Thẩm tiên sinh Cố phu nhân [TTSCPN]

[TTSCPN] Chương 3

Chương 3

Lại nói Thẩm Châm bên này.

Hai người vào Thục Lưu Hương, yêu cầu một gian phòng riêng, Thẩm Châm vừa xem thực đơn vừa nói với nhân viên phục vụ, Cố Tích Hoa ngồi bên cạnh, trầm mặc nhìn cô. Thẩm Châm tỏ vẻ tự nhiên, giống như không cảm thấy có người đang quan sát cô.

“Một phần gà xào cay, một phần cá hấp sốt cay, một phần thỏ xào ớt, một phần tôm hùm sốt cay, một phần lươn xào, tất cả đều là phần nhỏ, thêm rau xào và và một phần canh trứng muối tảo tía, cứ như vậy.” Thẩm Châm đưa thực đơn cho Cố Tích Hoa, anh nhìn nhìn, không gọi thêm nữa, sau đó đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, nói: “Đổi phần nhỏ thành phần trung, canh trứng muối tảo tía đổi thành canh cải xanh nấu nghêu.”

Cố Tích Hoa chỉ làm mấy động tác, ánh mắt Thẩm Châm vẫn dõi theo anh, đợi sau khi nhân viên phục vụ đi rồi, Thẩm Châm nói: “Thẩm tiên sinh, em cảm thấy lần gặp thứ hai em đã yêu anh rồi.” Sắc mặt cô nghiêm túc, ánh mắt phát sáng như ống kính Canon.

“Tôi họ Cố, gọi là Cố Tích Hoa.” Anh không biết tại sao cô gọi anh là Thẩm tiên sinh, có lẽ cô nhận nhầm người rồi? Nhưng nếu anh nhớ không sai, vừa nãy hình như là vừa thấy đã phải lòng?

Không đúng, giờ đã là lần gặp thứ hai đã yêu rồi.

“Tôi chẳng có bề ngoài điển trai.” Nếu như so với người trong nhà họ Cố.

Vì thế lần gặp thứ hai đã yêu là từ đâu ra?

Thẩm Châm không giải thích, giống như anh không giải thích vì sao muốn đổi canh trứng muối tảo tía thành canh cải xanh nấu nghêu, có một số việc thấy được là đủ rồi, không cần phải nói ra.

Canh cải xanh giải nhiệt hạ hỏa, sau khi ăn xong đồ cay dùng canh này sẽ có công dụng làm dịu cảm giác cay xè, sau khi thức dậy cổ họng sẽ thoải mái hơn, rất tốt đối với sức khỏe.

Anh không giải thích, vừa lúc cô cũng biết.

“Không có gì, dù sao lần gặp thứ hai em đã yêu anh rồi.” Thẩm Châm xua tay, không để ý nói. Đối phương đã nói tên, cô cũng nên đáp lại, “Em họ Thẩm, gọi là Thẩm Châm.” Sau đó cô bình tĩnh nhìn anh, “Sớm muộn gì có một ngày anh sẽ là Thẩm tiên sinh.”

Cố Tích Hoa nhướng mày.

“Anh cảm thấy thế nào?” Thẩm Châm chợt hỏi.

Cố Tích Hoa suy nghĩ một lát, “Cũng không tệ lắm.” Lúc khoé miệng Thẩm Châm sắp nhếch lên, ánh mắt sắp lấp lánh thì anh nói tiếp, “Tên rất hay.”

Thẩm Châm im lặng.

Cố Tích Hoa cười: “Ba mươi bốn tuổi, yêu đương hai lần, một lần hồi cao trung, một lần hồi đại học, sang Pháp du học bốn năm, không có tình sử ở nước ngoài, làm việc tại doanh nghiệp nước ngoài, tiền lương ổn định, mức lương ổn định, một vài bất động sản, vài chiếc xe. Ba mẹ khoẻ mạnh, vài người họ hàng.”

Thẩm Châm sửng sốt.

Đây là chứng tỏ có ý tiến thêm một bước nữa ư?

Cô ở trên đường mạo muội lôi kéo người ta, còn nói rất nhiều lời lớn mật không thể kiềm chế, theo phỏng đoán của cô, sau bữa cơm này chắc là phải phí nhiều tâm tư mới có thể liên lạc lần nữa, vả lại sau khi liên lạc rồi đoán chừng cũng phải tốn nhiều tâm tư hơn để khiến người ta tin cô không mắc bệnh thần kinh mà là thật sự vừa gặp đã yêu.

Kết quả?

Kết quả?

Thẩm tiên sinh tỏ vẻ “I trust you, cũng không tệ lắm, có thể thử xem”?

Cố Tích Hoa vốn nghĩ rằng sau khi anh tỏ vẻ như thế, dựa theo mạch truyện chính xác hẳn là nhận được thông tin phản hồi như nhau, nhưng khi anh nhìn Thẩm Châm đợi cô nói chuyện thì cô cau mày nửa từ chối nửa không đành lòng nói: “Không được, quá nhanh.”

Cố Tích Hoa nhướng mày.

Thẩm Châm vẫn đắm chìm theo hướng đi trong mạch truyện của chính mình, có lẽ giờ phút này đã nhập vào tầng 18X.

Khi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn đi vào thì trông thấy vẻ mặt đau khổ “không muốn từ chối nhưng lại không thể không từ chối”, lông mày cũng không nhịn được mà nhíu lại theo biểu tình kỳ lạ của cô —— chẳng lẽ nước có vấn đề?

Thẩm Châm ngẩng đầu mau chóng nhìn anh một cái, rồi lại cúi đầu ngay lập tức: “À thì, tuy rằng chúng ta sớm muộn gì cũng đi tới bước kia, nhưng bây giờ…có phải quá nhanh hay không?”

Cố Tích Hoa cười như không cười.

“Thực ra,” Thẩm Châm lại đưa ra vẻ mặt nghiêm túc, “Em muốn chuẩn bị trước một chút, biết thêm vài tư thế.”

Cố Tích Hoa: “…”

Đồ ăn lần lượt bưng lên, màu sắc bóng nhẫy, dụ dỗ vị giác cao nhất khiêu chiến người ta, Thẩm Châm nuốt nước miếng, đây là tín hiệu mà một người sành ăn hiểu rõ —— chuyện lớn gì cũng phải đứng sang bên mà chờ.

“Không thì ăn trước nhé?” Thẩm Châm thử dò hỏi.

Cố Tích Hoa gật đầu, đưa bát đũa cho cô. Thẩm Châm không hề khách khí ăn rất ngon lành.

Thẩm Châm rất thích ăn cay, không cay không vui mà.

Bữa cơm này ăn rất thỏa thích, mỹ vị kéo dài, căn bản không thể dừng được!

Sau cùng, Thẩm Châm vác bụng tròn vo chậm chạp đi theo ra.

Di động biểu thị chín giờ rưỡi.

Có nên hỏi số điện thoại di động không nhỉ? Ăn uống no say, Thẩm Châm đứng tại cửa quán ăn rối rắm.

Trước đó có một cơ hội rất tốt, Thẩm tiên sinh đã tự giới thiệu.

Cố Tích Hoa. Ờ, cái tên này khí phách ngất trời…

Bây giờ lại tự giới thiệu hình như hơi đột ngột nhỉ? Nhưng mọi người đều nói…

Thẩm Châm lặng lẽ quấn sợi tóc, làm như lơ đãng trộm ngắm anh một cái. Khuôn mặt anh chợt sáng chợt tối trong ngọn đèn, dáng vẻ điềm tĩnh bình yên vô cớ khiến người ta cảm thấy an toàn.

Một cái liếc mắt này đã làm tan biến tâm trạng rụt rè ban nãy, trong lòng cô chợt nóng lên —— mày đang rối rắm gì hả Thẩm Châm, là mày vừa gặp đã yêu người ta, không dám bình tĩnh một chút sao.

“À thì, di động của em ngừng hoạt động rồi, có thể mượn di động của anh không?” Lời vừa ra khỏi miệng Thẩm Châm đã muốn cắn đầu lưỡi, có thể nghĩ kỹ hơn một chút không hả Thẩm Châm?

Cố Tích Hoa tỏ vẻ điềm tĩnh, cũng không lấy di động ra: “Hồi nãy là ai vừa ăn cơm vừa gửi tin nhắn thế?”

“…” Thẩm tiên sinh, anh không đáng yêu chút nào ╭(╯^╰)╮ “…Hồi nãy gửi tin nhắn chơi tới 10086 thôi…” Quá khẩn trương, quá ngượng ngùng, không đề tài không dám mở miệng, đánh lấy chơi đùa điện thoại để che đậy.

“Vì thế dịch vụ khách hàng ngừng hoạt động máy của em?”

“Em có thể gật đầu không?” Thẩm Châm tỏ vẻ nghiêm túc hỏi.

Cố Tích Hoa gật đầu.

Thế là Thẩm Châm trịnh trọng gật đầu.

Chân mày Cố Tích Hoa giật giật.

Sau một lúc lâu, anh nói: “Đi thôi, tôi đưa em về nhà.” Anh vẫn không lấy di động ra.

 

 

Advertisements

5 thoughts on “[TTSCPN] Chương 3

  1. ôi anh cũng hùa theo chị chứ :)) ngạc nhiên thật đó. 2 anh chị này làm mình cảm thấy thoải mái lắm

  2. Nhưng sao không ủi tới lun mà lại thắng thắng trở lại sự nhu mì vậy Thẩm Chân đại ca, í quên tiểu thư!?
    Hơi bị tụt hứng :D

  3. khị khị không hiểu sao mấy bữa nay lại thấy các post của truyện nổi lên khi lướt reader nữa nhỉ, lâu lâu đọc lại vẫn thấy độ dễ thương không đổi, ^_^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.