Gương mộng [GM]

[GM] Chương 5

Giấc mộng thứ hai: Lồng giam (trung)

Bốn,
Ánh nắng tươi đẹp, Du Nhĩ nằm trên ghế dựa trong sân, trong tay cầm một quyển sách nhỏ, ánh mắt vừa nhắm vừa mở, giống như muốn ngủ.
Hiền Hạ đứng bên cạnh, chầm chậm lay động cây quạt trong tay. Dưới từng đợt gió nhẹ mát rượi, Du Nhĩ không chống lại sự buồn ngủ nữa, chìm sâu vào giấc ngủ.
Rõ ràng giống như chân thật, nhưng lại trong mộng.

Nói mới nhớ, tại sao mình muốn tham gia thí nghiệm này chứ?
Ý niệm vừa hiện lên, vốn là hư vô đen kịt bỗng nhiên phát sáng.
Cảnh tượng trước mắt Du Nhĩ hết sức quen thuộc, đây là trong phòng ngủ của căn biệt thự đầu tiên cô đã mua. Chỉ là…
Du Nhĩ nhìn thấy cặp nam nữ tằng tịu trước mắt, ánh mắt lạnh lùng không đếm xỉa.
Nhưng, nhất định có người không thể bình tĩnh.
“Phịch!” Cửa phòng bị người khác dùng sức đẩy ra, tiếng vang rất lớn kinh động đến đôi nam nữ trên giường.
Người đàn ông nhìn sang phía cửa, sắc mặt nhất thời trở nên trắng bệch: “Du, Du Nhĩ…!”
Người phụ nữ đẩy ra cửa phòng giận dữ nhìn người đàn ông trên giường, ánh mắt như dao sắc lại hung hãn: “Anh phản bội tôi.”
“Anh…”
“Câm miệng.” Người phụ nữ quát to ngăn lời biện bạch của người đàn ông, cô nhìn người phụ nữ bị dọa đến ngây người từ lâu một cái, khi nhìn lại người đàn ông, vẻ mặt cô trở nên chán ghét như là nhìn thấy thứ gì đó buồn nôn.
“Lập tức, ngay tức khắc! Rời khỏi nhà tôi và cuộc sống của tôi ——” người phụ nữ đứng cạnh cửa như là dùng hết sức lực thốt ra từng chữ, cô nổi giận gằn từng tiếng nói, “Tôi, ghét, bẩn.”
Xoạt ——
Nàng mở mắt ra, trông thấy khuôn mặt lo lắng của Hiền Hạ.
“Du Nhĩ, nàng ổn chứ?” Hiền Hạ cầm khăn tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt Du Nhĩ, hắn nhìn thấy chủ tử trước mắt hình như mơ thấy ác mộng, lo lắng trong mắt càng sâu hơn.
Du Nhĩ lấy lại tinh thần chợt nhổm dậy, dùng sức ôm chặt Hiền Hạ. Nàng hít hà mùi hương yên lòng và quen thuộc nhất bên cạnh, như là rốt cuộc thoát khỏi gì đấy.
Vừa rồi nàng giống như mơ thấy một giấc mộng khiến người ta vô cùng chán ghét, vừa mở mắt ra khi nhìn thấy người nam nhân trước mặt, nàng chỉ có một ý niệm trong đầu: ôm chặt hắn! Ngươi có thể nhận được sự cứu chuộc! Có thể rời xa tất cả tà niệm trên thế giới!
“Du, Du Nhĩ!” Cái ôm bất chợt khiến Hiền Hạ lúng túng, hắn khựng lại, nhẹ nhàng ôm lại Du Nhĩ, lấy tay vỗ nhẹ lưng nàng, “Không có việc gì, ta ở đây, ta ở đây…”
Ôm một hồi lâu, Du Nhĩ vẫn không có dấu hiệu muốn buông tay.
“Du Nhĩ…còn như vậy, e là bị người khác nhìn thấy.”
“À,” Du Nhĩ lại khẽ cười một tiếng, chẳng thèm để ý, “Nếu quả thật sẽ để người khác nhìn thấy, ngươi làm sao để ta ôm? Cái sân này đã được ra lệnh từ trước không cho phép người ngoài tự tiện tiến vào, ngươi cho rằng ta chưa tỉnh ngủ muốn gạt ta sao?”
“Du Nhĩ đã quên, hôm qua hoàng hậu ban thưởng…nội thị sao?” Nói tới chuyện này, âm thanh Hiền Hạ giảm thấp mấy độ, “Lúc sáng sớm bọn họ đã tới cung, bây giờ cũng…”
“Hừ.” Nghe tới đó, Du Nhĩ tức tối thả tay ra, “Ngươi chỉ biết phá hỏng chuyện tốt của ta.”
Lời trách móc khó hiểu, nhưng Hiền Hạ lắng nghe đã hiểu rõ ý tứ bên trong, hắn trấn an nói: “Trước hết giải quyết phiền toái, buổi tối nô tài sẽ hầu hạ chủ tử chu đáo.”
Du Nhĩ liếc nhìn hắn một cái: “Còn ba hoa với ta?”
“Du Nhĩ…”
“Được rồi, đi thôi.”
Hiền Hạ thoáng ngẩng đầu nhìn nàng, thái độ đối với nàng chợt thay đổi ý kiến hơi bất định.
“Không phải nói có người tới sao?” Khóe miệng Du Nhĩ cong lên, cười nói xấu xa, “Ta muốn đóng cửa —— thả chó.”
“Gâu! Gâu! Gâu!” Chú chó con toàn thân trắng muốt thấy người chẳng hề sợ hãi, nó uy phong lẫm liệt sủa to, tính tình cực kỳ giống chủ nhân của nó.
“Đây là chó ngoại bang tiến cống được hoàng thượng ban tặng, bây giờ ta giao cho hai ngươi nuôi dưỡng, nhưng không được có một chút sơ xuất nào.” Du Nhĩ cầm điểm tâm, nhẹ nhàng thưởng thức một miếng. Đợi một lúc vẫn không nghe được câu trả lời, lúc này Du Nhĩ mới liếc mắt nhìn hai tên tiểu thái giám quỳ phía dưới.
Một người quả cảm lạnh lùng, một người nhỏ nhắn đáng yêu —— khá khen cho sự phục vụ chu đáo.
“Nương nương, nô tài và Lưu công công đều tinh thông võ nghệ nhưng không biết cách chăn nuôi sủng vật, làm sao nuôi chó được, e là sẽ xảy ra vấn đề. Con chó con này hãy giao cho người đặc trách chăn nuôi, mới là thượng sách.” Tên thái giám quả cảm lạnh lùng quỳ gối phía dưới tự nhiên hào phóng, giống như hoàn toàn suy nghĩ cho Du Nhĩ.
“Nương nương, là chúng thần không làm việc tốt sao? Xin nương nương chỉ thị, thần và Trịnh công công nhất định sẽ sửa, cũng xin nương nương để chúng thần hầu hạ bên cạnh người!” Lưu công công tuổi tác hình như mới mười bốn mười lăm mở to đôi mắt vô tội, trong mắt còn ngấn lệ, hắn ta nói xong lời này, liền nhanh chóng dập đầu mấy cái.
Nhìn thấy biểu hiện của hai người, Du Nhĩ im lặng không nói, nàng nghĩ thầm hai tên này cũng chẳng tốt lành gì. Người của hoàng hậu, không hành động mù quáng, hai tên này nằm đúng tiêu chuẩn, mới dám như thế… Nhưng ——
“Nếu ngay cả một con chó các ngươi cũng chăm sóc không tốt, bổn cung làm sao yên tâm để các ngươi hầu hạ?” Du Nhĩ không bị thuyết phục, cười châm chọc, “Nếu đã tới chỗ bổn cung, thì phải tuân theo mệnh lệnh của bổn cung, nếu không —— đánh hai mươi trượng! Niệm tình các ngươi vi phạm lần đầu, lần này ta tha cho các ngươi, lần sau còn dám tranh luận với bổn cung, tuyệt đối không tha thứ.” Du Nhĩ giơ tay, ra hiệu cho Hiền Hạ giao chó cho bọn họ, “Dẫn chó đi, lui xuống suy nghĩ cho kỹ, nếu nó xảy ra vấn đề gì, ta chỉ hỏi các ngươi!”
“…Dạ.”
Đợi người bên ngoài lui ra, Hiền Hạ luôn duy trì sự im lặng lén liếc nhìn Du Nhĩ một cái.
“Sao vậy?”
Hiền Hạ cụp mắt, như là đang ngẫm nghĩ.
“Nô tài nghĩ rằng, chó trong miệng Du Nhĩ ——”
“Chỉ ngươi?” Du Nhĩ nhướn mày, đứng dậy đi tới trước mặt Hiền Hạ, giơ tay nâng cằm Hiền Hạ lên, “Không, không, không.” Du Nhĩ nhìn thẳng vào mắt Hiền Hạ, buộc hắn đối diện với nàng, “Ngươi chính là bảo vật trân quý nhất của ta.”
Trong mắt Hiền Hạ chấn động, cong lên khóe miệng tự giễu: “Nương nương nói đùa… A!” Hiền Hạ mở to hai mắt nhìn, trông thấy khuôn mặt mịn màng nõn nà trước mắt, cảm nhận được xúc cảm trên bờ môi, chỉ cảm thấy người trước mắt càng ngày càng không nhìn thấu suy nghĩ.
Nhấm nháp xong ngon ngọt, Du Nhĩ lùi về sau một bước liếm môi, sắc mặt lẳng lơ kiều diễm: “Rất ngọt.”
Nhìn thấy Du Nhĩ như vậy, Hiền Hạ lại tràn trề vẻ ngượng ngùng khó hiểu, hắn đứng tại chỗ, chân tay luống cuống.
Du Nhĩ thưởng thức một lúc, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Hiền Hạ.”
Hiền Hạ nghi hoặc ngẩng đầu nhìn nàng.
“Ta nghĩ ra một cách ‘ra ngoài’.”
Hiền Hạ cứng đờ, nhìn thấy Du Nhĩ trước mắt mang vẻ mặt rất nghiêm túc, tia sáng trong mắt hắn tối sầm lại, cúi đầu xuống: “Xin —— Du Nhĩ căn dặn.”
Năm,
“Hoàng hậu nương nương, người xem hoa mẫu đơn đẹp không?” Du Nhĩ chỉ vào một đóa mẫu đơn tươi đẹp thanh thoát, hỏi hoàng hậu ở bên cạnh.
“Đẹp đẹp, nhưng mà…” Gọi bổn cung ra đây chỉ là vì ngắm hoa? Hoàng hậu liếc mắt thấy vẻ mặt Du Nhĩ như mọi khi, “Không biết Dũ phi có hài lòng với quà tặng của bổn cung không?”
“Đương nhiên…” Du Nhĩ mỉm cười, “Là hài lòng rồi.”
Đến khi hai người đi qua một chỗ, cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến tiếng thở hổn hển nhè nhẹ, trong bất mãn muốn tìm sự khao khát thâm sâu.
Bước chân hoàng hậu khựng lại, theo bản năng nhìn sang Du Nhĩ, nàng lại làm như chẳng nghe thấy gì cả. Hoàng hậu chần chừ một lúc, cũng giả vờ như không biết gì tiến về phía trước, nhưng ——
“A ——” một tiếng thở dài sang sảng, không lớn, nhưng tất cả mọi người đều nghe được.
Hiền Hạ ở bên cạnh Du Nhĩ bỗng nhiên nói: “Nương nương, phía sau núi giả hình như có nhân vật khả nghi.”
Du Nhĩ nhìn sang hoàng hậu: “Nương nương ——”
Đương nhiên không thể bỏ qua nữa, hoàng hậu dẫn đầu đi tới đằng trước: “Bổn cung thật muốn xem, là ai đang trốn ở phía sau.”
Đoàn người đi tới sau núi giả, lại nhìn thấy một màn khiến người ta kinh ngạc đến ngây người.
Hai tên thái giám vốn được hoàng hậu ban tặng Du Nhĩ, Lưu công công và Trịnh công công lại giữa ban ngày ban mặt làm chuyện bất chính. Trịnh công công rút ra dị vật dưới người Lưu công công, gấp gáp bắn ra thứ trong người mình. Cho dù bị một đám người vây xem, hai người cũng hoàn toàn đắm chìm bên trong, không thể tự kiềm chế.
Hoàng hậu hết sức kinh hãi giận tím mặt, nàng ta giơ ngón tay chỉ hai người kia: “Các ngươi —— làm càn!”
Nghe được âm thanh tức giận, hai đôi mắt mê đắm của Lưu công công và Trịnh công công dần dần trong suốt. Đến khi bọn họ thấy rõ người trước mặt, liền hoảng hồn toàn thân lạnh lẽo, cúi đầu nhận ra bản thân không mảnh vải, trong lòng biết tất cả đều kết thúc rồi.
“Trời ơi!” Du Nhĩ che miệng, phát ra tiếng than sợ hãi.
“Kéo xuống hết!” Hoàng hậu ra lệnh một tiếng, mấy tên thị vệ phía sau lập tức đi tới trước, choàng quần áo hai người lên che lấp, rồi sau đó kéo xuống.
“Thật là làm mất hứng thú của nương nương…” Du Nhĩ thấp giọng nói.
Hoàng hậu nhìn Du Nhĩ một cái thật sâu, ngay sau đó xoay người: “Hồi cung.”
Nhìn thấy bóng lưng hoàng hậu bỏ đi, khóe miệng Du Nhĩ hơi cong lên.
Trở về cung điện, Du Nhĩ ngâm mình trong thùng nước tắm, nước ấm khoan khoái khiến Du Nhĩ phát ra một tiếng thở thoả mãn.
Hiền Hạ ở bên cạnh hầu hạ nhìn Du Nhĩ, chậm rãi nói: “Hoàng hậu sẽ không từ bỏ ý đồ.”
Du Nhĩ nâng lên cánh tay nhỏ nước, không có biểu cảm thừa thãi nào: “Ta đương nhiên biết ——”
“Vậy nàng ——”
“Lại đây.”
Hiền Hạ chần chừ phút chốc, đến gần thùng nước: “Du Nhĩ có gì dặn ——”
Lời còn chưa dứt, một bàn tay ướt sũng nắm lấy cánh tay Hiền Hạ.
Du Nhĩ ngước mắt, trong mắt gợn sóng, mị hoặc khôn cùng: “Quần áo này vướng víu…cởi ra đi.”
Hầu kết Hiền Hạ trượt lên trượt xuống.
Sau khi xong việc, Hiền Hạ hầu hạ Du Nhĩ mặc xong quần áo. Nghi vấn trong lòng có tăng không giảm: “Nếu hoàng hậu làm khó dễ, nàng sẽ tự bảo vệ mình thế nào?”
“Kế hoạch của ta, nhất định không thể lưu lại hai kẻ tai mắt kia,” Du Nhĩ xoay người ôm lấy Hiền Hạ, nhẹ giọng nói, “Chúng ta chú ý nhiều hơn, đừng lộ ra nhược điểm, trong thời gian ngắn nàng ta sẽ không làm gì được ta.”
Hiền Hạ cụp mắt, thu lại bất an trong mắt.
Thế cuộc, đã bắt đầu rung chuyển rồi.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.