứng lên đi vào phòng tắm, cô mở vòi nước, bắt đầu đánh răng. Bàn chải đánh răng trong cốc lại có một thêm một cái trông còn mới, cô kinh ngạc ngừng tay, là anh làm sao, khi nào thế?

Có lẽ tính tình xấu xa kia vĩnh viễn không thay đổi…

Bỗng nhiên chuông cửa vang lên, cô phun ra kem đánh răng còn sót trong miệng, súc miệng qua loa mấy cái, rồi đến cạnh cửa cầm ống nói của bộ đàm, một hình dáng quen thuộc xuất hiện trên màn hình.

“Là mẹ,” mẹ chầm chậm nói, “Buổi sáng vừa tới chỗ bà ngoại, bà ngoại gói rất nhiều bánh sủi cảo, bảo mẹ đưa qua cho con.”

“Vâng…” Cô ấn nút mở cửa, đầu óc trống rỗng, như là quên mất điều gì đó rất quan trọng.

Bỗng chốc, cô thảng thốt quay đầu nhìn phòng ngủ —— còn có một người đàn ông đang nằm trên giường cô không phải sao?!

“Viên Tổ Vân!”

Cô chạy qua nhảy lên người anh, anh đang ngủ say lập tức quát to một tiếng, giật nảy người trên giường.

“Mau, mau trốn đi! Mẹ em đến đây…” Cô dùng toàn bộ sức lực kéo anh đứng lên, nhưng không biết nên nhét một người cao lớn như vậy vào đâu.

Cuối cùng anh tỉnh táo, chớp mắt nhìn cô, nói: “Tại sao anh phải trốn?”

“Mẹ, mẹ em đến đây!” Cô gấp đến độ nói năng lộn xộn.

“Ờ.” Viên Tổ Vân nhặt lên quần áo mình ở dưới đất, mặc từng cái vào, sau đó tới cửa mang giày.

“Anh đang làm gì đó…” Cô đứng trước mặt anh, ngơ ngác nói.

“Thì rời đi.” Anh nghiêm túc trả lời.

“…” Trong nháy mắt, hốc mắt cô nóng lên, rất muốn nói với anh, cô không phải muốn đuổi anh đi, chỉ là hàng vạn lời nói bị mắc cạn dưới đáy lòng, làm sao cũng không nói thành lời.

Anh mở cửa ra ngoài, vừa đi mấy bước thì thang máy phát ra tiếng “đinh”, ngừng lại.

Cửa thang máy mở ra, Thế Phân thấy mẹ từ bên trong đi tới, sau đó có chút nghi hoặc nhìn một đầu khác của hành lang, cô theo tầm mắt mẹ nhìn qua, Viên Tổ Vân đang đưa lưng về phía hai người đứng tại cánh cửa của căn hộ sát vách, động tác như là đang khóa cửa, sau đó anh xoay người, làm như bất ngờ nhìn cô nói: “Ồ, cô Viên, xin chào.”

“Xin chào…” Cô lúng túng đứng đó.

“Là…mẹ cô sao?” Anh hòa nhã gật đầu với bà Viên.

“Ừm…”

“À, chào bác, cháu ở sát vách ạ.” Anh thật thà gãi đầu.

“Chào cậu.” Mẹ nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, nhưng biểu tình không có gì khác thường.

“Đúng lúc cháu phải ra ngoài, đi trước ạ.” Nói xong, anh ấn nút đi xuống, cửa thang máy mở ra lần nữa.

Mẹ nói lời “tạm biệt” với “hàng xóm” mới quen, sau đó vòng qua người Thế Vân đi vào trong thay giày. Cô nhìn anh đi vào thang máy, hai người trầm mặc nhìn nhau, bàn tay cô cầm nắm cửa hơi run rẩy, sau đó tại phút chốc cửa thang máy khép lại, cô cũng đóng cửa lại.

Mẹ đi tới đi lui trong phòng, giúp cô thu dọn phòng ốc, bà nói rất nhiều với cô, nhưng cô lại đãng trí, hình như trái tim đã theo thang máy đi xuống.

Sắc mặt của anh không có gì không ổn, nhưng cô cho rằng đó là điểm không ổn lớn nhất. Anh như là đang kiềm nén nỗi băn khoăn trong lòng mình, thuyết phục bản thân chấp nhận nỗi băn khoăn này, nhưng không thể thuyết phục bản thân không mất mát, không bàng hoàng, không đau buồn.

Có lẽ trải qua lời từ chối đêm qua, anh không nổi giận, nhưng cũng không giống như sáng nay, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì —— đây không phải là anh, là Viên Tổ Vân tính tình xấu xa kia.

Có lẽ như anh đã nói, cô càng kéo anh ra khỏi cuộc sống bình yên, mang về thời gian trước đây, thế thì anh cần dùng nhiều thời gian hơn mới có thể thoát khỏi thời gian, bởi vậy anh cần phải thay đổi chính mình lần nữa. Anh nói anh không ngại, tuyệt đối không bận tâm…

Nhưng mà cô bận tâm, vô cùng bận tâm.

Sáng thứ hai, Thế Phân mang theo hy vọng đi vào chỗ đợi thang máy trong tòa cao ốc, rất nhiều người đang đợi, nhưng không có bóng dáng của Viên Tổ Vân.

Có lẽ cô đã bỏ lỡ thời gian anh sẽ xuất hiện.

Cô theo đám người đi vào thang máy, quay người lại, Shelly đang tươi cười đứng ở sau cô.

“Chào buổi sáng…” Cô hơi kinh ngạc.

“Chào buổi sáng,” Shelly vui vẻ chào hỏi với cô, “Hôm nay Viên Tổ Vân đi công tác rồi.”

“Đi công tác?” Cô chưa nghe anh nhắc qua.

“Ừm, phải ba hay năm ngày mới về.”

“Vâng…” Cô cụp mắt, không định hỏi tiếp.

Bước vào văn phòng, cô đóng cửa lại, bực bội lấy điện thoại ra, mấy lần muốn bấm dãy số đã thuộc lòng từ lâu, nhưng ngón tay cứng ngắc của cô lại chần chừ.

Cuối cùng, cô vẫn gọi, nhưng theo nhịp tim dồn dập của cô chính là giọng nói nhắc nhở: “Số điện thoại bạn vừa gọi hiện đã tắt máy…”

Cô ngã trên ghế, cảm thấy mình không thể tập trung làm bất cứ chuyện gì, vì thế cả buổi sáng cô cứ ngẩn ngơ, cô nhớ tới ánh mắt của anh khi vào thang máy rồi xoay người nhìn cô, kiên quyết mà mang theo ý cười, dường như vì cô anh sẽ không tiếc mọi thứ.

Cô chợt cảm thấy, nhận được tình yêu của anh, có lẽ là chuyện may mắn nhất trên thế giới này…

Di động rung rung trên bàn, phá tan sự yên tĩnh, khiến cô hoảng hốt. Trên màn hình nhảy lên dãy số cô vừa gọi, ngón tay không biết tại sao trở nên cứng ngắc và do dự, cô nhẹ nhàng ấn nút nghe máy, đặt bên tai.

“Em đoán xem anh đang ở đâu?” Giọng nói của anh vẫn ra vẻ thoải mái.

“…Tóm lại không ở đây.”

“Em nói ‘ở đây’ là chỗ nào?” Anh có chút mơ hồ.

“…Bên cạnh em.”

Cô nghe được âm thanh hít sâu ngạc nhiên ở đầu dây bên kia, cô nhoẻn miệng cười, ngẩn ngơ của cả buổi sáng đã tan biến.

“Anh sẽ nhanh chóng trở về, trễ nhất là thứ sáu.” Anh cười nói.

“Ừm…” Lúc này cô ngược lại không biết nên nói tiếp ra sao.

“Này!”

“?”

“Em sẽ nhớ anh chứ?” Câu hỏi của anh đơn giản thẳng thắn.

Nhưng cô không thể trả lời, hình như loại thân mật này khiến cô không dám đến gần một bước.

“Em không thể miễn cưỡng gật đầu sao?” Anh phàn nàn.

Cô nhíu mày, miễn cưỡng gật đầu.

Anh bỗng nhiên cười rộ lên, cười rất vui vẻ: “Vừa rồi em nhất định thật sự gật đầu phải không?”

“Không có…” Cô sực nhớ cho dù mình gật đầu thế nào anh cũng không nhìn thấy, cô dứt khoát mạnh miệng phủ nhận.

Nhưng anh vẫn cười, hình như không tin, cuối cùng anh dặn cô có việc đều có thể gọi anh bất cứ lúc nào, rồi cúp máy.

Cô buông di động, nhìn ngoài cửa sổ, cũng không nhịn được nụ cười.

/*/

“Cô biết không,” giữa trưa lúc ăn cơm dưới lầu Carol bùi ngùi nói, “Gần đây tôi chợt phát hiện đàn ông có thể lựa chọn trên thế giới này càng ngày càng ít.”

“…Là yêu cầu của cô càng ngày càng cao quá thôi.”

“Có lẽ,” cô ta dừng một chút, “Nhưng điều này không có gì đáng trách, nếu phụ nữ không có yêu cầu với sự lựa chọn ban đầu của mình, thế thì cuộc sống sau này sẽ càng ngày càng hỏng bét.”

Thế Phân bật cười, Carol chính là loại người luôn có thể dùng ngụy biện nói ra lời có đạo lý.

“Còn cô thì sao, cô cũng chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi mà thôi, chẳng lẽ không có ai để lựa chọn sao?”

Cô bĩu môi, không hề bất ngờ đề tài này lại chuyển sang mình, bởi vậy cô ung dung trả lời: “Tôi nghĩ là có, chẳng qua, quan hệ giữa nam và nữ đôi khi sẽ trở nên rất phức tạp, cho nên…”

Cô sực nhớ tới câu trả lời của “Vân đạm phong khinh” đối với “Tinh cầu cô đơn” ở trong tiết mục: đó căn bản không phải là một sự lựa chọn… cô hình như hiểu được anh muốn nói cái gì.

“Điều đó không phải là một sự lựa chọn,” cô nói, “Mà là một loại hiểu biết lẫn nhau, khi cô hiểu một người, cô sẽ không để ý sự lựa chọn của đối phương hoặc là của mình, bởi vì cô có thể thản nhiên đối diện với mọi thứ.”

Carol ngơ ngác nhìn cô, dùng sức chớp mắt, nói: “…Cô có tiềm năng lớn làm loại chuyên gia tâm lý lừa gạt người ta trên tivi.”

“…Cám ơn.”

 

 

 

 

Advertisements

3 thoughts on “[TTCTY] Chương 13.1

  1. Cám ơn bạn đã Edit. mình cũng thích văn phong của Xuân Thập Tam Thiếu,…khá nhẹ nhàng nhưng day dứt cũng nhiều….thật ra đôi khi đọc truyện tình cảm cũng giúp bản thân mình ngộ ra được nhiều thứ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.