[TTSCPN] Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 1: Cố Tích Hoa

Lúc Thẩm Châm mang thai, cảm xúc gắt gỏng quá mức, tiểu tổ tông nằm trên sofa ăn trái cây, ăn trúng một trái nho hư khuôn mặt trắng trẻo nhăn lại, ngay sau đó cô hổn hển gọi “Cố Tích Hoa!”

Anh từ phòng sách đi ra, hôn lên khuôn mặt mang theo vẻ giận dỗi, âm thanh nhẹ xuống: “Sao thế?”

“Nho hư!”

“Em nhả ra chưa?”

“Rồi.”

Cố Tích Hoa lại hôn lên khuôn mặt cô gái nhỏ vẫn còn nhăn nhíu: “Ngoan. Lần sau nhìn kỹ hẵng ăn.” (more…)

[TTSCPN] Chương 58

Chương 58

Bên này Cố Tích Hoa đang lạnh lùng nhìn trợ lý đổ đầy mồ hôi, âm thanh không có chút ấm áp: “Chẳng phải tôi đã nói không hợp tác với thiết kế Danh Bác rồi sao, hai hợp đồng này là gì đây?”

“Đó là ký hồi trước…” Trợ lý nhỏ giọng trả lời.

“Lúc tôi nói không hợp tác đã qua năm sáu tháng, thời gian ký hợp đồng này là đầu tháng bảy, cái nào trước cái nào sau?”

Cố Tích Hoa đột nhiên tráo trở, trợ lý quả thực khóc không ra nước mắt…… Lúc ấy chỉ thiếu giấy tờ hợp tác mà thôi, Danh Bác đã bắt tay làm thiết kế hơn nữa đã đưa ra ba phần dự án, trong tình huống như vậy, ngưng hẳn hợp đồng và hủy bỏ có gì khác nhau, hủy bỏ có ảnh hưởng rất lớn với công ty, nếu làm theo phong cách ngày xưa của Cố Tích Hoa thì chuyện này không cần cô ta nói, khẳng định liếc mắt một cái là hiểu ngay, ai ngờ hôm nay xảy ra chuyện, không đúng, là hai tuần gần đây………. Hoàn toàn là bới lông tìm vết mà! (more…)

[TTSCPN] Chương 57

Chương 57

Qua tết hai người vẫn trải qua cuộc sống ngọt ngào như trước, hiện giờ Thẩm Châm có thể tiếp nhận thai phụ nhưng chỉ một mình Tống Thanh Vãn mà thôi, một lần cô cùng Tống Thanh Vãn đến bệnh viện kiểm tra, bên ngoài khoa phụ sản đầy bà bầu, Thẩm Châm sợ tới mức chân mềm nhũn, cuối cùng đành phải gọi cho Cố Nam Thành.

Cái này chứng tỏ —— Thẩm tiên sinh còn phải đi một đoạn đường dài.

Lễ tình nhân 14 tháng 2, hai người vốn nên trải qua một ngày ngọt ngào thì lại cãi nhau. Thực ra cũng không tính là cãi nhau, một phía lạnh lùng? Vào buổi sáng, đàn ông mà, không phải sẽ muốn cái kia sao, vì thế Thẩm Châm bị người nào đó động tay động chân làm tỉnh thức, Thẩm Chân lẩm bẩm hai tiếng, lúc Cố Tích Hoa sắp làm bước tiếp theo thì cô mất kiên nhẫn nói: “Nóng muốn chết, em phải đi tắm.” (more…)

[TTSCPN] Chương 56

Chương 56

“Em yêu anh, Cố Nam Thành.” Cô đột nhiên nói thế, khiến người đàn ông bên cạnh bất ngờ không kịp phòng bị, nhìn thấy vẻ dịu dàng trong mắt cô làm cho anh ta hơi bối rối, nhưng Cố Nam Thành chính là Cố Nam Thành, cảm giác như thế chỉ có nửa giây, ngay sau đó là một nụ hôn sâu triền miên không kẽ hở, sau khi mang thai phải cấm dục, cơ thể mẫn cảm làm sao chịu đựng sự tấn công như thế, Tống Thanh Vãn chỉ có thể nắm lấy cánh tay anh ta, mặc người đàn ông khi dễ.

“Anh cũng yêu em.”

Tống Thanh Vãn mỉm cười. Thẩm Châm ở phòng bếp nhăn mặt nhìn về phía bọn họ, ý là xấu hổ quá đi, ngay sau đó cô bị người đàn ông bên cạnh ôm lấy, anh xoay người chặn tầm mắt nhìn bên ngoài của cô, chỉ để lại bóng dáng cao lớn và một đôi tay trên eo anh. (more…)

[TTSCPN] Chương 55

Chương 55

Sau khi về đến nhà Thẩm Châm vô cùng mệt mỏi, cô ngã trên giường thẫn thờ.

Cố Tích Hoa tắm xong đi ra thì trông thấy đôi mắt vô thần của Thẩm Châm, nỗi đau trong lòng lan rộng, anh hối hận mình nóng vội ép cô đến nước này. Thẩm Châm dựa vào trong lòng anh, hai người ôm nhau chẳng nói gì.

Không biết trầm mặc bao lâu, Cố Tích Hoa cất tiếng: “…Chúng ta không cần con cái.” Đến cuối cùng, anh vẫn thỏa hiệp. Chỉ ồn ào một trận này thôi cũng khiến anh mệt mỏi, huống chi Thẩm Châm mới là người thực sự đau khổ. (more…)

[TTSCPN] Chương 54

Chương 54

Về màn kịch này, thực ra hai người đã lên kế hoạch từ trước lâu rồi. Vốn là có thể làm từ tháng trước, nhưng Cố Tích Hoa không đành lòng để Thẩm Châm bị tổn thương, kéo hết lần này tới lần khác, cứ kéo mãi thì theo thời gian Tống Thanh Vãn làm chuyện này sẽ càng nguy hiểm hơn, vì thế Cố Nam Thành phải ra mặt mới khiến anh ra lựa chọn. Cố Tích Hoa không phải là người nhân từ nương tay, nhưng bởi vì đối phương là Thẩm Châm nên anh mới không quả quyết như lúc thường. Lần đầu tiên Thẩm Châm nói không muốn con cái, hơn nữa bày tỏ sự quyết liệt, Cố Tích Hoa đã nhạy cảm nhận ra sự sợ hãi và hoang mang trong đáy mắt Thẩm Châm. Anh không thể hỏi Thẩm Châm nguyên nhân vào lúc ấy, Thẩm Châm không nhất định muốn nói ra. Hơn nữa, Cố Tích Hoa có trực giác, chuyện lớn như thế ảnh hưởng đến Thẩm Châm khẳng định là rất tồi tệ, anh cũng không muốn tàn nhẫn ép cô nhớ lại lần nữa.

Vì thế Tống Thanh Vãn kể lại với anh. (more…)

[TTSCPN] Chương 53

Chương 53

Sau khi đưa đến bệnh viện được bác sĩ kiểm tra nói rằng không có chuyện gì, nghỉ ngơi hai ngày là tốt rồi, thần kinh suy sụp nửa ngày của Thẩm Châm giờ đây mới dần dần thả lỏng. Thế nhưng, mặc dù Tống Thanh Vãn không sao, khuôn mặt của Cố Nam Thành vẫn đen thui.

Lúc Thẩm Châm đi vào, cô thấy rõ ánh mắt lạnh lẽo của Cố Nam Thành như phóng ra băng giá. Cô tự biết đuối lý, rề rà đi qua ngồi xuống nắm tay Tống Thanh Vãn, không nói năng gì. Cố Nam Thành đang gọt táo cho Tống Thanh Vãn, đúng lúc Thẩm Châm lọt vào tầm mắt anh ta. Anh ta chỉ cần nhớ lại tình cảnh lúc ấy là huyệt thái dương liền giật bần bật, muốn che giấu cảm xúc cũng chẳng được. Tống Thanh Vãn hiểu Cố Nam Thành hơn ai hết, anh ta giận người bạn thân của cô lại đứng xa rối rắm ám ảnh thời thơ ấu của mình mà mặc cô bất lực ngã dưới đất. Lúc đó nếu cô xảy ra chuyện gì thì anh ta thực sự không bảo đảm mình có thể làm ra chuyện gì, Cố Tích Hoa đừng hòng giữ chặt anh ta. (more…)