[NBDAT] Chương 11

Chương 11: Điều tra

Hai giờ chiều, Đinh Huyên thay quần áo, thu xếp túi đồ của mình, định đi làm thủ tục xuất viện, lúc này bố cô gọi điện tới, bởi vậy Đinh Huyên không vội vàng xuống lầu, ngồi ở mép giường nghe điện thoại của bố.

“Con không biết bơi thì đừng ra biển chơi. Ngộ nhỡ thật sự xảy ra tai nạn thì làm sao đây?” Ở đầu dây bên kia, trong âm thanh luôn trầm lắng của ông Đinh mang theo nỗi ưu tư khác. Ông ít khi ở nhà, là một người cha truyền thống, một mình nuôi con gái trưởng thành, suy cho cùng có chút ngăn cách và bất tiện. Ông không nói, Đinh Huyên cũng không nhắc tới. Nhưng cô biết bố luôn quan tâm đến cô.

“Con biết rồi bố.” Đinh Huyên rất áy náy, rốt cuộc vẫn khiến ông lo lắng.

(more…)

[NBDAT] Chương 10

Chương 10: Bạn gái

Khi Đinh Huyên tỉnh lại thì đã ba giờ chiều, trần nhà trắng tinh.

Cô thử động đậy, phát hiện cổ mình đeo vòng chụp bảo vệ cổ, trên người đắp chăn, tay trái đang truyền nước biển.

Đây là bệnh viện. Nhận ra mình thế mà thoát được một nạn, bãi biển trong hồi ức tựa như giấc mơ không phải sự thật, nhưng cơ thể đau đớn lại đang nhắc nhở cô mình không nằm mơ. Trong lòng Đinh Huyên vẫn còn sợ hãi, cảm xúc ngổn ngang. Cô động đậy khóe miệng, lập tức cảm thấy bờ môi đau nhói.

(more…)

[NBDAT] Chương 9

Chương 9: Sóng biển

Từ trường học đến bãi biển Đông Thanh ở vùng ngoại ô mất hơn hai tiếng đi đường. Đinh Huyên trực tiếp bắt một chiếc taxi, nhưng bởi vì thời gian đi làm kẹt xe, khi đến chỗ kia thì đã là một rưỡi trưa.

Đinh Huyên xuống xe liền chạy thẳng về phía bãi biển.

Bãi biển Đông Thanh kéo dài 11 km, ở hai đầu còn có mấy km bãi cát. Nói là bãi biển, thật ra là bãi biển nhân tạo, sau khi được khai phá thành khu du lịch mới bắt đầu mở thành bãi biển, trên con đường ngắm cảnh không ít du khách qua lại. Người bán hàng rong xe hàng chuyển động chào hàng đủ loại hàng thủ công bỏng ngô xúc xích. Còn có ông chú bà bác cầm chùm bong bóng đủ màu sắc qua lại chào hàng.

(more…)

[NBDAT] Chương 8

Chương 8: Hồ ly

Đinh Huyên tỉnh lại trong ánh nắng buổi chiều rạng rỡ, giường đệm dưới người ấm áp thoải mái, tựa như không khí mang theo mùi tia nắng nhàn nhạt.

Cô mở mắt trong ý thức mơ hồ, sau khi nhìn thấy rõ trên tủ đầu giường đặt một bộ sách y khoa, cô bật dậy, nhưng lại vì cơn nhức đầu dữ dội mà trước mắt biến thành màu đen, cô nằm lại trên giường lần nữa.

Không kịp đợi choáng váng trước mặt tan đi, phản ứng đầu tiên của Đinh Huyên là kéo chăn ra —— quần áo cô đang mặc không phải của mình, mà rõ ràng là bộ đồ ngủ phái nam quá cỡ. Hơn nữa, căn phòng xa lạ, trang hoàng xa lạ…

Máu toàn thân cô đều xông lên đầu, xuống giường chạy đến cửa, kéo cửa mở ra.

(more…)