[NBDAT] Chương 32

Chương 32: Thanh xà

Chủ nhiệm Cầu tỉnh lại. Uông Ninh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, khi gọi điện thoại cho Đinh Huyên bà thuận tiện nhắc tới tin tức này. Đinh Huyên cũng rất mừng, nhận xong điện thoại thì hứng khởi đi về phía phòng tập diễn. Vừa mới đến gần, trông thấy vài diễn viên trẻ của trung tâm kịch nói đang cười khúc khích đẩy cửa ra, trong tay cầm tấm ảnh có chữ ký áo thun trắng vân vân, đều là chữ ký của Tư Nam.

“Cám ơn anh Tư!” Cô gái cuối cùng che miệng cười, tiện tay đóng cửa lại, rồi cùng bạn mình cười đùa rời đi.

Anh Tư?

Đinh Huyên tò mò nhìn mấy cô gái kia, đẩy cửa ra.

(more…)

[NBDAT] Chương 31

Chương 31: Phương hướng

Buổi sáng trời lại mưa. Bầu trời xám xịt, mưa bụi lắt nhắt, dai dẳng mà lạnh lẽo.

“Tôi vừa ra khỏi trường, khoảng một tiếng sau sẽ tới bệnh viện.” Đinh Huyên gửi tin nhắn cho Đoàn Luật Minh xong, lau đi hạt mưa rơi trên di động, rồi cất vào ba lô.

Trạm xe cũng ướt sũng dưới trời mưa, ngay cả ánh đèn cũng lờ mờ.

Tới bệnh viện, cô theo tin nhắn của Đoàn Luật Minh đến lầu chín —— chủ nhiệm Cầu vẫn chưa tỉnh, hôm nay đúng lúc Uông Ninh đến trông chừng.

(more…)

[NBDAT] Chương 30

Chương 30: Tư Nam

Đinh Huyên không hề nhúc nhích, tầm mắt từ từ dời lên, từ khăn tay đến chủ nhân của nó.

Anh ta đột nhiên nhếch lên khóe miệng bên trái, lộ ra một nụ cười vô cớ. Khuôn mặt ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai này, rất điển trai, khí chất anh tuấn, cũng rất quen thuộc, là sự quen thuộc mà Đinh Huyên thường nhìn thấy trong phim trên đài truyền hình.

Là Tư Nam, ảnh đế trẻ tuổi Tư Nam.

(more…)

[NBDAT] Chương 29

Chương 29: Nhà hát

Thứ bảy, thời tiết buổi chiều quang đãng.

Uông Ninh dẫn Đinh Huyên đến buổi họp tại nhà hát gặp được giáo sư Cổ cao tuổi, ít giao du bên ngoài. Tại đây ngoài những người phụ trách ở nhà hát, thì chính là những nhân vật thâm niên trong giới kịch nói, đếm qua đếm lại Đinh Huyên là người có bằng cấp thấp nhất, cũng chẳng có vị trí chính thức, chỉ dời ghế ngồi ở phía sau Uông Ninh. Đáng lẽ với trình độ chuyên môn của Đinh Huyên, cô không thể tham dự loại hội nghị này, nhưng có Uông Ninh ở đây, mọi người liền ngầm đồng ý.

Giáo sư Cổ vẫn ngồi xe lăn, đeo máy trợ thính, triệu chứng Parkinson đã hiện ra, bàn tay bưng tách trà không ngừng run rẩy, nhưng cặp mắt vẫn sáng trong như xưa, tuy không nói nhiều, nhưng từng câu đều hợp lý. Giáo sư Cổ có mặt tại đây chủ yếu lắng nghe mọi người bàn bạc, thay mặt ông ta trao đổi với mọi người chính là một trợ lý hơn bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò, hai má hơi lõm, trên mũi đeo mắt kính gọng đen, có cảm giác của dân trí thức vào những năm tám mươi, cẩn thận tỉ mỉ, đặc biệt nghiêm túc.

(more…)

[NBDAT] Chương 28

Chương 28: Cuối kỳ

Kỳ nghỉ nguyên đán ba ngày chấm dứt, phim của giáo sư hướng dẫn đã đóng máy từ lâu, Đinh Huyên lại trở về khuôn mẫu mỗi ngày đọc luận văn viết luận văn, bảy giờ sáng thức dậy, nhận trọng trách cho Vương Thu dậy sớm không nổi, đến thư viện giữ chỗ.

“A Huyên, tớ đến rồi, cậu đang ở đâu thế?” Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh của Vương Thu.

“Phòng đọc báo chí.” Đinh Huyên hạ giọng, kéo ghế ra cầm cốc nước, “Bên trái hàng thứ ba bàn chính giữa.”

“Ờ ờ, tớ thấy cậu rồi.” Vương Thu tắt điện thoại.

(more…)